Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 582: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Bảo Châu đọc thư xong, ngẩng đầu nhìn về phía Thích Ngọc Tú:

"Mẹ ơi thư hết rồi"

Thích Ngọc Tú nhéo lấy bức thư, nói:

"Bảo Sơn đứa nhỏ này......

Bảo Châu nhẹ giọng:

"Năm nay ăn tết muộn, hiện tại đã là đầu tháng 2, cái này quả nhiên gửi lâu thật"

Thích Ngọc Tú:

"Nói như vậy, mùa hè năm nay là anh con đã có thể trở về sao?"

Bảo Châu gật đầu:

"Chắc là vậy, trong thư anh ấy cũng nói như vậy"

Bức thư này là Bảo Sơn viết vào mùa hè năm trước, nhưng hiện tại đã đến lúc ăn tết.

Cô hít sâu một hơi, khóe miệng cong lên:

"Biết được anh trai sống tốt như vậy, con thật sự rất vui mừng"

Bảo Nhạc:

"Mau khui cái thùng này ra đi mẹ, con muốn xem thử anh trai gửi quà gì” Biết Bảo Sơn vẫn sống tốt, mọi người đều cảm thấy nhẹ nhàng, so với lúc cố gắng an ủi bản thân mình rằng Bảo Sơn là một đứa rất khôn khéo, qua đó rồi cuộc sống sẽ thuận lợi ngay thôi, khi thực tế nhận được thư báo bình an của Bảo Sơn, lại là hai loại cảm giác khác nhau.

Bảo Nhạc chủ động dùng dao rọc giấy mở lớp băng dán trên thùng, cậu nói:

"Quà này thật đúng là không ít. Đây là túi gì vậy nhỉ?"

Bảo Châu mở túi ra, nói:

"Cái này là Chanel Cô nói:

"Chị Khương Việt đã từng nhắc qua"

“À, đúng đúng đúng là nó rồi.

“Vậy cái này là gì?"

“Cũng là túi luôn đó"

Bọn họ lấy từ trong thùng ra tới mười mấy cái túi, có Chanel, cũng có Hermes, Bảo Châu ngẩng đầu ưỡn ngực, nếu không phải xem qua TV thì đều không hiểu được mấy cái này là gì.

Trước kia bọn họ đến nhà thuê của chị Khương Việt, thường xuyên xem phim truyền hình, tuy cũng đã trải qua một thời gian không hề ngắn, cũng không phải chuyện gì quan trọng, nhưng vừa nhìn thấy thì lập tức nhớ lại những chuyện trong quá khứ.

Bảo Châu cười:

"Con đoán lúc anh trai nhìn thấy mấy cái túi này, nhất định cũng có suy nghĩ giống như chúng ta cho nên mới mua"

Thích Ngọc Tú cười nói:

"Anh con lúc nào cũng chu đáo.

Hai người lại lấy ra một ít đồ nữ trang xuân hạ thu đông, tất cả đường may đều vô cùng tinh xảo, Bảo Châu:

"Bộ này mặc hẳn là không tiện cho lắm” Không phải ‘hẳn là không tiện mà là khẳng định không tiện chút nào.

Ngoài quần áo và túi xách ra thì Bảo Sơn còn mua một ít thiết bị điện tử có kiểu dáng vô cùng mới mẻ. Bảo Nhạc:

"A, con thích cái này...... Ơn giời, sao còn có đồ ăn? Anh con thật sự không sợ hết hạn sử dụng sao?"

Bảo Châu cầm lên nhìn một lúc lâu rồi nói:

"Hạn sử dụng còn có 3 tháng Ba tháng là rất dài, nhưng vấn đề là...... trong thùng có quá nhiều.

Thích Ngọc Tú bật cười, nói:

"Không sao đâu, để lát nữa chia cho mọi người một ít Bảo Châu:

"Được ạ.

Cô chống cằm, thấp giọng cảm thán:

"Nhìn sơ qua thì có thể thấy anh trai ở nước ngoài thật sự cũng rất nỗ lực, con không thể để mình lạc hậu như vậy được!"

