Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 513: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Chị Tú rốt cuộc có chuyện gì vậy? Chị kể em nghe chút đi.” Chị em lâu năm muốn dọn đi, vợ Đại Sơn thật sự cảm thấy rất mất mát nhưng vẫn thấy vui mừng thay cho cô ấy. Cơ hội như vậy không dễ gì mà có được.

Kỳ thật, bản thân Thích Ngọc Tú còn tưởng là mình đang mơ.

Tuy nói cô ấy cũng từng nghĩ đến chuyện vào trong huyện thuê nhà, nhưng đó là vì nhà bọn họ có của cải thôi.

Đâu có ai ngờ cô ấy lại vào huyện làm bảo vệ ở cổng.

Tâm trạng cô ấy cũng dần hồi phục trở lại sau hai ngày, nói:

"Hai hôm trước, Bảo Sơn và Bảo Châu nhà chị vào huyện thăm hiệu trưởng và chủ nhiệm lớp cũ của tụi nhỏ, nghe nói bảo vệ trường cấp ba huyện đã lớn tuổi, sức khỏe không thể đáp ứng được nữa nên đã từ chức, bọn họ đang tìm người thay thế, vậy nên đã chủ động đề cử chị.

Thích Ngọc Tú nói tiếp:

"Em cũng biết đó, thể lực của chị rất khoẻ, tuy là phụ nữ nhưng một chút cũng không hề luống cuống nên hiệu trưởng đã lập tức đồng ý"

Vợ Đại Sơn:

"Lập tức...... đồng ý sao ạ?"

Cô ta không thể tin được:

"Lại còn có chuyện đơn giản như vậy sao?"

Thích Ngọc Tú:

"Đúng là chỉ đơn giản như vậy thôi, lúc trước Bảo Sơn và Bảo Châu nhà chị giúp đỡ bạn bè học hành, tuy lần đó không phải toàn bộ bọn họ đều thi đậu đại học một lần, nhưng cũng thi đậu được vào chuyên khoa của một trường đại học, không có ai thi rớt cả. Đã trở thành truyền kỳ toàn tỉnh.

Cô dừng lại một chút rồi tiếp lời:

"Chị nghe nói cả nước chỉ có duy nhất chỗ đó thôi. Hơn nữa, lúc ấy Bảo Sơn và Bảo Châu còn đem một ít tư liệu ôn tập cho trường học mượn sao chép cho nên trường cũng rất nhớ công của bọn nhỏ. Bây giờ cũng vừa khéo đúng lúc năm nay Bảo Nhạc cũng đến đó học, Bảo Nhạc đã hứa hẹn với trường học rằng nếu nó thi đại học nhất định sẽ nằm trong top 3 toàn tỉnh, còn nếu thằng bé thi không đạt thì tôi sẽ trở về nhà. Như vậy đương nhiên trường học cũng lập tức đáp ứng"

Vợ Đại Sơn trợn mắt há hốc mồm, nói:

"Bảo Nhạc nhà chị hứa hẹn thi đại học sẽ nằm trong top 3 toàn tỉnh sao?"

Thích Ngọc Tú cười gật đầu:

"Đúng vậy, thật ra vốn dĩ là nó định nói sẽ thi được hạng nhất nhưng bên kia đổi thành top 3. Bọn họ đều cảm thấy yêu cầu thi hạng nhất sẽ là áp lực quá lớn đối với một đứa trẻ. Vẫn nên chừa lại một con đường sống. Thật ra chị cảm thấy không sao cả, chị thấy Bảo Nhạc cũng cảm thấy không ổn với điều đó” Thích Ngọc Tú bật cười lắc đầu, đầu óc vợ Đại Sơn đã không còn nghĩ được gì nữa rồi. Cho nên tổng kết chuyện này lại, chính là ba đứa con nhà người ta đã đóng góp không nhỏ để mẹ có được công việc, ai còn có thể nói học tập là vô dụng nữa? Ai nói nữa thì mặt sẽ sưng phù lên cho mà xem.

