"Thoạt nhìn có chút nghiêm túc có chút hung dữ, nhưng vẫn là anh.
Bảo Sơn nhướng mày, Bảo Châu lập tức nói:
"Đó thấy không, làm như vậy trông rất giống anh"
Cô khẽ bật cười. Bảo Sơn mỉm cười hỏi:
"Chỗ nào giống anh? Anh rất thích nhướng mày sao?"
Bảo Châu gật đầu:
"Đúng vậy, mỗi lần anh nghi ngờ điều gì hoặc là không tán đồng với chuyện gì đó, anh đều sẽ nhướng mày"
Bảo Sơn:
"Nhưng anh không nghi ngờ em.
Bảo Châu à một tiếng thật dài, Bảo Sơn nhìn cô, cười nói:
"Em vẫn giống như trước kia, giống y như đúc, em không thay đổi tí nào."
Bảo Châu hừ một tiếng thật mạnh, Bảo Sơn cười lớn hơn nữa:
"Như thế này cũng rất giống em.
Bảo Châu vi diệu:
"Bây giờ là lúc để anh chọc ghẹo em sao?"
“Không phải màn Anh nhìn Bảo Châu, thấp giọng:
"Anh không có ý đó, anh chỉ muốn chúng ta không còn xa cách nữa thôi"
Anh không thích Bảo Châu có chút xa cách với anh, anh thích Bảo Châu hoạt bát giống như trước kia, thấy bếp lò đã cháy, anh nói:
"Ngày thường em cũng tự bật bếp lò khi về nhà sao?"
Bảo Châu:
"Đúng vậy, có khi là em, có khi là Bảo Nhạc, hai đứa em ai rảnh thì sẽ làm. Bảo Sơn:
"Thằng bé này sao muộn như vậy rồi còn chưa về nữa?"
Bảo Châu nói:
"Thằng bé rất bận, may mắn là có Bảo Nhạc giúp em, nếu em cứ trông cậy vào anh thì xong đời rồi"
Lúc trước còn nói với cô cùng nhau mở trường luyện thi, kết quả thì sao chứ! Đúng là người không đáng tin cậy, nói cho đã rồi người cũng đi mất tiêu.
Mấy năm nay cô vẫn luôn tất bật với công việc, tuy cô cũng không có ý gì, nhưng suy nghĩ một chút thì vẫn cảm thấy con người này không đáng tin một chút nào mà!
Bảo Sơn nghe Bảo Châu luôn miệng oán giận, mặc dù bị cô oán giận nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy ít ra cô còn nghĩ tới anh nên mới oán giận như thế.
Anh mỉm cười, tiếp tục lắng nghe cô trách móc.
Bảo Châu liếc anh, nói:
"Vậy mấy năm nay anh ở nước ngoài đã làm được những gì rồi? Chúng ta so thử một lần đi nào"
Thiếu nữ hiếu thắng thường ngày đã quay trở lại rồi đây.
“Anh!"
Một tiếng rống đinh tai nhức óc vang lên, Bảo Châu còn chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy Bảo Nhạc vọt tới như một cơn gió, cậu ôm lấy Bảo Sơn, kêu:
"Anh, cuối cùng thì anh cũng quay trở về rồi! !!"
Bảo Nhạc đang vô cùng kích động, hai mắt đều đỏ lên, so với Bảo Nhạc đang xúc động ở trước mặt đây thì mới thấy được vừa rồi Bảo Châu đã bình tĩnh như thế nào.
Bảo Nhạc ôm lấy Bảo Sơn, vỗ vỗ vào lưng anh, nói:
"Từ mùa hè là em đã ngóng trông anh trở về rồi, từ hạ đến thu, từ thu đến đông, em còn cho rằng anh nói mà không giữ lời, chắc chắn sẽ không trở Không ngờ, không ngờ rốt cuộc anh cũng đã trở lại. Thật tốt quá, thật sự là tốt quá rồi"
về đâu......
Cậu lại tiếp tục vỗ vỗ vào lưng anh.
