Tuy bọn họ làm bán sỉ bên này nhưng ở cửa hàng cũng không có đủ hàng hoá để cung cấp, họ vẫn phải phụ thuộc vào xưởng quần áo.
Ngược lại thì xưởng quần áo cũng dựa vào bọn họ, cả hai bên hỗ trợ lẫn nhau.
Đây là hình thức kinh doanh chợ của bọn họ, hầu như mọi người đều không có xưởng quần áo của riêng mình. Nghe nói trước kia còn có rất nhiều người từ nơi khác tới đây để trực tiếp tìm những nhà máy, nhưng hiện tại cũng không còn nhiều cảnh tượng như vậy nữa.
Một cái nhà máy sản xuất có thể sẽ không làm ra tất cả các kiểu dáng hiện nay, nhưng đến chợ bán sỉ bên này thì chắc chắn sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn.
Kiểu dáng giống nhau cũng sẽ có sự khác biệt về giá cả và cả sự khác biệt về chất lượng sản phẩm, trang phục xuân hạ thu đông đều có nên cũng tương đối thích hợp.
Đương nhiên đối với những người từ nơi khác tới đây lấy hàng mà nói, ở đây vừa tiện lại vừa được lựa chọn, dĩ nhiên là tốt hơn lấy ở nhà máy một chút.
Chưa kể những nhà xưởng còn không vui lòng khi bọn họ đến lấy hàng nữa. Lấy thì ít mà còn chọn lựa, đã vậy còn muốn được giảm giá.
Chợ bán sỉ của bọn họ chỉ đưa ra giá một lần mà thôi, như vậy sẽ tiện hơn rất nhiều. Tình hình hiện tại, có thể nói là mọi người đều xem trọng và cũng đều quen thuộc với loại hình thức mua bán này, Thích Ngọc Tú ở bên này kiếm được rất nhiều tiền, phải cắt bớt đi thời gian ăn cơm trưa may ra mới làm kịp. Dù sao thì khách mua hàng cũng đến rất nườm nượp.
So với những cửa hàng khác cùng buôn bán trên phố, chỗ bọn họ là làm ăn tốt nhất. Thích Ngọc Tú còn nhớ lúc trước khi Bảo Châu trang trí trường luyện thi, Thích Ngọc Tú cũng từng hỏi qua Bảo Châu, tại sao lại phải trang trí hoàn hảo như vậy. Lúc ấy Bảo Châu có nói: Rượu có thơm đến mấy mà ở trong ngõ sâu cũng mất mùi, không thể vì đồ tốt mà mặc kệ tất cả những thứ khác.
Vẻ bề ngoài cũng rất quan trọng.
Lúc Trác Tuyệt bắt đầu chiêu sinh, rõ ràng học phí vô cùng cao, nhưng thật sự không có bao nhiêu người đưa ra nghi ngờ, đó chính là do một phần Bảo Châu dựa vào cách tuyên truyền, đầu tiên là đưa ra họ tên đầy đủ của các giáo viên; thứ hai chính là cho người ta cảm giác trường học này vô cùng rộng lớn và hoành tráng.
Điều này sẽ mang lại cho người ta một loại cảm giác “đáng giá”.
Cho nên hiện tại Thích Ngọc Tú cũng làm như vậy, so với những cửa hàng khác, hai cửa hàng của bọn họ vô cùng đẹp và tinh xảo. Mặc dù không phải tráng lệ huy hoàng nhưng thoạt nhìn lại có cách điệu.
Hơn nữa lúc bọn họ nhập hàng, cũng sẽ chọn lựa những món có chất lượng tương đối tốt một chút, nhờ đó mà hình thành được danh tiếng nhất định.
Chính vì như vậy nên công việc làm ăn ở cửa hàng khá tốt.
Bọn họ cứ bận rộn như vậy, từ 8 giờ rưỡi sáng mở cửa cho đến 8 giờ rưỡi tối đóng cửa, cứ làm việc quần quật liên tục cả ngày.
