Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 516: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Con lại ăn nói bậy bạ.

Bảo Nhạc kêu oa oa.

Thích Ngọc Tú liếc mắt một cái thì biết con mình đang giả vờ khóc, bọn họ dọn nhà xong thì Thích Ngọc Tú dẫn bọn họ đến Cung Tiêu Xã.

Tế Ninh thầm cảm thán trong lòng, dì hai đúng là đã khác trước rất nhiều rồi. Cậu còn nhớ rõ khi mình còn nhỏ, dì hai tới nhà mình, mẹ đưa dì đến tiệm cơm quốc doanh, cả người dì co quắp sợ sệt.

Nhưng bây giờ lại vô cùng tiêu sái, người đã hoàn toàn thay đổi, giống như lúc nào cũng ở trong trạng thái lơ đãng.

Là người tương đối thân thiết với mấy đứa con nhà dì hai, cậu cũng tương đối hiểu biết bên này, cũng hiểu được điều kiện nhà dì hai rất tốt.

Bắt đầu từ khi nào vậy chứ? Không biết nữa nhưng chắc chắn là do điều kiện tốt.

Cậu thật sự rất vui mừng vì dì hai.

“Dì hai, bây giờ dì còn quen thuộc trong huyện hơn cả con nữa. Thích Ngọc Tú:

"Năm ngoái dì tới đây đưa cơm thường xuyên nên cũng biết rõ.

Hơn nữa cô ấy nhìn con đường cái trước mắt lại nghĩ tới “bên kia”, thật sự ai có thể ngờ được, con đường này thật sự đã đi qua rất nhiều lần, tuy đã có những sự thay đổi dẫn đến sự khác biệt lớn, dường như không thể tìm thấy những đồ vật tương đồng, nhưng Thích Ngọc Tú vẫn có thể căn cứ vào một vài địa điểm cũ mà tìm được rất nhiều ngóc ngách quen thuộc. Giống như chỗ này của bọn họ hiện tại là tiệm cơm quốc doanh nhưng hơn 50 năm sau đã biến thành trung tâm mua sắm rộng lớn.

Bảo Châu bọn họ còn ở đây rút thăm trúng thưởng được rất nhiều sữa bột nữa.

Cái quán chụp ảnh ở đối diện kia đã biến thành một trại canh gác công an.

Còn có ở phía trước...... nhà lầu công xã đã biến thành cung văn hoá. Tất cả sự thay đổi này đều quá lớn.

Cô ấy tươi cười, nói:

"Đợi chút nữa chúng ta cùng chụp ảnh chung đi.

“Được nha"

Thích Ngọc Tú gọi vài món ăn, nghe nói hôm nay có mì trộn tương nên lại kêu thêm cho mỗi người một chén.

Lúc Tế Ninh ăn mì cũng hỏi:

"Dì hai, không lâu nữa là dì tới đây làm việc rồi, vậy có phải năm nay không cần tham gia thu hoạch vụ thu không?"

Thích Ngọc Tú gật đầu, cô ấy cảm thán từ tận đáy lòng, nói:

"Đúng vậy, không cần tham gia thu hoạch vụ thu. Dì thật sự không nghĩ tới còn có chuyện tốt như vậy, trước kia mỗi lần đến mùa thu đều phải làm mệt chết đi được. Nhưng năm nay đã có thể nhẹ nhàng hơn một chút rồi. Bảo Sơn:

"Như vậy cũng tốt ạ, hơn nữa sau này chúng ta sẽ càng tốt hơn.

Thích Ngọc Tú cười, nói:

"Đó là đương nhiên rồi, cuộc sống của gia đình chúng ta sẽ ngày càng tốt lên"

Tuy năm nay cô ấy không thể tiếp tục làm công việc đồng áng, nhưng cũng đã làm nửa năm, tích góp được không ít công điểm nên có thể đổi được không ít lương thực, nghĩ đến đây, Thích Ngọc Tú vẫn vô cùng vui mừng, đây là điểm tốt của việc lấy 10 cái công điểm.nay thu hoạch vụ thu xong sẽ chia đất mà, mẹ định làm thế nào bây giờ?"

