Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 579: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Hơn nữa, mấu chốt chính là chưa chắc chủ nhiệm Tiết đã biết chính xác tình hình thế nào.

Mặc dù hiện tại có chính sách cho phép Hoa Kiều có thể về nước thăm người thân nhưng họ lại thẩm tra đặc biệt nghiêm khắc.

Thật sự thì chính sách mỗi năm sẽ được nới lỏng hơn một chút, nhưng Bảo Sơn không gửi thư về cũng đủ nói lên rằng không hề dễ dàng như vậy.

Mấy năm nay, Bảo Châu bên này phát triển hừng hực khí thế, mỗi ngày đều rất bận rộn, đây cũng là vì ước định lúc trước với anh trai.

Mặc kệ người khác nói như thế nào, Bảo Châu đều tin tưởng vững chắc rằng anh trai sẽ trở về.

Cô cũng biết có rất nhiều người bàn luận sau lưng, nói là Điền Bảo Sơn sẽ không quay trở lại nữa. Hiện tại đã trải qua cái thời kỳ chỉ thích ở trong nước, căm thù nước ngoài nhưng bây giờ có thể ra nước ngoài sinh sống thì quả thật khiến cho người ta đáng hâm mộ, mà cách nói ‘ánh trăng ở nước ngoài tròn hơn cũng phổ biến vào lúc này. Người đã đi rồi làm sao có thể trở về được chứ?

Bảo Châu đương nhiên không cảm thấy như vậy, cô cảm thấy anh trai sẽ không lừa cô.

Bảo Châu kéo cánh tay mẹ lại, nói:

"Mẹ, theo tính toán thì anh trai cũng đang học đại học, con tin tưởng anh ấy tốt nghiệp rồi sẽ trở về đây với chúng ta thôi"

Thích Ngọc Tú nhìn con gái, bật cười:

"Mẹ chưa bao giờ hoài nghi anh trai con.

Con trai do chính mình nuôi lớn, Thích Ngọc Tú đương nhiên sẽ hiểu rõ tính cách con mình như thế nào, cô ấy nói:

"Cũng không biết là Bảo Sơn ở bên đó sống có khó khăn không"

Bảo Châu:

"Cho dù là khó khăn thì anh trai cũng sẽ khắc phục được thôi ạ?

Cô nói tiếp:

"Mẹ xem chúng ta ở bên này đã rất tốt rồi, mà con làm nhà xuất bản và xưởng in còn mệt đến như vậy, càng đừng nói tới anh trai. Anh ấy tha hương nơi xứ người, như vậy càng không dễ dàng gì?

Bảo Châu nghĩ đến anh trai, ít nhiều cũng có than ngắn thở dài, tuy nhiên rất nhanh đã xốc lại tinh thần, nói:

"Mẹ à, hết năm nay mẹ có tính toán gì không?"

Cô cảm thấy mẹ mình chuyển mẫu mã trang phục qua lại rồi bán như vậy sẽ không được lâu dài, không phải là không thể kiếm tiền, kiếm tiền thì nhất định vẫn có thể kiếm được, nhưng cái hình thức này cũng chỉ có thể kéo dài mấy năm, muốn trụ được lâu dài thì xem ra khó có thể làm được.

Thích Ngọc Tú:

"Sang năm mẹ muốn mở thêm cửa hàng bên Thẩm Quyến để bán sỉ"

Bảo Châu:

"Mẹ nói cái gì ạ?"

Cô nhìn chằm chằm mẹ mình, cô cảm thấy có chút giật mình.

