Quả nhiên lúc mua cơm chiều trên xe lửa, mấy chị em nhà này đều ăn ngấu nghiến, trông giống như rất lâu rồi không được ăn cơm.
Bảo Châu rất kinh ngạc:
"Bao lâu rồi mọi người không được ăn đầy đủ vậy ạ?"
Muội Tuyệt:
"Ngày nào cũng không được ăn no hết.
Không phải ăn không ngon mà là ăn không đủ no.
Theo lý thuyết, mấy năm nay thu hoạch được nhiều hơn so với mấy năm trước, chẳng qua là trong nhà vẫn cho bọn họ ăn rất ít.
Muội Tuyệt nắm chặt thành nắm tay, nói:
"Mỗi bữa chỉ cho chị ăn có nửa cái màn thầu. Tưởng Đệ:
"Bà nội nói bọn chị đều béo rồi nên không cần ăn nhiều như vậy, ăn ít một chút cũng không sao, để lại cho người trong nhà ăn nhiều một chút"
Vọng Đệ:
"Áo của chị cũng bị mẹ lấy rồi, bà ấy nói là để làm quần cộc cho em trai.
Bảo Châu không nhịn được liền phun ra. Thím ba của cô sao có thể là ‘cực phẩm đến như vậy.
Chiêu Đệ cười, nói:
"Mẹ chị ấy mà, thực sự không có chút gì là kỳ lạ cả đâu.
Cô ấy sớm đã quen rồi, từ kiếp trước cô ấy đã quen rồi.
Kiếp trước thì lúc này Tưởng Đệ cũng đã chết rồi. Hiện tại còn sống đã là tốt lắm rồi, chỉ cần thoát khỏi cái nhà này mới có thể có được một con đường sống.
Cô ấy nói:
"Lần này trở về nghe nói Phán Đệ đã đính hôn, hình như là định đến thôn trên núi"
Cô ấy biết người này, kiếp trước cũng là đính hôn với người này, Phán Đệ đào hôn nên đến lượt Tưởng Đệ, kết quả Tưởng Đệ mới mất mạng.
Phải chi cô ta ở kiếp trước và kiếp này không phải một người, không làm những chuyện xấu đó....
Nhưng kiếp này cô ta vẫn làm không ít chuyện thiếu đạo đức. Cho nên Chiêu Đệ tin chắc giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.
Có lẽ kiếp này cô ta cũng sẽ chạy trốn rồi không đồng ý kết hôn, nhưng sẽ không có ai thay cô ta để kết hôn nữa rồi.
Con gái của gia đình con trai thứ ba nhà họ Điền đều bị Chiêu Đệ dẫn đi cả rồi.
Phúc Tử nhà bác hai cũng đã đính hôn, sẽ kết hôn sớm hơn Phán Đệ. Mặc dù vẫn còn chưa đủ tuổi.
“Chị bị làm sao vậy?"
Bảo Châu nhìn Chiêu Đệ, thấy biểu cảm của cô ấy đột nhiên rất dữ tợn và oán hận.
Chiêu Đệ vỗ vỗ mặt, nói:
"Không có chuyện gì cả đâu.
Cô ấy không thể để những việc này chi phối cảm xúc của mình:
"Trường học của em khai giảng sớm như vậy thật đúng là không cho học sinh con đường sống mà.
Bảo Châu:
"Ai kêu mọi người đều muốn lấy thành tích tốt đấy chứ!"
Câu này thật sự không sai chút nào.
Ai mà lại không muốn lấy thành tích tốt.
Chiêu Đệ tò mò hỏi:
"Bảo Châu, sau khi tốt nghiệp, em cảm thấy em có thể được phân đến chỗ nào?"
Bảo Châu lắc đầu:
"Em cũng không biết, bây giờ vẫn còn sớm, hiện tại em chỉ muốn làm được thêm nhiều việc một chút, em với anh trai còn phải so xem ai làm tốt hơn nữa kìa.
