Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 515: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Ngày thường Thích Ngọc Tú ở giường dưới, giường trên cũng có thể để vài thứ gì đó.

Nếu Bảo Sơn và Bảo Châu trở về, hai đứa con trai sẽ ở giường trên, cô ấy và Bảo Châu ở giường dưới.

Vách tường bên cạnh đặt một loạt các loại quầy cao thấp, ở mặt còn lại sẽ đặt một chiếc tủ với nhiều ngăn nhỏ, nhìn vô cùng gọn gàng cũng vô cùng tiện lợi.

Ngoài cái này ra cũng chỉ có thể để một cái bàn nhỏ và một bếp lò. Gióng trống khua chiêng nấu cơm nhất định là không được, nhưng làm mấy món đơn giản thì hoàn toàn không thành vấn đề.

Nói tóm lại chỗ này không lớn nhưng lại rất ấm áp.

Hóa ra khi chưa chuyển nhà thì không biết, bây giờ chuyển nhà một lần mới phát hiện trong nhà có thật nhiều đồ linh tinh, dưới gầm giường phải đặt đến ba cái rương lớn, bên trong đều chất đầy đồ đạc.

Chỗ này mặc dù nhỏ thật nhưng cũng có chỗ tốt, gọn gàng mà lại ấm áp.

Hơn nữa, vào mùa đông thì chỗ nhỏ nhất định dễ sưởi ấm hơn chỗ lớn.

Bảo Nhạc:

"Con đến ký túc xá trường học xem thử, nếu thật sự không được thì con sẽ về nhà ở"

Cậu vẫn nhớ rõ anh cả vì chuyện con rận mà cạo tóc người khác.

Cậu suy nghĩ nếu mình gặp phải chuyện như vậy chỉ sợ mình sẽ làm bậy.

Bảo Nhạc chân thành:

"Em không có mạnh mẽ như anh được.

Bảo Sơn liếc mắt nhìn cậu một cái sau đó ừ một tiếng.

Thật sự cho rằng người khác không biết cậu là ai sao?

Thằng bé này cũng không phải người dễ bị người khác bắt nạt, cậu và Bảo Châu đặc biệt giống nhau, mỗi lần nhìn bọn họ, Bảo Sơn đều chân thành cảm thán một câu, thật sự huyết thống và di truyền là một thứ gì đó rất thần kỳ.

Bảo Châu và Bảo Nhạc có quá nhiều thứ tương tự nhau.

Cả về hành vi, diện mạo thậm chí là cách xử sự và logic suy luận.

Phong cách làm việc của bọn họ cũng vô cùng giống nhau.

Anh nói:

"Em đừng có mà ngụy biện.

Bảo Nhạc cười ha ha ha, cậu vội hỏi:

"Anh họ, ngày mai bọn em đến thăm ông ngoại và bà ngoại, anh đi cùng bọn em không?"

Tế Ninh:

"Đi chứ, không bao lâu nữa là anh phải về trường học rồi, lần sau gặp lại thì phải đến kỳ nghỉ đông"

“Vậy được thôi, chúng ta hãy đi cùng nhau.

Từ khi mấy người bọn họ thi vào đại học, ông Thích và bà Thích đã có sự thay đổi, hai ông bà nâng bọn họ lên tận trời mây xanh.

Bọn họ với ông Điền và bà Điền thật giống nhau đều vô cùng ích kỷ. Nhưng bọn họ cùng với ông Điền và bà Điền lại có phần không giống nhau, ông Điền và bà Điền sẽ mặc kệ người khác chết sống thế nào, dù có hại người cũng muốn đạt được mục đích của mình, ví dụ như chuyện trước đây muốn Bảo Châu kết hôn.

Nhưng ông Thích và bà Thích thì không như vậy, tuy bọn họ cũng thích chiếm lợi ích nhưng bọn họ sẽ không hại người, bọn họ chỉ mặt dày mà thôi.

Bọn họ không hại người, nhưng bọn họ mặt dày, dù sao thì cũng giống như bọ chó , thích nhảy nhót lung tung.

