Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 593: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Vậy mà bản thân còn đắc chí, cảm thấy mình lái xe rất chuyên nghiệp.

Còn Thích Ngọc Tú chính là loại người điển hình ủng hộ mắng chết những kẻ không tuân thủ quy tắc an toàn giao thông, cô ấy lái xe là cực kỳ tuân thủ quy tắc an toàn giao thông, cứ hễ nhìn thấy người khác không tuân thủ quy tắc an toàn giao thông là cô ấy lại muốn mắng người.

Đương nhiên, cô ấy như vậy còn chưa tính là quá mức nhất.

Nhà bọn họ còn có một ‘kẻ điên khi lái xe trên đường chính là Điền Bảo Nhạc.

Hiện tại trên đường cũng chưa có nhiều xe đang chạy, như vậy thì hoàn toàn sẽ không có kẹt xe, nhưng người này một khi còn lái xe thì sẽ còn nổi điên trên đường, nhìn cái xe này không vừa mắt nhìn cái xe kia cũng không vừa mắt nốt.

Lúc nào cũng cảm thấy tái xế lái xe trên khắp thiên hạ này đều không ai giỏi bằng mình.

Tuy nhiên người từ xa trở về như Lôi Khải Uẩn sẽ hoàn toàn không biết chuyện này.

Mặc dù không biết nhưng anh là người quen thuộc với mọi người nhất, làm sao mà không hiểu được tính cách của mọi người. Liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu rồi.

Anh cũng yên lặng ngồi trên xe, suy nghĩ rồi thắt dây an toàn cho cẩn thận, lại nhìn về phía Ellen đang ngồi bên cạnh.

Ellen tiếp thu ánh mắt của anh, một lúc lâu sau mới hiểu rõ, lập tức làm theo. Anh ta và cậu chủ, quả nhiên là không ăn ý.

Còn Bảo Châu, cô nghĩ đến tính cách của mẹ, lập tức chăm chú lái xe, còn nghiêm túc hơn lúc thi bằng lái, cô lái xe về đến nhà, nói:

"Tới nơi rồi, chúng ta mau xuống xe thôi.

Bảo Nhạc còn chưa trở về, đoàn người đi vào nhà, trong phòng cũng lạnh không thua gì bên ngoài, Bảo Châu:

"Để con mở bếp lò cho ấm"

Bảo Sơn lập tức nói:

"Để đó anh làm cho Bảo Châu:

"Anh làm được sao?"

Cô hoài nghi anh sẽ không làm được.

Nhưng Bảo Sơn mỉm cười, nói:

"Em đừng khinh thường người khác như thế chứ, anh làm được mà.” “Cậu Lôi à, để tôi làm cho. Thấy trợ lý tiến đến, Lôi Khải Uẩn nhìn chăm chú vào anh ta, nói:

"Không cần đâu, Ellen, anh mau đi tìm cái khách sạn nào đó mà ở đi, không cần phải xen vào chuyện riêng của tôi."

“Không sao đâu, không sao đâu mà, chỗ này có rất nhiều phòng, tôi ở đây là được rồi?

Bảo Châu không nhịn được liền bật cười. Không hiểu Bảo Sơn tìm đâu ra một người trợ lý thần kỳ như vậy, không những không để ý sắc mặt người khác mà lại còn không có tinh tế nữa chứ. Không những không tinh tế lại còn luôn miệng nói:

"Trong phòng này còn rất lạnh, có phải chúng ta cần mua một ít......"

Lôi Khải Uẩn ho khan một tiếng, nói thẳng:

"Những thứ anh nói đều không cần đâu, bây giờ anh tìm một cái góc ngồi đợi đi, khi nào cần thì tôi sẽ kêu anh, còn lúc không cần thì anh cũng đừng lên tiếng"

“Được thôi cậu Lôi"

Người trợ lý lui lại, Bảo Châu nhếch miệng, Bảo Sơn nhìn cô tươi cười, nói:

"Con người anh ta khá tốt, chỉ là đôi lúc có hơi phiền một chút, hơn nữa bọn họ trưởng thành trong hoàn cảnh không giống với chúng ta, có chuyện gì thì đều nói thẳng ra hết"

Trong lòng Bảo Châu tự nhủ, người như thế không phải cũng giống anh sao?

