Anh vẫn đang rất nỗ lực, Bảo Châu đừng nghĩ có thể thắng được dễ dàng.
Anh sửa soạn lại sách vở trong tay, rút ra quyển sách giáo khoa mới, nhìn người đàn ông tóc vàng mắt xanh bước vào cửa, khách khí chào hỏi sau đó mở chương trình học hôm nay ra......
Anh có 6 giáo viên nên cũng khá bận rộn.
Quản gia thấy bọn họ rất nhanh đã bắt đầu, mỉm cười gật đầu, liền đóng cửa lại rồi rời đi, ông đi xuống dưới lầu thì gặp ông chủ đang ngồi uống trà.
Thói quen sinh hoạt ở Trung Quốc và Phương Tây khác nhau, con cái đều lớn lên ở nước ngoài, thích có cuộc sống riêng cho nên mặc dù gia đình đông người, nhưng chỉ có ông chủ và cậu Tôn ở cùng nhau, những người khác đều dọn ra ngoài.
Cũng vì cậu Tôn vừa trở về đã vào ở cùng, không đề cập gì tới chuyện dọn ra ngoài sống “tự lập”, khiến những người khác cảm thấy càng thêm buồn bực.
Nhưng quản gia hiểu được, ông chủ rất muốn có người ở bên cạnh.
Tuy lúc còn trẻ, ông ấy đã bị hoàn cảnh biến thành một người lãnh khốc vô tình, nhưng càng lớn tuổi thì ông ấy càng luôn khao khát tình thân.
Nếu không ông ấy cũng sẽ không về nước để tìm người thân.
“Khải Uẩn học thế nào rồi?” Ông ấy cúi đầu uống trà, lên tiếng hỏi.
“Cậu Tôn học rất tốt, các giáo viên đều nói khả năng lĩnh hội của cậu ấy khá cao, năng lực học tập cũng rất giỏi, hơn nữa con người lại rất trầm ổn, không màng hơn thua Ông Lôi mỉm cười:
"Quả nhiên là cháu nội của tôi.
Cười xong rồi, ông ấy lại nói:
"Tiếp tục gia tăng nội dung học tập cho nó"
Trong lúc Bảo Sơn cố gắng hết sức cho việc học tập thì trường học của Bảo Châu cũng mau chóng mở cửa, lại bắt đầu một năm tiếp tục cố gắng nỗ lực.
Các giáo viên của lớp học bổ túc này cũng liên tục nhanh chóng trở về, trường luyện thi mau chóng đi vào trạng thái hoạt động trở lại, sau khi kỳ nghỉ đông kết thúc, lớp học bổ túc tiếp theo cũng nhanh chóng ghi nhận đông đủ số học sinh đăng ký.
Đặc biệt là lớp luyện thi đại học, lại còn có vài người đăng ký lần thứ hai, bọn họ đều cảm thấy ở đây giảng dạy đặc biệt tốt cho nên muốn củng cố nhiều thêm một chút.
Tuy học phí thật sự cao. Nhưng trong hoàn cảnh điều kiện cho phép, rất nhiều người vẫn muốn nỗ lực một chút.
Học lại thêm một lần cũng là tăng thêm một lần nắm giữ tri thức.
Mà tự trong lòng Bảo Châu cũng hiểu rõ, cô không thể vĩnh viễn dựa vào kiến thức và kho đề có sẵn trong máy tính bảng, cô vẫn phải cố gắng nỗ lực nhiều hơn nữa, cho nên ngoài những lúc đi học, cô cũng đi học hỏi thêm ở bên ngoài, bản thân không ngừng nỗ lực học tập, đúc kết các loại đề và kinh nghiệm.
Dường như mỗi ngày, mọi người đều có thể nhìn thấy cảnh tượng cô vội vàng làm rất nhiều việc, ngay cả bạn học cùng lớp cũng đều bị cô thu hút.
Mọi người đều là người với nhau mà tại sao cô có thể có sức lực và tinh thần như vậy nhỉ?
