Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 577: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Chị Tiểu Hồng học năm ba cấp hai rồi, làm sao mà giống với con được chứ? Con đi luyện khiêu vũ cũng giống như mẹ vậy đó.

“Con đừng có nói với mẹ mấy chuyện vớ vẩn ấy, tới kỳ thi cuối kỳ mà con đem ‘trứng vịt về khiến cho mẹ mất mặt thì thử xem mẹ có dám xử lý con hay không"

Đầu Lương Bảo gục gục xuống, phụ nữ trung niên đua đòi có mặt khắp mọi nơi, Lương Bảo vẫn thường làm cho người trong nhà mất mặt thì đương nhiên mẹ Lương Bảo sẽ phải dạy dỗ thật nghiêm khắc.

“Con biết rồi, con biết rõ rồi mà. Lương Bảo cảm thấy đầu óc ong ong, cô bé mở cửa ra thì đúng lúc nhìn thấy Tiểu Hồng ở đối diện cũng mở cửa.

Mẹ Lương Bảo lập tức thay đổi sắc mặt, lộ ra khuôn mặt của người mẹ hiền từ, mỉm cười:

"Trời lạnh như vậy mà cuối tuần sao con không chịu nghỉ ngơi một chút lại còn muốn đi ra ngoài chơi hả?” Tiểu Hồng mang cặp mắt kính thật dày, nghiêm túc nói:

"Dì à, cháu đi nhà sách Tân Hoa, nhà sách Tân Hoa mới nhập về một số sách luyện tập, bạn học của cháu đã mua rồi, đọc thấy hay lắm a. Cháu cũng dự định đi mua một bộ"

Vừa nghe thấy chuyện này, mẹ Lương Bảo lập tức hỏi:

"Sách luyện tập sao cháu? Lương Bảo nhà dì có thể sử dụng được không?"

Tiểu Hồng:

"Cháu cũng không biết ạ, dì có thể đi coi thử xem sao ạ?

Mẹ Lương Bảo lập tức nói:

"Lương Bảo à, tiền đây, con cầm theo hai đồng tiền này rồi đi theo chị Tiểu Hồng của con xem qua thử đi"

Lương Bảo:

Dạ."

Tiểu Hồng và Lương Bảo cùng nhau đi xuống lầu, Tiểu Hồng hỏi:

"Em có đi thật không?” Tiểu Hồng biết cô em gái hàng xóm này không thích đọc sách.

Lương Bảo cắn răng dậm chân, nói:

"Đi chứ ạ!"

Cô bé nói:

"Mẹ em nói nếu em có thể thi tốt hơn Vương Xán thì đến lúc ăn tết sẽ mua cho em một bộ quần áo mới. Bây giờ em cũng muốn đi xem qua thử.

Hai người cùng đến nhà sách Tân Hoa cách đó không xa, bởi vì cuối tuần nên nhà sách Tân Hoa tiếp đón không ít học sinh, mọi người đứng chật kín cả hai cái quầy, bọn họ chen chúc nhau như thể đang muốn nhào đến để cướp.

Tiểu Hồng cố dùng sức chen vào, dạt mọi người tản ra, sau đó mò tìm được quyển sách luyện tập mà người bạn cùng bàn của mình đã mua, nói:

"Chính là cuốn này! Cái này là sách luyện tập bao gồm 100 bài tiếng Anh"

Nhìn thấy sách tham khảo là Tiểu Hồng vội vàng chộp lấy rồi lại nhìn sang quyển bên cạnh:

"Hả?

Cái gì đây?"

Tiểu Hồng lật xem tài liệu bên cạnh, cái này ấy thế mà cũng bắt chước làm 100 bài tập tiếng Anh giống cuốn kia.

Tiểu Hồng chần chờ một chút, cúi đầu nghiêm túc quan sát, quả nhiên đề cũng rất hay, Tiểu Hồng không nhịn được mà ôm cả hai cuốn vào lòng.

Nữ sinh bên cạnh thấy vậy liền không hài lòng, nói:

"Cậu làm gì vậy! ? Tôi cũng muốn cái này!"

