Đây chẳng phải...... à, hả? Không phải đề thi này... rất quen thuộc sao?
Lương Bảo bắt đầu suy nghĩ rồi tính thử.
Kỳ thi kết thúc, Đại Mai – người bạn khiêu vũ chung chạy tới trực tiếp ôm lấy Lương Bảo:
"A a, Lương Bảo à, cuối cùng chúng ta cũng làm được một đề, cuối cùng có thể làm được một đề rồi đó, cái sách tham khảo lần trước thật sự rất hay..."
Cô gái nhỏ kích động bật khóc.
Lương Bảo:
"! !!"
Thật ra cũng không phải do được tuyên truyền rộng rãi hay gì cả, ví dụ như công ty sách báo Trác Tuyệt ra “Sách tham khảo 100 đề thi..”, có thể nói hoàn toàn là dựa vào danh tiếng mà nhanh chóng được mọi người biết đến.
Ngay cả Lương Bảo lơ đãng như vậy nhưng sau khi mua về làm thử thì liền cảm thấy hữu dụng hơn rất nhiều.
Cũng có rất nhiều học sinh thấy bạn học của mình mua, sau đó tự mình đi xem thử, đa số ai xem qua rồi cũng đều há hốc mồm kinh ngạc, cái đề này đúng là không tệ mà, bọn họ lập tức mua ngay. Tóm lại cúp vàng cúp bạc cũng không bằng danh tiếng.
Lời này quả thật không sai, bởi vì liên quan đến kỳ thi cuối kỳ nên doanh số bán sách phụ đạo của Bảo Châu tăng vọt một cách chóng mặt.
Mà sau kỳ thi cuối kỳ rồi chấm dứt kỳ nghỉ đông thì lượng người mua lại liên tục tăng lên, thậm chí so với lúc trước chỉ có hơn chứ không kém.
Vốn dĩ Bảo Châu còn lo lắng sách phụ đạo của mình bán không tốt, nhưng sự thật đã chứng minh rằng mắt nhìn của cô không hề sai, quyết định cũng không sai lệch.
Cô không chỉ chuyên tâm đầu tư cho kỳ thi đại học, ngược lại còn tách từng giai đoạn của cấp hai, cấp ba ra riêng rồi tỉ mỉ “Ra sách”, người mua nhiều cho thấy làm vậy vô cùng hiệu quả. Hơn nữa Bảo Châu biết, cho dù có người ganh ty muốn học theo cách làm của cô thì cũng không phải trong thời gian ngắn mà có thể làm được.
Sở dĩ Bảo Châu có thể nhanh như vậy mà tung ra thị trường một loạt sách luyện tập phụ đạo có đề bắt chước bài thi, hoàn toàn là bởi vì lớp học bổ túc của bọn họ vẫn luôn có giáo án dạy học riêng và hiệu quả.
Đã nói là giáo án riêng độc quyền thì những người khác càng không ai có thể dễ dàng có được.
Ví dụ như 100 đề luyện thi cấp ba, 100 đề luyện thi đại học, bọn họ đều có sẵn đủ cả, nhưng người khác thì chưa chắc.
Thật sự có người cũng muốn gia nhập thị trường này, lúc ấy bọn họ cũng đã chiếm trước phần lớn chỗ đứng trên thị trường rồi.
Bảo Châu bên này nhận tin chiến thắng liên tiếp, cô vui mừng đến nỗi nằm mơ cũng không dám tin.
Xưởng in của bọn họ phải liên tục tăng ca nhưng vẫn không thể đáp ứng đủ nhu cầu của thị trường, có thể thấy được, thị trường sách phụ đạo hiện tại thiếu hụt nhiều đến mức nào. Lúc trước, Bảo Châu tiêu tiền như nước chảy, hiện tại cũng kiếm tiền như nước chảy.
Nếu không phải người trong ngành sản xuất này thì thật sự rất khó tưởng tượng được nó tiêu hao tốn kém nhiều như thế nào.
Cũng cùng là làm buôn bán, Thích Ngọc Tú xem ra bán được cũng không tệ, rốt cuộc thì cô ấy đều nhập hàng ở Thẩm Quyến, cô không chỉ lấy trang phục mà còn lấy một vài món đồ tương đối hiếm lạ ở bên này về, mua giá thấp sau đó bán giá cao.
Thích Ngọc Tú buôn bán vô cùng thuận lợi, chỉ là cô ấy thu vào nhiều như vậy cũng không có cách nào có thể so sánh được với Bảo Châu.
Thị trường mua bán tài liệu giáo trình thật sự quá lớn.
Thích Ngọc Tú làm cũng không tệ, cô ấy ở thủ đô mở một cửa hàng xách tay, hiện tại còn không có cửa hàng xách tay nào, có thể nói đây là độc nhất vô nhị.
Thật ra cô ấy còn không biết thế nào là “cửa hàng xách tay”, nhưng hồi trước cô đã từng nghe Khương Việt nói sơ qua về việc này rồi.
Cô cảm thấy mình tự đi mua đồ ở nơi khác rồi mang về đây bán, vậy đương nhiên chính là xách tay rồi.
Cho nên cô đã mở một “Cửa hàng xách tay Cẩm Tú”.
Cửa hàng này ở thủ đô xem ra cũng có chút danh tiếng, dù sao thì lần nào cô cũng đều tự mình lăn lội đến Thẩm Quyến để lấy hàng, mà hàng ở đó lại thời thượng hơn bên này nhiều, thường xuyên có được một vài món đồ hiếm lạ cho nên nhờ đó mà cô kiếm được khá nhiều tiền. Bảo Châu và Bảo Nhạc bận rộn với công việc, còn Thích Ngọc Tú cũng tất bật với công việc của mình, về công việc kiếm tiền của con gái, cô ấy tuyệt đối không xen vào.
Cô cũng không am hiểu về những việc đấy thì xen vào làm gì, không bằng cứ tự mình kiếm chút tiền. Như vậy không phải cũng rất tốt rồi sao?
Số tiền lúc trước Bảo Châu cầm của Thích Ngọc Tú để đi mua đất, bây giờ cũng đều trả lại hết cho Thích Ngọc Tú, cô cũng không khách khí mà vui vẻ nhận lấy.
Cô ấy cũng bình tĩnh nói:
"Tiền mẹ kiếm được và số tiền tiết kiệm trong nhà, mẹ đều chia làm 3 phần cả rồi, đến lúc đó sẽ chia đều cho 3 người các con.
Nói là 3 đứa xong Thích Ngọc Tú có biểu cảm hơi buồn bã một chút.
Bảo Châu lập tức biết là mẹ nhớ anh trai, anh Bảo Sơn đã đi được 3 năm rồi, bọn họ lâu rồi không có liên lạc gì với nhau.
Kỳ thật chuyện này cũng không thể trách Bảo Sơn, mấy mẹ con Thích Ngọc Tú không còn có cách nào, lúc Bảo Sơn đi mới là năm 78, tuy cũng có một ít chính sách cho phép Hoa Kiều về nước, nhưng vẫn không cho phép dân chúng trong nước thư từ qua lại với nước ngoài. Chính vì như vậy, bọn họ bấy lâu nay không thể liên lạc được với nhau. Bảo Châu thậm chí không biết, hiện tại anh trai của mình sống như thế nào. Kỳ thật cô cũng từng nghĩ sẽ tới hỏi thử chủ nhiệm Tiết, nhưng nhiều năm như vậy đều không lui tới qua lại, bây giờ mà đến hỏi thăm người ta về vấn đề này thì cảm thấy không được hay cho lắm."