Mọi người cảm thấy nghiêm túc đi học rồi còn nhốt mình trong thư viện đã là quá sức lắm rồi, vậy mà Điền Bảo Châu còn có thể gánh vác được cả trường luyện thi.
Phải biết rằng, cô làm hiệu trưởng phần lớn mọi chuyện đều phải tự tay làm lấy.
Ấy vậy mà, mỗi ngày cô vẫn còn sức lực và tinh thần minh mẫn, bọn họ đều hoài nghi là cô không cần ngủ.
“Điền Bảo Châu, em mau tới đây một chút.
Hôm nay lúc vừa tan học, chủ nhiệm lớp bọn họ đã tới đây, Bảo Châu đang muốn thu dọn cặp sách để nhanh chóng chạy đi thì đã bị chủ nhiệm lớp gọi lại.
Cô nghi hoặc một chút, tuy nhiên vẫn nhanh chóng chạy đến:
"Thầy chủ nhiệm có chuyện gì vậy a?"
Chủ nhiệm lớp cười nhìn cô, nói:
"Em cũng không biết là chuyện gì thì làm sao thầy biết được?” Bảo Châu:
"Hả, thầy không biết? Không phải là thầy tìm em......"
Chủ nhiệm lớp:
"Không phải thầy tìm em, là trưởng khoa tìm em, còn có một giáo viên trường đại học công an Cát Tỉnh"
Bảo Châu:
"Hả?"
Nghe xong lời này cô thật sự rất hoang mang.
Chủ nhiệm lớp thấy dáng vẻ khó hiểu của cô, nói:
"Em không phải người Cát Tỉnh à? Em không biết chuyện gì sao?"
Bảo Châu lắc đầu, cô thật sự không biết.
À không đúng, Bảo Châu đột nhiên nghĩ đến một chuyện gì đó, nói:
"Em giúp học sinh trường bọn họ làm bài tập, có khi nào là chuyện này không?"
Chủ nhiệm lớp:
"? ??"
Trong khi nói chuyện, hai người cũng cùng nhau đi tới văn phòng, ngoài trưởng khoa ra còn có một người đầu tóc hoa râm, khuôn mặt kiên nghị, người này xụ mặt, trông rất nghiêm túc.
Bảo Châu bước vào đầy khách khí:
"Em chào thầy"
......
Người thầy này nhìn chằm chằm cô, chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng cũng bị Bảo Châu nhìn ra được, cô nở nụ cười ngọt ngào vô hại.
“Thưa thầy, thầy tìm em đến đây là có chuyện gì sao?” Giọng nói cô mềm mại, nhẹ nhàng như một con cừu non.
Trưởng khoa:
"À, bạn học Điền lại đây ngồi đi, để thầy giới thiệu với em, đây là thầy Lý ở đại học công an Cát Tỉnh, thầy Lý đã xem qua bảng tổng kết của em về một ít hình thức lừa gạt cho nên đến đây để nói chuyện với em"
Trưởng khoa............ Thật sự thấy khó hiểu, không phải cô học khoa kinh tế sao? Tại sao còn có thể tổng kết hình thức lừa gạt? Thế này không phải vượt xa phạm trù quá rồi sao?
Tuy trong lòng không ngừng phun tào, nhưng trên mặt vẫn tươi cười.
Thầy Lý cũng nói:
"Bạn học Điền, chào em, thầy trực tiếp đến đây để tìm em, thật sự là mạo muội quá."
Bảo Châu nhẹ nhàng hỏi:
"Lẽ nào em giúp bạn làm bài tập nên bị xử phạt sao ạ?"
Thầy Lý hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó nói:
"Bạn học này thật là biết nói giỡn. Chúng tôi cảm ơn em còn không kịp kia mà” Ông vẫn tươi cười nhìn chằm chằm vào Điền Bảo Châu từ trên xuống dưới Đại khái là do bình thường ít khi cười nên bây giờ tươi cười cũng có chút cứng đờ. Ông nói:"