Nhưng mà nghĩ lại, cô cảm thấy Bảo Sơn cũng có chút thay đổi, cô cúi đầu dẫn anh tới bếp lò, Bảo Sơn nói:

"Vốn dĩ anh dự định mùa hè tốt nghiệp xong sẽ lập tức trở về"

Bảo Châu lắng tai nghe.

Bảo Sơn cũng không ngập ngừng lâu, trước nay anh đều không phải người hay giấu diếm cho nên anh giải thích trước:

"Sức khỏe của ông nội anh xảy ra vấn đề, hơn nữa nhà họ Lôi cũng xảy ra vấn đề lớn, liên lụy anh lúc ấy không đi được."

Bảo Châu lập tức hỏi:

"Vậy ông Lôi không sao chứ?"

Bảo Sơn:

"Ông cũng khá ổn rồi, chỉ là tinh thần không còn được như trước kia.

Anh tiếp tục nói:

"Lần này anh trở về là từ Hong Kong đến đây. Chú hai và chú ba của anh liên thủ với nhà chồng của cô anh để ăn cây táo, rào cây sung, khiến cho ông nội tức giận và đột nhiên trúng gió, suýt chút nữa là ông đi rồi. Nhưng cũng may là cuối cùng đã cứu được. Ông nội anh có ý chí rất kiên cường, nhưng rồi ông cũng hòa hoãn, ông bắt đầu phân chia sản nghiệp, chia cho anh phần sản nghiệp ở Hong Kong. Hiện tại anh đã đưa ông nội đến định cư ở Hong Kong. Có khả năng thời gian đầu anh tạm thời không thể trở về đây luôn, nhưng mà......"

Anh nhìn Bảo Châu, vô cùng nghiêm túc:

"Nhưng may mắn là không còn cách biệt xa xôi như trước, hiện tại chính sách cũng thoáng hơn trước kia nhiều, anh sẽ thường xuyên qua lại giữa hai nơi."

Lúc này Bảo Châu mới hiểu hết được những gì anh nói, cô hơi nhíu mày, tuy không biết vấn đề nhà họ Lôi mà anh đang nói là gì, nhưng chỉ cần nghĩ thôi cũng biết mọi chuyện nhất định không đơn giản chút nào. Cô nhìn Bảo Sơn, nói:

"Vậy lần này anh về đây....."

Bảo Sơn:

"Anh tìm chủ nhiệm Tiết, em còn nhớ chủ nhiệm Tiết không? Anh tìm ông ấy để hỏi thăm về tình hình của mọi người, sau đó biết được mẹ ở Thẩm Quyến nên anh trực tiếp qua đó luôn.

Anh cười nói:

"Lúc mẹ nhìn thấy anh còn rất khiếp sợ"

Bảo Sơn nghĩ đến cảnh tượng mẹ anh trợn mắt há hốc mồm, nhịn không được mà cười dữ dội hơn, nói:

"Lúc ấy mẹ còn nói lắp, mẹ cho rằng bản thân mình đang nằm mơ. Cảnh tượng ngay lúc đó thật sự rất buồn cười"

Thích Ngọc Tú vừa trở về đã lập tức sửa sang lại đồ đạc nên không tham dự vào cuộc trò chuyện của bọn họ.

Cô không biết hai người đang ở sau lưng nói về mình.

Bảo Châu lẩm bẩm:

"Mẹ cũng không nói trước là có anh cùng về chung"

Bảo Sơn:

"Anh muốn cho em một bất ngờ mà nên mới bảo mẹ không nói cho em biết. Anh nhìn Bảo Châu, đã bốn năm không gặp, anh đối với Bảo Châu không hề có cảm giác xa cách chút nào, cô vẫn như ngày trước, ngay cả diện mạo cũng không có thay đổi, rõ ràng thời gian bốn năm giống như không lưu lại chút dấu vết gì trên người cô, nhưng thật ra anh...... Anh sờ lên mặt mình, nói:"