“Bảo Nhạc nhà chị đúng là tự tin thật.” Vợ Đại Sơn bị làm cho chấn động hơn nửa ngày, rốt cuộc cũng phun ra được một câu như vậy.

Nếu mà thi không đậu thì phải làm sao, nhưng cô ta suy nghĩ lại một chút, cảm thấy khả năng sẽ không có chuyện như vậy, nếu thật sự thi không đậu thì cậu cũng không dám nói như vậy. Vậy nên đầu óc người nhà này là cái gì thế chứ?

Cô ta đang suy nghĩ như vậy, nhưng lại không biết, Thích Ngọc Tú căn bản không lo lắng về việc sẽ phải nghỉ việc về nhà.

Cô ấy coi như cũng có chút hiểu biết về chính sách phát triển trong tương lai, hơn nữa cả nhà bọn họ vẫn luôn sống nương tựa lẫn nhau, tóm lại không muốn ở cách nhau quá xa. Thích Ngọc Tú đều nghĩ mặc kệ thế nào Bảo Nhạc cũng phải ghi danh trường học thủ đô, đến lúc đó hai mẹ con bọn họ sẽ đến thủ đô ở cùng con trai và con gái.

Cho dù hai năm sau, không cần biết Bảo Nhạc có thi được top 3 hay không, bọn họ cũng sẽ không tiếp tục ở lại đây làm, chẳng qua bọn họ chỉ cần một chỗ ở trong hai năm tới mà thôi.

Trong lòng bọn họ hiểu rõ tình huống tiếp theo là gì, tuy trên mặt đương nhiên không biểu hiện ra có gì là lo lắng, nhưng người ngoài không biết những tính toán về sau của bọn họ, chỉ cho rằng nhà bọn họ là định liệu từ trước.

Vợ Đại Sơn không nhịn được nên nói ra danh ngôn giang hồ:

"Đúng là trâu bò mà.

Thích Ngọc Tú cười:

"Nếu chị ở bên kia canh cổng cũng tốt, ít nhất Bảo Nhạc có thể ăn ngon một chút"

Vợ Đại Sơn mờ mịt gật đầu sau đó dạ một tiếng. Rất nhanh cô lại hỏi:

"Vậy tiền lương của chị sẽ tính như thế nào?"

Hiện tại không có cách nói mấp mé, mọi người đều có thói quen nói chuyện thẳng thắn, tò mò cái gì thì lập tức hỏi ngay.

Thích Ngọc Tú:

"Mỗi tháng mười tám đồng tiền nhưng cơm ba bữa thì ăn ở nhà ăn, không cần tiền cũng không cần phiếu. Chủ nhật thì được nghỉ."

“A! !!” Vợ Đại Sơn lại thấy chấn động rồi, hôm nay cô ta cứ thét chói tai như gà la vậy.

“Sao, sao lại có thể tốt như vậy chứ ạ?"

Mười tám đồng tiền đã không phải là ít lại còn được bao cơm tháng, như vậy cả năm, tiền này không phải đều để dành hết rồi sao?

Vợ Đại Sơn chân thành cảm thán:

"Trong thôn này đàn bà ngốc đều cảm thấy đọc sách là vô dụng, chị nhìn xem, đây mà là vô dụng sao? Cái này không chỉ là hữu dụng mà còn có thể giúp đỡ được cho người trong nhà. Chị Tú à đã đến lúc chị hết khổ rồi."

Thích Ngọc Tú cười, nói:

"Đúng vậy, bản thân chị cũng chưa từng nghĩ đến còn có chuyện tốt như vậy"

Thích Ngọc Tú không hề lừa gạt vợ Đại Sơn, đương nhiên cũng không sợ cô ta nói ra ngoài, nếu không muốn cô ấy nói ra ngoài, Thích Ngọc Tú sẽ nói thẳng ra, nhưng cô lại không nói, tại vì tin tưởng vợ Đại Sơn nên sẽ cảm thấy không sao cả. Quả nhiên rất nhanh chóng, người trong thôn đều đã biết tin này."