Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 583: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Bắt đầu từ năm trước cô đã không còn đứng lớp dạy nữa rồi.

Với những giáo viên chất lượng mà trường bọn họ có được, danh tiếng của trường ngày một tăng lên và công việc phát triển rực rỡ.

Thật ra trong hai ba năm nay, cũng có rất nhiều người bắt chước họ mở trường luyện thi, dù sao thì mọi người cũng nhận ra được rằng cái ngành này đang phát triển rất rực rỡ.

Tuy nhiên trên căn bản không có trường luyện thi nào phát triển lớn mạnh bằng trường Trác Tuyệt của Bảo Châu bọn họ.

Bọn họ làm sớm lại có danh tiếng lớn nên việc chiếm được ưu thế cũng thể hiện rõ ràng. Hiện tại các ngành sản xuất đều mới bước vào thời kỳ đầu phát triển cho nên có đối thủ cạnh tranh hay không đi chăng nữa thì bọn họ vẫn kiếm tiền rất nhiều tiền.

Đây cũng là vì một phần Trác Tuyệt vẫn chưa đặt chân vào bộ phận tiểu học.

Bảo Châu luôn nói rằng sẽ không khai triển nghiệp vụ dành cho học sinh tiểu học, cô vẫn muốn tập trung tối đa sức lực khai triển cấp hai và cấp ba.

Đại khái là như thế nên hiện tại bên ngoài một vài lớp học bổ túc khác đều chủ yếu tập trung vào bộ phận tiểu học.

Rất nhiều người cũng cảm thấy rất kỳ lạ rằng tại sao Trác Tuyệt không làm như vậy, thậm chí có một vài giáo viên trong trường cũng nghĩ như vậy.

Có vài người sớm làm việc ở Trác Tuyệt, họ cũng tương đối quen thuộc với Bảo Châu nên cũng từng hỏi qua cô về vấn đề này rồi.

Bảo Châu nói thẳng ra:

"Lý do là vì tôi cảm thấy trẻ con quá ầm ĩ"

Thấy mọi người trợn mắt há hốc mồm, Bảo Châu bật cười, nói:

"Tôi nói giỡn đó, mọi người thật đúng là...... Thật ra chủ yếu là do hình thức giáo dục, hướng chúng ta đang đi chính là giáo dục nhân phẩm và khả năng học. Nếu bây giờ chúng ta cũng nhằm vào học sinh tiểu học, tôi tin tưởng những bậc phụ huynh kỳ vọng vào con cái, muốn con mình thành công thành phượng sau này cũng sẽ suy xét một chút. Nhưng dù sao thì tiểu học cũng không cần quan trọng quá như vậy. Cũng chưa chắc có bao nhiêu người có thể bỏ nhiều tiền như vậy tới học, tôi tin cũng sẽ có, nhưng tuyệt đối sẽ không nhiều như cấp hai và cấp ba đâu. Có lẽ qua mấy năm nữa, khi mọi người coi trọng hơn về giáo dục học sinh tiểu học, tôi sẽ suy xét lại, còn hiện tại tạm thời vẫn nên tập trung vào cấp hai và cấp ba.

Bảo Châu đưa ra câu trả lời, mọi người cẩn thận suy nghĩ một chút thì thấy quả thật như vậy rất có lý.

Ví dụ như là Ôn Nhu, con cô ta học năm nhất tiểu học, nếu muốn cô ta bỏ ra một trăm năm mươi đồng tiền cho con học thêm, cô ta thật sự sẽ rất tiếc, mặc dù một tháng cô ta đều có thể kiếm được hai trăm, chồng cô buôn bán cũng có thể kiếm được hai đến ba trăm, vợ chồng bọn họ một tháng kiếm được bốn đến năm trăm còn không dám bỏ tiền ra. Đừng nói chi đến người khác.

Tiền này không phải không thể tiêu, cũng không phải tiêu không nổi, mà là thật sự không cần thiết. Kiến thức tiểu học không khó như những lớp trên.