Dường như trong nháy mắt cô trở nên rất nhiệt tình, nói:

"Chúng ta còn phải tiếp tục nỗ lực, con không thể bại dưới tay anh trai"

Mấy năm nay, Bảo Châu giống như một cái xe chạy với tốc độ cao nhất, vẫn không hề có dấu hiệu dừng lại, gần đây mới xem như là hơi ổn định lại một chút, nhưng bây giờ tinh thần lại lập tức trở nên tỉnh táo, trong nháy mắt đã tràn ngập năng lượng. “Chị, sao đột nhiên chị giống như được nạp điện vậy"

Bảo Châu nhìn Bảo Nhạc, nói:

"Làm người thì phải có sự ganh đua, bằng không có khác gì một con cá mặn?"

Bảo Nhạc vội vàng nói:

"Nhà xuất bản và xưởng in của chúng ta đều mới vừa ổn định, em biết là chị vẫn còn rất mạnh mẽ nhưng cũng không thể xúc động. Cho dù có muốn khuếch đại lên thì cũng phải nắm chắc tiểu tiết trước đã?

Bảo Châu kinh ngạc nhìn Bảo Nhạc, nói:

"Ai nói là chị muốn lập tức khuếch đại lên kia chứ? Chị chỉ là đang lên kế hoạch mà thôi, con người không có nỗi lo xa, ắt có mối ưu tư gần, chị đương nhiên sẽ không lập tức khuếch đại lên, hiện tại vẫn chưa thích hợp.

Tuy cô có động lực nhưng cũng không phải là người lỗ mãng.

Ngược lại, Bảo Châu vẫn luôn rất lý trí, mỗi sự kiện cô đều nắm chắc tiết tấu trước rồi mới từng bước mở rộng và ổn định mọi thứ.

Bảo Châu:

"Chị dự định lập ra cho mình một cái kế hoạch 3 năm..."

Bảo Nhạc:

"Được đó, được đó ạ"

Ba năm thì còn được.

Bảo Châu siết chặt cổ em trai, nói:

"Em sẽ giúp chị chứ?"

Bảo Nhạc:

"Ô ô ô, chị muốn giết chết em à......"

Bảo Châu cười hì hì:

"Em sẽ giúp chị mà đúng không?"

Bảo Nhạc:

"Giúp giúp... em giúp mà Chị gái ruột của mình mà cậu không giúp đỡ thì còn có thể giúp ai?

Bảo Châu vui vẻ:

"Chị biết là em sẽ đồng ý mà, em là một người rất đáng tin cậy"

Bảo Nhạc thầm thở dài:

"Nếu em mà không đáng tin cậy thì có phải chị muốn bóp chết em không?"

Bảo Châu mỉm cười.

Bảo Sơn gửi thư khiến ba mẹ con Bảo Châu cảm thấy năm mới này có rất nhiều điều sung sướng và nhẹ nhàng, Bảo Châu cảm thấy thời gian trôi qua thật sự rất nhanh, mới ngày nào anh trai rời đi, vậy mà chớp mắt một cái đã là năm 82.

Năm sau, Thích Ngọc Tú lập tức chuẩn bị đi Thâm Quyến, cô ấy vẫn quyết định cùng Lý Kiến Kỳ hợp tác.

Đương nhiên, quyết định này cũng đã trải qua nhiều phương diện suy xét, về quyết định của Thích Ngọc Tú, Bảo Châu và Bảo Nhạc đều sẽ không tham dự vào, chị em bọn họ mau chóng phát triển nhà xuất bản và xưởng in, chỉ với một bộ tài liệu giáo trình cấp hai, cấp ba đã lập tức giúp nhà máy trở nên thịnh vượng.

Mặc dù số tiền kiếm được từ việc bán tài liệu giáo trình thoạt nhìn chỉ có một chút, không có cách nào có thể so được với lớp học bổ túc, nhưng thật ra số tiền thu vào trong một tháng của tài liệu giáo trình tương đương số tiền thu vào trong một năm của lớp học bổ túc, thậm chí còn nhiều hơn. Bảo Châu nhanh chóng mở thêm một trường luyện thi thứ hai ở thủ đô, cách chỗ bên này hơi xa một chút, Bảo Châu điều một bộ phận giáo viên qua đó, lại thông báo tuyển dụng thêm một số giáo viên mới để bổ sung vào."