Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 514: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Sở dĩ vợ Đại Sơn đi lải nhải khắp nơi thật ra cũng là vì muốn lấy lại mặt mũi cho Thích Ngọc Tú. Ai bảo mọi người ở sau lưng bàn ra nói vào, khinh thường Thích Ngọc Tú làm gì cơ chứ. Có vài người hoàn toàn không nghĩ xem bản thân mình đã tốt hay chưa, càng không nghĩ xem mình đã bằng được ngón chân người ta hay chưa, mà cứ luôn cảm thấy người ta không được chỗ này không được chỗ kia, chỉ biết đọc sách mà không làm được gì. Đọc sách rồi có làm được gì hay không thì cũng không đến lượt bọn họ phán xét.

Bây giờ mấy đứa con tranh giành thể diện cho người trong nhà, cô ta cũng vội nói cho mọi người cùng biết mới được.

Nhờ sự tuyên truyền của vợ Đại Sơn, người trong thôn rất nhanh đều đã biết chuyện. Rất nhiều người lập tức vừa hâm mộ vừa ghen ghét.

Trước kia mọi người đều cảm thấy cuộc sống của Thích Ngọc Tú quá khốn khổ, thật không dễ dàng chút nào. Nhưng từ khi Bảo Sơn và Bảo Châu thi vào đại học, mọi thứ đã thay đổi.

Hiện tại thì...... không cần phải bàn tới nữa.

Vừa có công việc ngon lành, vừa có thể diện nữa chứ.

Một người phụ nữ không cần phải làm gì, chỉ canh cổng thôi đã được trả mười tám đồng tiền còn được bao ăn uống, sao lại có thể có được chuyện tốt thế này?

Có người phản ứng nhanh, họ ngay lập tức nghĩ đến thành tích tốt thật đúng là không chỉ có lợi cho bản thân, mà còn mang lại lợi ích cho người trong nhà.

Lý Kiến Kỳ chính là dựa vào thành tích tốt mới có thể thi đậu cương vị công nhân. Cậu tham gia thị đại học, cái công việc công nhân này lại được nhường cho em trai mình.

Còn nhà họ Điền, Điền Chiêu Đệ đã dẫn theo ba đứa em gái.

Ngay cả Thích Ngọc Tú, ba đứa con cũng đã mang lại cho mẹ mình một công việc ngon lành trong thành. Còn có chị cả của Thích Ngọc Tú là Thích Ngọc Linh...... Bởi vì chị em bọn họ thường xuyên qua lại, mọi người cũng biết con trai cô ấy thi vào đại học, chuyện trước đây cũng được nhắc tới...... Có thể thấy được nhiều bằng chứng như vậy thì chắc chắn học giỏi mang lại lợi ích là điều hiển nhiên. Không chỉ bản thân có được những ngày tháng tốt đẹp, người trong nhà cũng được hưởng ké theo.

Trong lúc nhất thời dường như nhà nào cũng thúc giục con mình học hành thật giỏi. Kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc được một thời gian, vốn dĩ mọi việc đều đã xong, có những đứa trẻ thi không tốt nhưng vẫn ham mê chơi điên cuồng thì đột nhiên bị người lớn trong nhà bắt về nhà cho bằng được, đánh cho một trận tơi bời. Đứa trẻ bị đánh nên òa khóc, sao người lớn lại có thể làm như vậy!

Lúc học ở ban xoá nạn mù chữ, người lớn đều hùa nhau lười biếng nên dùng đủ mọi thứ mánh, vậy mà đến lúc giáo dục con cái nhà mình lại không nói như vậy, trên cơ bản mọi người vô cùng thống nhất:

"Năm đó cha rất thích học, đáng tiếc điều kiện lúc ấy không tốt, không phải là lúc thích hợp, có muốn học hành thật tốt, thật chăm chỉ cũng không có cơ hội. Trẻ con bây giờ may mắn như vậy, sao lại không lo học hành cho tốt? Con như thế sẽ khiến cha mẹ thất vọng đó có biết không?"