Chiêu Đệ bật cười.
So đo với nhau xem ai thành công hơn nữa ư?
Đây là chuyện mà những người tài ba hay làm sao?
Bảo Châu lúc này cũng có giây phút hoảng hốt ngắn ngủi: Anh trai, anh đang làm gì vậy?
Hiện tại anh đang chuyên tâm học ngoại ngữ, nửa năm nay, anh đã có thể giao tiếp lưu loát, cũng may trước kia đã có kinh nghiệm, nếu bắt đầu từ con số 0 thì thật sự rất khó khăn.
Cho dù là ngôn ngữ hay là thói quen sinh hoạt thì trong nước và ở nước ngoài vẫn có sự chênh lệch rất lớn.
Vô số lần Bảo Sơn đều cảm ơn trời cao, nguyên nhân là do trước đây bọn họ đã có những cuộc gặp gỡ đạc biệt cho nên hiện tại anh mới có thể thích ứng với tất cả mọi thứ.
Hơn nữa, hình như đối với cái gì anh cũng đều hiểu được không ít, vô số lần lâm vào tình huống khó xử cũng không khiến anh chán nản.
Thật sự đi ra nước ngoài, Bảo Sơn nhớ nhất chính là người nhà, người nơi này...... Những người ở nơi này tuy có quan hệ huyết thống với anh nhưng cũng khó có thể hòa hợp, thậm chí còn rất căm thù anh.
Gì mà cô chú, gì mà anh em bà con họ hàng.
Bọn họ chỉ biết anh là người tranh đoạt tài sản chứ không phải là một người thân.
Cũng may lúc Bảo Sơn tới cũng không có chờ mong gì ở bọn họ.
Từ khi anh biết ông nội còn có những người thân khác nhưng ông nội lại không chủ động đề cập đến thì anh đã ngầm đoán ra được.
Rất kỳ lạ, tuy không có bất kỳ ai nói gì nhưng trong lòng anh có một dự cảm như vậy.
Kết quả thì quả nhiên là thế.
Cho nên đôi khi dự cảm của con người cũng rất chuẩn.
Bảo Sơn ngồi trong phòng, lật mở từng trang sách trên tay, tuy trước kia anh học rất giỏi, nhưng nếu muốn hoàn toàn theo kịp thì vẫn cần phải thích ứng.
Dù sao thì điều kiện và cách thức giáo dục cũng không giống nhau.
Dù một người có thông minh cỡ nào cũng không thể không nỗ lực.
Nếu Bảo Sơn đã lựa chọn đi con đường này thì càng phải nỗ lực, hơn nữa anh cũng cảm thấy bản thân mình cần nỗ lực.
Anh cũng nghe nói, ở bên này vẫn có thể học rất nhiều, lúc này anh nghĩ đến câu nói trước kia của Khương Việt rằng “Chỉ có tri thức mới không bỏ rơi con người”, nghĩ đến đây anh không nhịn được mà mỉm cười.
“Thịch thịch thịch"
Tiếng đập cửa vang lên, Bảo Sơn ngẩng đầu:
"Mời vào"
Người bước vào chính là quản gia, ông vừa khách khí lại vừa cung kính:
"Cậu Tôn, giáo viên Ellen tới rồi"
Bảo Sơn:
"Mời ông ấy đến phòng sách đi"
Tuy ông nội nói sẽ sắp xếp cho anh đến một trường học tốt. Nhưng Bảo Sơn cũng hiểu được mình không thể đi như vậy, cho nên trong khoảng thời gian này anh vẫn luôn chăm chỉ học tập, ngôn ngữ cũng chiếm phần lớn thời gian trong đó.
Nếu không thể giao tiếp được, anh đi học thì có thể học được gì? Đúng lúc thời điểm trở về cũng là cuối tháng 9 cho nên bọn họ ước định mùa hè năm sau sẽ nhập học, hiện tại chủ yếu là học thêm các phương diện khác."