Vậy nên Trác Tuyệt vẫn luôn không mở lớp dạy học sinh tiểu học, mà lớp dạy học sinh tiểu học ở trường khác thật sự cũng không có giá cao như vậy, nếu so sánh với Trác Tuyệt, thì đúng là hàng ngon giá rẻ.

Không phải Bảo Châu không có suy xét qua, mà là thật sự đã suy xét rồi mới có thể đưa ra quyết định như vậy.

Có rất nhiều chuyện không phải tốt hay không tốt, mà là thích hợp hay không thích hợp.

Bảo Châu và Bảo Nhạc ở bên này không ngừng phát triển, tương tự Thích Ngọc Tú ở bên kia cũng phát triển không ngừng.

Cô ấy mở 2 cửa hàng ở Thẩm Quyến, chủ yếu là bán sỉ.

Rất nhiều khách mua hàng từ nơi khác tới không có khả năng đặt hàng ở xưởng quần áo, xưởng quần áo cũng không có khả năng tiếp đãi những khách nhỏ.

Đúng lúc chỗ bọn họ là nơi bán sỉ nhỏ lẻ trang phục. Mỗi ngày khách hàng từ nam ra bắc tới lấy hàng kéo dài không dứt, vốn dĩ Thích Ngọc Tú lấy hàng về bán sỉ ở bên kia kiếm được rất nhiều tiền.

Trước kia Thích Ngọc Tú thấy lớp học bổ túc của con gái ở bên này kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng sau khi bắt đầu bán sỉ trang phục, cô ấy lại cảm thấy so với ngành sản xuất trang phục ở Thẩm Quyến thì công việc của Bảo Châu thật ra chỉ là mưa bụi mà thôi.

Quả nhiên niên đại này chính là ‘đầu gió heo cất cánh trong truyền thuyết!

Thích Ngọc Tú khóa cửa cẩn thận, đi đến đầu ngõ ăn bánh cuốn, sau đó mới chạy xe máy đến chợ bán sỉ trang phục, nơi này hiện tại là chợ bán sỉ trang phục lớn nhất Thẩm Quyến, những người bán hàng rong khắp cả nước đều tới đây lấy hàng.

Nửa năm trước, Thích Ngọc Tú dùng số tiền Bảo Châu mua nhà trả lại để mua hai căn nhà ba tầng sát đường bên này làm cửa hàng, hiện tại kiếm được khá nhiều tiền.

Mỗi buổi sáng, Thích Ngọc Tú đều sẽ ra khỏi giường lúc 7 giờ, tầm 7 giờ rưỡi sẽ ra ngoài, sau đó đến đầu ngõ ăn sáng, lúc này mới tới cửa hàng, căn nhà cô ấy ở cách chợ bán sỉ không xa lắm, bình thường khoảng 8 giờ là có thể đến nơi.

Những người bán hàng trong cửa hàng cũng đến đây vào lúc này, mọi người sẽ sửa sang lại hàng hóa trong 30 phút, đúng 8 giờ rưỡi sẽ mở cửa.

Ngay từ giây phút đầu tiên mở cửa, nhiều khi bọn họ không còn thời gian để sửa sang lại hàng hóa nữa, nhiều người đồng loạt đến đây lấy hàng, cứ nối liền nhau không dứt, họ cầm một sấp tiền mặt tới đây mua trang phục, sau đó rời khỏi Thẩm Quyến rồi tản ra khắp nơi trên cả nước. Mới sáng sớm Thích Ngọc Tú đã tất bật với công việc, tuy bên này cô ấy có 8 người phụ việc, nhưng bằng ấy người vẫn làm không xuể, ngay lúc Thích Ngọc Tú bận bịu không kịp trở tay thì trợ thủ Lý Kiến Kỳ của cô lại không có mặt ở đây, cậu còn phải đến các nhà máy."