Tuy nhiên cũng không phải Thích Ngọc Tú đến đây mỗi ngày, lúc cô ấy ở Thẩm Quyến thì ngày nào cũng đều sẽ đến đây đúng giờ. Mỗi tháng cô sẽ quay về thủ đô một chuyến. Trong vòng nửa năm nay, Bảo Châu và Bảo Nhạc cũng đã đến đây một lần để quan sát tình hình.
Chẳng qua hai đứa trẻ này còn bận hơn cả mẹ mình, thế nên cô cũng không bắt buộc bọn họ đến đây thường xuyên.
Mỗi người đều có công việc làm ăn của riêng mình.
Bảo Châu có người bạn học tốt nghiệp được phân công tác về quê nhà, cũng chính là Quảng Châu, để làm việc cho chính phủ, Bảo Châu thường sẽ tìm tới người bạn này để giúp đỡ.
Cứ mỗi ba tháng Thích Ngọc Tú sẽ tìm cô ta để đối chiếu sổ sách một lần. Cô ta cũng không giở trò lừa gạt gì với những người này cho nên sổ sách trước giờ vẫn luôn rất rõ ràng.
Mỗi tháng Thích Ngọc Tú đều sẽ vắng mặt khoảng ít hôm, nhưng sổ sách lại đều rất rành mạch, chưa từng xảy ra chuyện lừa gạt, về điểm này Thích Ngọc Tú rất hài lòng.
Cô ấy không quan tâm những người này là thật sự có phẩm chất tốt hay là không có gan dám làm chuyện xấu, căn bản cô chỉ quan tâm đến kết quả mà thôi.
Những lúc Thích Ngọc Tú không ở đây, Lý Kiến Kỳ sẽ thường xuyên ghé sang cửa hàng nhiều hơn chút, mục đích là để giám sát công việc.
Tuy nhiên Thích Ngọc Tú cũng từng nghe thấy mấy người bán hàng trò chuyện với nhau rằng liệu có phải Lý Kiến Kỳ thích “đàn ông” hay không, nếu không tại sao lớn tuổi như vậy rồi mà còn không chưa lấy vợ.
Trong cửa hàng bọn họ có một cô gái vẫn luôn để ý đến cậu, cũng đã chủ động tiếp cận, nhưng Lý Kiến Kỳ không những không đáp lại mà còn bỏ của chạy lấy người.
Cô gái kia có vẻ thích Lý Kiến Kỳ thật lòng. Thậm chí cô còn là cô gái xinh đẹp nhất trong cửa hàng này. Nhưng Thích Ngọc Tú lại cảm thấy chuyện này không có vấn đề gì cả, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, con người Lý Kiến Kỳ luôn có mục tiêu rõ ràng, cậu muốn làm gì thì sẽ luôn kiên trì.
Hơn nữa cuộc sống sinh hoạt cá nhân và chuyện có kết hôn hay không, căn bản đầu có quan hệ gì với nhau.
Đại khái là Thích Ngọc Tú tỏ ra quá bình tĩnh về chuyện này, nhưng chính vì cô như vậy nên mới khiến cho họ có cảm giác mình mới là người kỳ lạ.
Cho nên dần dần mọi người cũng không còn nói đến nữa.
Thích Ngọc Tú cảm thấy mọi người không bàn tán nữa lại là một việc tốt.
Thích Ngọc Tú và Lý Kiến Kỳ là hàng xóm, cô thường xuyên cùng Lý Kiến Kỳ ăn cơm, tuy nhiên cô ấy cũng không hỏi trước mặt Lý Kiến Kỳ.
Bọn họ ngẫu nhiên nói tới chuyện người cùng quê quán là Chiêu Đệ, Chiêu Đệ sớm định đến đây mở một nhà máy nhỏ sản xuất trang phục, nhưng sau khi tới rồi mới phát hiện số tiền trong tay không đủ. Quả nhiên vẫn là muốn ngỏ lời mượn Thích Ngọc Tú một ít tiền để đắp vô."