“Mẹ, năm Tóm lại là không thể về nhà trồng trọt được rồi.

Thích Ngọc Tú cười đắc ý, nói:

"Chuyện này còn phải để con nhọc lòng sao? Mẹ với thím Đại Sơn của con đã thương lượng cả rồi, sau khi nhà chúng ta được chia đất, đất của mẹ với Bảo Nhạc sẽ cho bọn họ thuê"

Bảo Sơn bừng tỉnh, nói:

"Như vậy cũng đúng ạ?

Nhà chú Đại Sơn tuy đông người nhưng Lý Kiến Kỳ đã chuyển hộ khẩu tới trường học thủ đô rồi, Lý Kiến Thiết đi làm nên đã chuyển hộ khẩu tới xưởng ở công xã, cho nên lần này chia đất, thật sự bọn họ cũng chỉ có 2 người được chia mà thôi. Nếu tính luôn cả Điềm Nữu và Trần Nham thì cũng chỉ có 4 người được chia. Nguyên nhân là do bọn họ đều đã ra riêng cho nên phần đất được chia cũng không nhiều.

Có vài người có con nhỏ, trẻ con còn nhỏ cũng được chia phần nhưng Trần Nham và Điềm Nữu vẫn chưa có con.

Lần chia đất này, nhà nào càng đông con thì càng vui mừng. Thật sự không thể nào tưởng tượng được lại còn có chuyện tốt như vậy.

“Chú Đại Sơn và thím của con đều nói muốn trồng mấy loại cây ăn quả, nói là do Kiến Kỳ đưa ra chủ ý, đứa nhỏ này xem ra cũng có chút đầu óc.

Thích Ngọc Tú vẫn luôn xem trọng Lý Kiến Kỳ, cô ấy nhìn đứa nhỏ này lớn lên, thật sự trọng lòng rất hài lòng.

Nói xong chuyện nhà người khác, Thích Ngọc Tú lại nói:

"Nếu có thể không cần bắt buộc trồng trọt, mẹ thật sự cũng không muốn làm"

Cô ấy cười nói:

"Có phải mấy đứa đều thấy mẹ không cần mẫn không?"

Bảo Châu lắc đầu, nói:

"Không phải, con cũng không thích làm việc đâu, chỉ có kẻ đầu đất mới thích làm việc thôi"

Thích Ngọc Tú:

"Lúc con chưa được 10 tuổi, có lẽ chỉ khoảng 6 7 tuổi thôi mẹ đã phải phụ giúp trong nhà làm việc, sau đó mười mấy tuổi là bắt đầu làm nông, làm đến bây giờ cũng gần 30 năm rồi. Lúc ấy ăn không đủ no, mặc không đủ ấm nên phải luôn cố gắng nỗ lực, nếu không nhất định phải chịu đói.” Cô sau đó lại nói tiếp:

"Mẹ thật sự không còn cách nào khác. Nhưng bây giờ có thể không cần cuốc đất trồng mấy loại hoa màu mà có thể làm công việc nhẹ nhàng hơn một tí, mẹ thật sự rất vui mừng. Mẹ không sợ mệt, làm chuyện gì thì mẹ cũng có thể làm được nhưng thật sự mẹ không muốn trồng trọt"

Mặc dù cô ấy có rất nhiều sức lực nhưng cô ấy cũng không thích trồng trọt.

Làm nhiều quá thật sự rất phiền.

Bảo Châu chống cằm, gật đầu nói:

"Con cũng không thích hái rau dại cho lắm.

Sự thật là mẹ không thích cuốc đất và cô cũng không thích hái rau dại.

Bảo Nhạc lập tức nói:

"Con cũng không thích đi nhặt củi"

Cả nhà ngồi quây quần cùng nhau, tất cả đều bật cười. Đúng là không có lao động gian khổ thì con người không thể nào giản dị mộc mạc và có phẩm chất tốt được.

Tuy tự xưng là không có gian khổ thì không có phẩm chất tốt nhưng bọn họ vốn dĩ cũng là những người cần mẫn, sau khi trở về bọn họ lại quét dọn nhà ở, lúc này mới xem như đã xong xuôi những việc nhỏ."