Ông Thích và bà Thích hiểu Bảo Sơn và Bảo Châu tương lai đều có tiền đồ xán lạn, mỗi lần gặp hai đứa nhỏ này, đều cười mà miệng muốn kéo đến tận mang tai.

Bảo Châu bọn họ đều là những đứa trẻ có tấm lòng nhân ái bao dung, đương nhiên sẽ lập tức tiếp nhận.

Thân thiết thì chưa thể nói là thân thiết nhưng ngẫu nhiên tiếp xúc vui vẻ cũng rất tốt.

“Ngày mai đến chỗ ông ngoại bà ngoại có phải nên mua chút đồ hay không ạ?” Bảo Châu hỏi:

"Mà mua cái gì bây giờ ạ?"

Thích Ngọc Tú:

"Gần đây mẹ thấy chợ đen có bán trứng gà, các con mua một rổ trứng gà đi"

Bảo Châu:

"Dạ được.

Ký túc xá dành cho công nhân của Thích Ngọc Tú cách ký túc xá của anh em Bảo Châu cũng không xa lắm.

Thật ra đây là một căn nhà 5 tầng, chẳng qua kiến trúc so với nhà lầu hiện đại không giống nhau lắm, nó có một cái hành lang ngoài trời, đi đến trung gian mới có thể xuống bậc thang, chứ không phải cầu thang trong nhà.

Thích Ngọc Tú là bảo vệ cổng vì thế cô ấy ở lầu 1 cho nên không đề cập đến trên lầu hay dưới lầu, nhờ thế mà lúc chuyển nhà cũng rất tiện.

Thích Ngọc Tú:

"Sáng nay mẹ đi xử lý thủ tục nhậm chức, nghe nói trường học dự định xây thêm ký túc xá cho học sinh"

Ký túc xá của bọn họ bên này là một loạt nhà trệt, thế nên hiển nhiên trường học cảm thấy như vậy có thể là không đủ dùng, hơn nữa hiện tại học sinh cũng càng ngày càng nhiều.

“Nói như vậy không biết con có thể đuổi kịp......” Bảo Nhạc tràn trề hứng thú. Nhưng mọi người suy nghĩ rồi đều lắc đầu, cảm thấy cậu không có khả năng.

Bảo Châu:

"Em xem đi, bây giờ cái này chỉ mới là kế hoạch, cứ cho là kế hoạch này được thông qua đi, còn phải tìm người thiết kế, xin tiền xây dựng, tất cả đều cần phải có thời gian. Làm xong mấy công đoạn đó thì cũng đến mùa đông rồi, mùa đông thì không có cách nào khởi công được. Như vậy sớm nhất cũng phải đầu xuân năm sau, cũng không biết trong một năm có thể hoàn thành hay không. Mà năm sau là em thi đại học rồi"

Chương trình học ở khu vực bọn họ hiện tại là hình thức 5 3 2.

Cấp ba chỉ có 2 năm.

Bảo Nhạc gật đầu:

"Cũng có lý, vậy chắc em không kịp rồi, nhưng em nghe nói, hình như đang muốn đổi thành 5 3 3"

“Đâu phải? Anh nghe nói muốn đổi thành 6 3 3. Tế Ninh lên tiếng.

Lần lượt mọi người nêu lên ý kiến của mình, trước kia giáo dục cũng không được coi trọng lắm cho nên các địa phương cũng không thực hiện giống nhau.

Nói riêng về tiểu học thì có nơi 5 năm, cũng có nơi 6 năm. Cấp hai với cấp ba cũng vậy, có 2 năm cũng có 3 năm.

Cái này quả thật là có thể tự do tổ hợp.

Hiện tại bọn họ đang theo hình thức 5 3 2 nên muốn sửa lại.

Bảo Nhạc chắp tay trước ngực, nói:

"Cho dù là sửa như thế nào, con hy vọng vẫn là 2 năm cấp ba, con không muốn ở cấp ba chịu thêm 1 năm vất vả đâu. Chết sớm thì siêu sinh sớm. Vừa mới nói xong, cậu đã bị ăn một cái tát, Thích Ngọc Tú mắng:"