Bảo Sơn:
"...... Sao anh cứ cảm thấy là... em đang vì oán trách mà đánh anh như thế chứ?"
Bảo Nhạc:
"Ha ha ha ha ha...."
Cái con người này vậy mà còn cười đắc ý được ư? Thế nhưng Bảo Sơn chỉ có thể...... cam chịu mà thôi.
Bảo Châu làm ra vẻ nãy giờ không thấy gì hết.
Bảo Nhạc:
"Anh đi lâu như vậy, em kích động một chút cũng bình thường mà đúng không chị?"
Bảo Châu:
"Đúng đó!"
Hai chị em này là đang hùa vô một phe đây mà.
Bảo Sơn nhìn vẻ mặt vênh váo của bọn họ, anh chợt nhớ tới rất nhiều năm về trước. Anh không nhịn được mà bật cười, tiến lên ôm lấy hai người, Bảo Châu hơi ngẩng đầu, gác cằm trên vai anh:
“Anh lại làm sao vậy......"
Bảo Sơn:
"Thấy hai em như vậy anh vui lắm.
Đã rất lâu rồi anh không được nghe âm thanh ‘đấu võ mồm.
Bảo Nhạc:
"Anh, anh đừng có mượn cơ hội mà trả thù em nha.
Bảo Sơn:.” Khóe miệng anh run rẩy, nói:
"Anh cũng không phải loại người như thế.
“Ba đứa các con đang làm gì vậy?"
Thích Ngọc Tú sửa sang lại mọi thứ xong rồi, lúc đi ra thì nhìn thấy bộ dạng tình cảm thắm thiết này của bọn họ, cô ấy nói:
"Sao ba đứa con lại ôm ấp nhau thế kia?"
Bốn mẹ con ngồi cùng nhau, Thích Ngọc Tú nhìn thoáng qua Ellen, Ellen cuối cùng cũng có mắt nhìn một chút:
"Xin hỏi phòng ở chỗ nào, tôi có thể đi nghỉ ngơi trước được không?” Lúc này có vẻ thấy bản thân mình vô cùng dư thừa.
Thích Ngọc Tú:
"Để tôi đưa cậu đi Cô ấy đưa Ellen đến phòng, Ellen tò mò nhìn xem xung quanh, Thích Ngọc Tú:
"Đợi chút nữa đến giờ ăn cơm sẽ gọi cậu xuống"
Ellen:
"? ??"
Thích Ngọc Tú vào phòng, nói:
"Cùng nhau nấu cơm chứ?"
"Dạ!"
Lúc Bảo Sơn đi, Bảo Nhạc còn học cấp ba, bây giờ cậu cũng đã mười chín tuổi, chiều cao cũng theo đó mà nhỉnh lên không ít, đứng song song cùng Bảo Sơn thì trông hai anh em cũng xem xem nhau rồi.
Bảo Sơn liếc mắt nhìn cậu một cái, nói:
"Nhìn em thật sự có thể cảm nhận được thời gian trôi qua nhanh quá"
Bảo Nhạc:
"Đúng vậy đó anh"
Ngày thường, Thích Ngọc Tú chuẩn bị cho nhà bọn họ không ít đồ đạc, Thích Ngọc Tú có thói quen tích trữ hàng hóa, Bảo Châu cũng có thói quen đó. Như vậy mỗi khi trở về nhà, đều không cần đi mua đồ ăn, đồ tích trữ trong nhà đều có thể ứng phó được.
Mấy người bọn họ rất thích cùng nhau nấu cơm, ngày thường ai cũng bận rộn đương nhiên là không có thời gian ăn chung rồi, nhưng khó khăn lắm cả gia đình mới có giây phút đoàn viên thế này, cùng nhau nấu cơm chính là hoạt động thú vị nhất trong gia đình.
Thích Ngọc Tú nấu nước rửa rau, nói:
"Mẹ đã quen với thời tiết ấm áp ở Thẩm Quyến, bây giờ vừa về đây thì cảm thấy lạnh không chịu nổi"