"Em đừng có mà không biết điều, ai nấy đều thấy được nhà dì hai anh càng ngày càng khá lên, ngay cả anh đây còn biết hóa thân thành chó săn, nếu em khiến anh mất mặt thì lập tức cút về nhà mẹ đẻ đi.
“Anh! Sao anh dám!” Văn Tử trừng mắt nhìn cô ta:
"Anh cái gì mà anh? Không muốn thì cút sang một bên, em biết con người của anh mà, nói được là làm được.
Vừa rồi còn tưởng vợ Văn Tử sẽ la lối khóc lóc một phen, nào ngờ vừa thấy ánh mắt lạnh nhạt kia của chồng mình, cô ta đột nhiên luống cuống.
Cô ta lắp bắp nói:
"Em cũng không, cũng không phải...... Em chỉ là tức giận em họ của anh..."
Văn Tử đột nhiên nói:
"Em cảm thấy trong nhà dì hai anh, ai là người dễ nói chuyện nhất?"
Vợ Văn Tử:
"Em gái họ của anh"
Văn Tử cười nhạo, nói:
"Nhà dì hai anh, người khó nói chuyện nhất chính là Bảo Châu"
“Hả? Anh nói vậy là ý gì?"
Văn Tử nói những lời thấm thía:
"Hai người chúng ta sống chung cũng khá tốt, anh cũng không muốn tách ra, nhưng điều quan trọng là em phải biết điều. Nếu em chỉ biết ngán đường anh, chỉ biết kéo anh xuống hố, vậy thì đừng trách anh trở mặt vô tình” Ngập ngừng một lát rồi Văn Tử nói tiếp:
"Còn nữa, nhà mẹ đẻ em anh cũng không mấy khi về đó.
Bọn họ nói bừa với em cái gì là em đều để trong lòng, em chỉ biết đối nghịch với mẹ anh. Nếu lại để anh thấy một lần nữa thì lập tức cút cho anh. Nếu chỉ biết hướng về nhà mẹ đẻ, giúp đỡ nhà mẹ đẻ, thậm chí nghe theo bọn họ đưa ra yêu cầu ngu xuẩn như vậy, chúng ta sẽ lập tức ly hôn. Em cũng biết rồi đó, nếu anh muốn ly hôn thì nhất định sẽ có cách chứ không phải không. Anh cưới thêm lần nữa cũng rất dễ dàng nhưng còn em có thể tái giá được nữa hay không thì anh không dám chắc. Nói không chừng, nhà mẹ đẻ em sẽ gả em cho một lão già goá vợ nào đó trong núi để đổi lấy tiền lễ, em hãy tự mình nghĩ kỹ đi."
Cậu thốt ra những lời khá nặng nề.
Nhưng chuyện Bảo Châu chỉ là cái cớ, chủ yếu vẫn là cậu cho rằng vợ mình càng ngày càng ngu xuẩn. Văn Tử đã chịu không nổi nữa rồi.
Cậu là một người có tư tưởng ích kỷ, hơn nữa có rất nhiều người đàn ông có tính xấu đó là có mới nới cũ.
Lúc trước Văn Tử vì cưới vợ mà ngoan cố, bất chấp lời can ngăn của người trong nhà, nhưng hiện tại cũng đã trôi qua được một thời gian, cậu tự nhận thấy người phụ nữ này không có gì tốt ngoài vẻ bề ngoài cũng khá vừa mắt.
Trong lòng cũng vô cùng chướng mắt.
Chẳng qua đổi vợ cũng không dễ dàng, hơn nữa còn ảnh hưởng đến thanh danh cho nên cậu mới không làm như vậy.
Tuy là không làm nhưng hắn cũng không ngại dạy dỗ vợ một trận.