Tiểu Hồng vội trả lời:

"Vẫn còn đầy ở kia mà sao lại phải giành giựt với tôi như thế.

“Tôi muốn một quyển, tôi cũng muốn một quyển!"

Tiểu Hồng lấy sách chia cho mọi người, Lương Bảo hoảng hốt, mắt trợn to mồm há hốc cả ra, cô bé thầm nghĩ trong lòng: Học sinh các người tranh tài liệu học tập đều dữ dội đến như vậy sao?

Lương Bảo tiến lên, kinh ngạc mà nói:

"Đây là cuốn bao gồm 100 bộ bài thi lận đấy ạ. Tiểu Hồng:

"Chị biết chứ, 100 bộ bài thi cho nên...... Cũng không mắc đúng không?” Lương Bảo:

"......” Đây không phải là vấn đề mắc hay không mắc, mà quan trọng là chị có làm hết được 100 bài tập hay không?

Học sinh giỏi và học sinh yếu kém đúng là khác nhau.

Tiểu Hồng:

“Đi thôi, chị đưa em đến xem cái này, chị đã xem qua cái sách luyện tập này rồi, nhà xuất bản bọn họ tổng kết mấy cái đề này rất hay, rất đúng trọng điểm nữa đó” Lương Bảo nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tiểu Hồng, nói:

"Để em xem thử có quyển năm 1 không?

Cũng có luôn cơ à?"

Hai người dạo qua một vòng xem thử, bộ sách này thật sự gần như có đầy đủ hết, lớp nào cũng đều có, năm 1, năm 2, năm 3 của cấp hai, còn có một cuốn tổng hợp lại toàn bộ kiến thức, chính là cuốn mà Tiểu Hồng mua.

Tuy nhiên chỉ có cuốn tổng hợp kiến thức là có bộ bài thi, còn các cuốn của các năm học thì không có.

“Bài thi nhất định là phải mua, chị cảm thấy làm nhiều bài tập rất quan trọng. Sau này nếu họ ra bộ cuốn sách về bài thi, em gặp được thì nhất định phải mua đấy nhé.

Tiểu Hồng nghiêm túc dặn dò Lương Bảo, Lương Bảo cũng gật đầu đồng ý. Lần này cô bé cũng muốn thi thật tốt.

“Bây giờ em chuẩn bị về nhà hả?"

“Em phải đi tập khiêu vũ, tập xong rồi mới về nhà được ạ.

Hai người đều đi mua sách, nhưng ngay sau đó tạm biệt nhau ở cửa nhà sách Tân Hoa rồi đường ai nấy đi.

Lương Bảo cầm theo hai cuốn sách luyện tập đi khiêu vũ, đây là hai môn toán học và vật lý, chính là môn mà cô bé không hề am hiểu chút nào.

Mấy cô gái cùng khiêu vũ cứ nhìn chằm chằm Lương Bảo, trong lòng thầm nói cái người này suốt ngày nói mình không học, mày rậm mắt to thế kia mà lại gạt người, còn lén học trộm ở sau lưng! Không thể để như vậy được, mình cũng phải mua cuốn sách giống vậy để học thôi.

Có rất nhiều cô gái đều có tâm tư như vậy, còn Lương Bảo ôm sách vở về nhà, mở sách ra nhìn trong chốc lát, hình như cô bé cũng có thể hiểu được đôi chút.

Đúng là vượt ngoài sự mong đợi mà!

Tuy Lương Bảo không thích học tập nhưng là đứa con trong gia đình đơn thân, cô bé cũng biết mẹ rất vất vả, nếu đã mua sách thì nhất định phải xem, nếu không xem thì không phải rất có lỗi với người mẹ của mình sao?

Thật ra thành tích học tập của Lương Bảo cũng không phải kém, nhưng cô bé căn bản không xác định rõ được, bởi vì thành tích thi tháng lúc thì cao lúc thì thấp.

Lần thi này bản thân cảm thấy có chút tin tưởng. Ngay từ đầu kỳ thi cuối kỳ, cô bé đã vô cùng hồi hộp nhìn về phía bài thi."