Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 595: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Mẹ, để con làm cho. Bảo Nhạc tiến lên.

“Không sao đâu, đây là nước ấm mà Thích Ngọc Tú nhìn động tác thành thạo của Bảo Sơn, nói:

"Con ở nước ngoài cũng làm cơm ăn sao?"

Bảo Sơn gật đầu, nói:

"Dạ, vì con không quen ăn cơm bên Tây, trong nhà cũng có đầu bếp làm đồ ăn Trung Quốc, nhưng con cảm thấy một phần là do hắn đã ở nước ngoài một thời gian dài nên làm đồ ăn Trung Quốc cũng không được chuẩn vị nữa. Con thường xuyên tự mình xuống bếp. Tay nghề bấy lâu nay hoàn toàn không bị giảm sút.

Bảo Sơn bắt đầu băm thịt gà, tiếp tục nói:

"Ở bên kia, sau khi con đi học đại học thì con rời khỏi nhà, chuyển đến ở gần trường học, mỗi tuần sẽ chỉ về một lần. Tuy nhiên cũng do ở một mình cho nên cơ hội nấu ăn cũng càng nhiều hơn” “Đại học ở nước ngoài trông như thế nào vậy anh?” Bảo Châu khá tò mò về vấn đề này. Bảo Sơn:

"Không giống trường học bên này cho lắm, tuy nhiên có một số đặc điểm giống, nhưng cũng không thể nói xem cái nào tốt hơn, chỉ có thể nói có thích hợp cho những người khác nhau hay không thôi. Nếu sau này có cơ hội, anh sẽ đưa mọi người tới trường học của anh xem thử Bảo Châu dạ một tiếng, ngay sau đó lại hỏi:

"Vậy anh tốt nghiệp đại học thì có còn tiếp tục học nữa không?"

Bảo Sơn lắc đầu, nói:

"Anh đã từ bỏ rồi.

Bảo Châu kinh ngạc quay đầu nhìn về phía anh, Bảo Sơn thành thật nói:

"Thời gian của anh thật sự không đủ, anh phải làm quá nhiều việc, không có nhiều thời giờ để trì hoãn những công việc đó, có lẽ không thể tiếp tục đi học là một điều đáng tiếc. Nhưng suy nghĩ thêm một chút thì con người luôn phải lập tức đưa ra lựa chọn tốt nhất, anh không có cách nào khác, nếu anh tiếp tục học nghiên cứu sinh, căn bản sẽ không có nhiều sức lực và tinh thần để làm chuyện khác, cũng không thể trở về nhà vào năm nay.

Bảo Châu chần chờ một chút, nói:

"Vậy chú và cô của anh, có phải họ đối xử với anh không tốt không? Thế lần này mọi người đều xử lý rõ ràng mọi chuyện sao?"

Nếu đổi lại là một người bình thường nào khác, Bảo Châu tuyệt đối sẽ không hỏi thẳng, nhưng Bảo Sơn không phải người khác nên cô vẫn thẳng thắn nói:

"Mọi người cũng không giúp được gì cho anh, nhưng em có thể lắng nghe anh nói hết tất cả mọi chuyện Bảo Sơn mỉm cười, ôn hòa nói:

"Thật ra cũng không có gì, đều xử lý tốt cả rồi.” Nói xong, anh thu lại nụ cười, giương đôi mắt, trong ánh mắt mang theo vẻ lạnh lẽo:

"Hôm nay thể anh chưa làm được nhiều việc, nhưng hôm nay không làm được, không có nghĩa là ngày mai cũng không làm được, ngày kia càng không làm được. Sự việc lần này anh sẽ không tính toán với họ.

" Tuy anh và ông nội ở chung với nhau một thời gian không dài, nhưng từ khi anh được tìm về, anh cũng hiểu được ông nội là thật tình đối đãi với anh, cũng dốc hết sức để bảo vệ và chăm sóc cho anh.