“Nhà dì hai anh có tiền đồ xán lạn, nếu em còn đắc tội với bọn họ, về sau đừng trách anh không khách khí” Vợ Văn Tử bị dọa cho sợ rồi, càng đáng sợ hơn chính là cô ta biết rất rõ những gì chồng mình nói là sự thật, nếu cô ta ly hôn về nhà chỉ sợ cũng...... sẽ không tốt đẹp gì.
Cô ta cắn môi, vội vàng nói chuyện bí mật để lấy lòng:
"Chị dâu của em còn kêu em giới thiệu Bảo Châu cho cháu trai nhà mẹ đẻ......
Văn Tử lập tức nói:
"Em đồng ý lời đề nghị đó rồi hay sao?” “Không có, em không có. Chuyện này em không dám tự đồng ý.
Văn Tử cười lạnh:
"Thật là chẳng ra làm sao cả, cũng không tự biết nhìn lại xem mình là con mèo hay con chó, thật là hết nói nổi mà. Đúng là không biết soi gương lại đi mà còn dám có ý với em gái họ của anh! Năm nay ăn tết, em hãy tự mình về nhà mẹ đẻ đi.
"Em......"
“Em mà không dạy dỗ chị dâu em một trận, sau đó ra oai để phủi đầu nhà mẹ đẻ một lần thì nhất định sau này bọn họ sẽ không để yên. Vợ à, anh cũng là vì muốn chúng ta được tốt hơn thôi, em thử nghĩ lại đi, chúng ta mới là người một nhà...” “Em biết rồi"
Hai vợ chồng Văn Tử ở trong phòng lặng lẽ nói chuyện nhưng lại không biết, đúng lúc Trương Đào Hoa quay về lấy đồ đã nghe thấy tất cả, trong lòng cô ấy phát lạnh, rón ra rón rén chạy nhanh ra khỏi cửa, sau đó tự vỗ ngực cảm thán: Tế Ninh vẫn là người chồng tốt nhất.
Về người anh chồng thứ hai này, cô ấy vẫn luôn cảm thấy là người lịch sự nho nhã, không ngờ sau lưng lại dọa người như vậy.
Chỉ là chưa đi được bao xa, không biết có phải do cô ấy bị Văn Tử dọa cho sợ hay không, cô bắt đầu ôm bụng khó chịu, tự dưng cảm thấy đau đớn liên hồi.
“Đây không phải là cháu dâu út nhà ông Đường sao, cô bị làm sao vậy?"
Trương Đào Hoa:
"Tôi tôi tôi...... Kêu chồng tôi, mau giúp tôi gọi người......"
Trương Đào Hoa được đưa vào bệnh viện, người nhà cũng nhanh chóng chạy đến, có vẻ cô ấy sắp sinh rồi.
Tế Ninh từ nhà Bảo Châu chạy đến, Bảo Châu cũng đi cùng cậu, an ủi cậu. Năm mới này, mọi người đều trải qua ở bệnh viện, 29 tháng chạp, Trương Đào Hoa vào bệnh viện, đây là lần đầu tiên cô ấy sinh con nên đâm ra gặp rất nhiều khó khăn, sau hai ngày liên tục chịu đau đớn, cuối cùng vào sáng mùng một cô ấy cũng hạ sinh ra một bé trai. Bởi vì được sinh vào mùng một nên nhũ danh của đứa bé đã được trực tiếp kêu là mùng một.
Mọi người đều nói đứa bé này được sinh vào ngày mùng một nên có số mệnh rất may mắn, Tế Ninh cũng ngây người ra cả rồi.
Tế Ninh muốn ở bệnh viện chăm sóc vợ, một phần công việc còn lại đều giao cho Bảo Châu thực hiện.
Sau khi làm xong hết tất cả thì cũng đến ngày Bảo Châu phải rời đi.
Ngày mùng hai nhưng người đi xe lửa vẫn rất ít, Bảo Châu và mấy chị em nhà họ Điền đi cùng nhau.
Không biết có phải do bị bỏ đói hay không mà mới về nhà có mấy ngày, cô liền cảm thấy bọn họ đều có chút gầy đi."