Thích Ngọc Tú tự tin tươi cười, nói:

"Mẹ nghĩ Thẩm Quyến phát triển nhanh chóng như vậy, chúng ta không có lý do nào để mà không bắt lấy cơ hội này, nói tóm lại thì thủ đô bên này vẫn có chút bảo thủ, phát triển cũng tương đối chậm. Nhưng ở Thẩm Quyến thì khác, dù sao bên đó cũng là thành thị ở vùng duyên hải, hơn nữa còn là đặc khu, sự phát triển biến chuyển tăng lên từng ngày, trước kia mẹ cảm thấy chúng ta là kẻ có tiền nhưng đi sang bên đó nhiều mới biết được là người giỏi còn có người giỏi hơn, trời cao còn có trời cao hơn, kẻ có tiền trên đời này không thiếu. Số tiền này của mẹ cũng đủ mở một nhà máy nhỏ, nhưng mẹ không có hiểu biết về vấn đề này, mẹ muốn gánh vác thì phải bỏ tâm sức rất nhiều, cho nên mẹ dự định mở hai cái cửa hàng ở bên kia, hiện tại người bán hàng rong khắp nơi trong cả nước đều đến đó lấy hàng, vậy thì chúng ta cũng có thể làm được giống họ.

Đối với ngành sản xuất trang phục thì Bảo Châu cũng không có hiểu biết nhiều, tuy nhiên cô tin tưởng vào phán đoán của mẹ, Bảo Châu nói:

"Nếu mẹ quyết định như vậy thì con cũng không ngăn cản mẹ làm gì cả.

“Mẹ và chị đang bàn luận chuyện gì vậy?"

Bảo Nhạc bước vào nhà thì thấy mẹ và chị gái đang nói chuyện rôm rả, cậu như người không có xương cốt nằm bẹp lên sô pha, nói:

"Đúng là mệt chết đi được"

“Bên xưởng in thế nào rồi?"

Bảo Nhạc:

"Không có vấn đề gì đâu chị, em đã tính toán cẩn thận cả rồi, 27 tháng chạp vẫn còn có thể sản xuất thêm một lượt nữa, đến lúc đó em sẽ sắp xếp ổn thoả mọi thứ"

Bảo Châu gật đầu, nói:

"Được vậy thì tốt rồi.

Bảo Nhạc dựa vào sô pha, nói:

"Bây giờ việc in ấn, em sẽ bỏ thêm đăng ký nhãn hiệu vào, cho dù người khác có muốn dùng tên tuổi của chúng ta thì cũng sẽ không dùng được. Chỉ cần dùng thôi cũng chính là đang vi phạm quyền sở hữu. Chúng ta đã có trước những thứ đó là đang đi sớm hơn bọn họ một bước rồi.

Bảo Châu:

"Được thôi"

“Đúng rồi, vừa nãy mẹ và chị đang nói về vấn đề gì vậy?"

Bảo Châu:

"Mẹ nói muốn ở Thẩm Quyến......"

Bảo Nhạc nghe xong, nói:

"Con thấy cũng được đó, hiện tại Thẩm Quyến đang phát triển rất tốt, chúng ta làm sớm một chút còn hơn không. Vậy mẹ sẽ tự mình qua đó sao ạ?"

Thật ra cậu rất muốn đi qua đó xem thử, nhưng hiện tại cậu không thể nào đi được, cậu ở bên này bận rộn thêm một chút thì chị cậu có thể nhẹ nhàng hơn phần nào.

Trong khi cậu còn chưa tốt nghiệp đại học vậy mà ở bên này Bảo Nhạc cũng gánh không ít công việc.

Hiện tại cậu mới học học kỳ 1 của năm hai.

Ngoài công việc ra thì cậu còn có việc học nữa.

Đáng thương cho cậu, vì để bảo đảm danh tiếng cho trường luyện thi, dù có mệt như chết đi sống lại cậu cũng phải liều mạng học tập, nhất định phải giành được mấy cái thứ hạng cao.

Trước kia Bảo Nhạc cảm thấy mình học hành rất là thành thạo, học bao nhiêu cũng không thấy mêt.

Nhưng hiện tại vừa học vừa làm, quả thật rất nhiều việc dồn dập phải làm cùng một lúc nên cậu mới phát hiện ra là bản thân cũng biết mệt mỏi.

Căn bản không thể phân thân ra thành nhiều người.

“Mẹ không đi một mình, Lý Kiến Kỳ dự định sẽ đi cùng mẹ."