Có thể nói ngoài quan hệ huyết thống thì trong nhiều năm như vậy, tình cảm của bọn họ cũng rất gắn kết.

Chỉ là vì tiền, vì một chút tiền như vậy, bọn họ lại ăn cây táo, rào cây sung.

Nếu không phải những người đó ăn cây táo, rào cây sung, ông nội sẽ không chịu đả kích, sẽ không rơi vào tình trạng như thế. Anh còn nhớ rõ sắc mặt những người đó lúc ở cửa phòng giải phẫu. Mặc dù mọi chuyện đã qua nhưng Bảo Sơn hoàn toàn không quên được.

Anh nói:

"Chuyện của anh, hai em và mẹ không cần lo lắng, trong lòng anh đều đã rõ mọi chuyện rồi."

Bảo Châu có chút lo lắng nhìn anh, ngay sau đó cô rũ mắt suy nghĩ, bản thân hiểu được Bảo Sơn chắc chắn sẽ không làm chuyện gì bất hợp pháp, chút tín nhiệm này đối với anh thì cô vẫn có. Nếu đã có thì việc gì cô phải lo lắng không đâu chứ. Cô nói:

"Lần này anh về đây vậy còn ông nội anh một mình ở Hong Kong sao?"

Bảo Sơn lắc đầu:

"Ông không ở một mình, còn có nhiều người khác nữa, có quản gia ở Anh quốc vàcả vệ sĩ cũng ở đó. Anh cũng sẽ không yên tâm để ông nội đơn độc một mình ở lại đó đâu"

Bảo Châu:

"Vậy tiếp theo anh có dự định gì không? Sẽ ở lại Hong Kong sao? Em cứ cảm thấy trong lòng thấp thỏm, không phải nói ở thời đại này chỗ đó rất hỗn loạn sao?"

Bảo Sơn mỉm cười:

"Anh có thể ứng phó được mà, hơn nữa ông nội anh ở bên kia cũng có nhiều mối quan hệ. Em cứ yên tâm đi, không có vấn đề gì đâu. Ông nội cho anh một công ty điện ảnh, sau khi anh tiếp nhận thì anh dự định sẽ phát triển nó lên. Lúc này vừa hay ngành sản xuất điện ảnh ở bên kia đang trong thời kỳ phồn vinh, anh nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này. Cho dù có là ở đâu kiếm tiền đi chăng nữa thì cũng khó có được cơ hội tốt như vậy, chúng ta làm sao có thể từ bỏ đúng không?"

Bảo Châu suy nghĩ một chút, cô thấy lời Bảo Sơn nói rất có lý.

“Đại khái là mùa xuân năm sau, anh sẽ đến Thẩm Quyến để đầu tư.

Bảo Châu à một tiếng nhưng cũng không hỏi lại.

Bảo Châu không hỏi thì Bảo Nhạc lại nói:

"Anh à, vậy lần này anh ở bao lâu?"

Nếu không thể ở lại luôn, vậy nhất định là phải đi, cậu tò mò nên nghiêm túc hỏi.

Bảo Sơn:

"Ít nhất nửa tháng, anh muốn về quê một chuyến"

Anh nghiêm túc nói:

"Anh muốn về quê để cúng bái cha.

Thích Ngọc Tú sửng sốt, ngay sau đó gật đầu:

"Đúng vậy, chúng ta nên trở về một chuyến Bình thường mỗi năm vào tết Thanh Minh bọn họ đều sẽ về quê, nhưng nếu bây giờ Bảo Sơn muốn trở về thì cũng tốt thôi.

Cô ấy nói:

"Thật ra mấy năm nay ở quê nhà cũng đã thay đổi ít nhiều, con trở về nhất định sẽ phát hiện rất nhiều người, rất nhiều nơi đều không giống như trước, điều kiện của mọi người đều đã tốt hơn trước kia. Đúng lúc chúng ta có thể về nhà cũ xem thử."