“Năm đó mẹ là người thông minh nhất, ham học nhất..."

Mấy người này giáo dục con cái, cơ bản đều bắt đầu như vậy.

Nhưng trẻ con có tin hay không, thì thật khó nói.

Trong thôn bắt đầu coi trọng chuyện học hành, cùng lúc này cả nhà Thích Ngọc Tú cũng dọn tới trong huyện.

Tế Ninh nghỉ hè, ở nhà cũng không có việc gì làm, cậu đến đây giúp đỡ, mặc dù trường cấp ba huyện không lớn nhưng tất cả đều phải tuân theo quy tắc, trước tiên mấy người họ quét tước lại một chút, sau đó sắp xếp giường đệm và ngăn tủ rồi thu dọn phích nước nóng và quần áo. Căn nhà ở giữa sườn núi bây giờ không còn ai ở, Thích Ngọc Tú đem tất cả những món đồ đáng giá trong nhà theo. Cô ấy tin chắc là mình không thể thường xuyên trở về cho nên không yên tâm để những món đồ này ở lại đó, tuy mấy năm nay trong thôn cũng không xảy ra chuyện gì lớn, nhưng việc nhỏ cũngkhông phải không có.

Vẫn có chuyện trộm cắp xảy ra. Nhà bọn họ ở nơi hẻo lánh, trong nhà lại vắng người trong một thời gian dài, cô ấy rất sợ sẽ xảy ra chuyện không may.

Đồ đạc nhà bọn họ cũng không tệ cho nên phải giữ gìn.

Những món đồ có vẻ không dùng được thì Thích Ngọc Tú đều đem cất trong mật thất.

Còn những món đồ có thể sử dụng thì dọn đến trường học bên này, trong nhà gần như rỗng tuếch. Không chỉ như thế, Thích Ngọc Tú còn sửa sang lại một ít đồ không dùng đến, đưa cho Bảo Sơn và Bảo Châu, cô ấy nói:

"Ngày mai hai đứa đi thăm ông bà đúng không, vậy thì hãy đem mấy thứ này đến cho họ đi Bảo Sơn và Bảo Châu gật đầu đồng ý.

Trong số đó, món đồ tương đối đáng giá chính là một cái phích nước nóng, trước kia nhà bọn họ có hai cái phích nước nóng, sau này cô và anh trai đến trường học, lúc ấy bọn họ còn có thể thông đến hiện đại, có thể mua được nhiều thứ, hơn nữa cũng không mắc cho nên lại mua thêm hai cái phích nước nóng.

Sau đó bọn họ đến thủ đô, nhà bọn họ có đến bốn cái phích nước nóng.

Ở nhà dùng cũng không hết, hiện tại Bảo Nhạc lấy một cái để dùng, nhà bọn họ còn ba cái, thật là có chút khoa trương, hiện tại Thích Ngọc Tú đang thu dọn để chuẩn bị đưa cho nhà mẹ đẻ.

Ngoài phích nước nóng ra còn có rất nhiều những món đồ khác. Sau khi sửa soạn lại mấy thứ này xong rồi, Thích Ngọc Tú lại sắp xếp giường cho con mình.

Tuy nói đây chỉ là chỗ ở tạm thời, nhưng trước giờ Thích Ngọc Tú chưa lừa gạt ai, dù sao cũng là chỗ ở của nhà mình.

Căn nhà cũ của bọn họ ở lưng chừng núi nên việc thu dọn đồ đạc trong phòng cũng diễn ra nhanh chóng.

Phòng ký túc xá này có dạng hình chữ nhật, Thích Ngọc Tú sắp xếp hai giường tầng cạnh tường. Như vậy sẽ rất tiện khi Bảo Sơn và Bảo Châu trở về, hai người sẽ có chỗ ở."