Chiêu Đệ nhớ rõ kiếp trước cha mẹ hắn chỉ chăm lo cho hai đứa con trai, hắn cũng không có hiếu thuận với cha mẹ mình như vậy nhưng kiếp này thì không phải.
Kiếp này gia đình bọn họ không hề ra riêng, Điền Tam cũng không có bị “từ bỏ”, cho nên hắn vẫn luôn hiếu thuận một cách ngu xuẩn.
Hơn nữa bởi vì Chiêu Đệ có thể kiếm tiền nên ở nhà hắn cũng có quyền không thua kém gì anh hai hắn.
Vậy nên lúc này Phán Đệ thét to vào mặt hai ông bà già khiến Điền Tam không vui.
Phán Đệ òa khóc thành tiếng, còn mấy chị em Tưởng Đệ thì nắm chặt tay, cụp mi rũ mắt không dám nói lời nào, trong lòng như đánh trống liên hồi.
Chị gái làm được rồi, chị gái thật sự làm được rồi, chị ấy nói sẽ nỗ lực để dẫn các em đi cùng, các em cũng phải nỗ lực, chắc chắn không thể làm người mềm yếu.
Phải biết che giấu, phải kiên cường, bọn họ sẽ làm được.
Bọn họ sắp sửa có thể đi rồi.
“Chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Ông Điền giải quyết dứt khoát, nói:
"Ba đứa các cháu đều là lần đầu tiên đi xa nhà, vẫn nên đi theo hai đứa con nhà bác cả thì hơn. Bằng không ba đứa ở trên đường xảy ra chuyện thì không ổn đâu"
Đúng lúc thời gian này phụ giúp việc trong nhà một chút.
Tưởng Đệ ngoan ngoãn gật đầu:
"Dạ"
Ông Điền:
"Các cháu đến thủ đô, không nên gấp gáp mà tìm đối tượng hẹn hò, chúng ta là người nhà quê đến đó, làm vậy chỉ khiến bản thân bị người khác ghét bỏ, người ta sẽ không đối xử thiệt tình với mấy đứa đâu. Các cháu cứ cố gắng kiếm tiền, sau khi trở về, mọi người trong nhà sẽ chọn cho các cháu một đối tượng tốt"
Chỉ cần bọn họ còn chưa gả đi thì bọn họ có thể đem tiền về cho gia đình.
Tưởng Đệ cảm động, nói:
"Cháu biết rồi thưa ông nội"
Ông Điền rất hài lòng còn bà Điền cũng vui mừng, đắc ý vô cùng, bà nói:
"Ai cũng nói gia đình kia học hành rất giỏi, nhưng chỉ học giỏi thì có ích lợi gì, bọn chúng cũng đâu thể kiếm được nhiều tiền. Có thể kiếm được tiền mới là tốt nhất. Chiêu Đệ của chúng ta mới là người có khả năng nhất. Cả nhà vô cùng hài lòng, bọn họ ra ngoài cũng cực kỳ tự mãn.
Thẩm An đọc thư xong về nhà cũng kể lại cho người trong nhà, chẳng mấy chốc tất cả người trong thôn đều biết Chiêu Đệ lợi hại như thế nào.
Lại nghe nói Lý Kiến Kỳ cũng ở bên ngoài thường xuyên qua lại như thế, mọi người lập tức cảm thán, xem ra học hành giỏi giang cũng chưa chắc làm được gì.
Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu học rất giỏi đó, nhưng chẳng phải vẫn về nhà chạy chơi lung tung sao?
Thử nhìn Lý Kiến Kỳ và Điền Chiêu Đệ mà xem, người ta thi không được thứ hạng cao nhưng lại có thể tự mình kiếm tiền.
Vậy không phải quá tốt rồi ư?
Trong thôn lời ra tiếng vào không ít, nhưng Bảo Sơn và Bảo Châu cũng không dao động, bọn họ và Tế Ninh đã hẹn cùng nhau lên núi săn thú, thu hoạch cũng không tệ.
Cuộc sống mấy năm nay khá tốt, tài nguyên trong núi cũng phong phú, gà rừng và thỏ hoang cũng rất nhiều.
Bảo Sơn bọn họ còn gặp một con sơn dương, mấy người bọn họ nỗ lực hợp tác cùng nhau, cuối cùng cũng bắt được con sơn dương.
Phân đội săn thú vui mừng thét tận trời xanh, lần này bọn họ đi không chỉ có vài người, còn có mấy đứa bạn mới thi cấp ba xong của Bảo Nhạc, có Trần Trân là thanh mai trúc mã của Bảo Nhạc, có Trần Nham là anh trai của Trần Trân, còn có Điềm Nữu là vợ Trần Nham.
Bọn họ chỉ có bảy người đúng là khó bắt được thú.
Ít người thì thật là khó khăn, riêng về mảng vây bắt thì càng nhiều người sẽ càng tốt. Bảy người họ đem mọi thứ chia đều, những người làm nhiều như Trần Nham, Bảo Sơn và Tế Ninh cũng không ngại, người làm ít lại hay kêu quát như Bảo Châu, Trần Trân cũng không làm ra vẻ, mọi người chia đồ, Tế Ninh cảm thán:
"Bây giờ tớ mới cảm thấy câu dựa núi ăn núi đúng là không sai chút nào"
Trần Nham ngậm một cọng cỏ đuôi chó, nói:
"Ở đâu ra vậy chứ, thường ngày tớ lên núi, mấy ngày mới có thể gặp được một con thỏ. Đây là do chúng ta đông người nên mới dám đi sâu vào bên trong, hơn nữa hôm nay may mắn nên mới thu hoạch được nhiều"
Tốt nhất là bắt thêm được một con dê.
Trần Nham:
"Hay là chúng ta đến nhà tớ đi.
Cậu nói nhà cậu thì chính là nhà mẹ đẻ của vợ cậu, là nhà Đại Sơn.
Cậu ở bên này nên đã quen nói là nhà mình rồi.
Trần Nham đề nghị như vậy cũng không có vấn đề gì cả, cứ đến nhà cậu thì mọi chuyện để cậu xử lý.
Anh em Bảo Sơn cũng không có ý kiến, dù sao thì quan hệ giữa Bảo Sơn và Trần Nham luôn rất tốt.
Năm đó Trần Nham cũng không nghe theo cha mẹ mà xa lánh anh, cho nên bây giờ cậu ấy ngỏ ý như vậy anh cũng thấy bình thường không có vấn đề gì.
“Được rồi mau đi thôi"
Cả nhà Đại Sơn đều đã đi làm, những người trẻ tuổi này có thể xin nghỉ nhưng những người lớn tuổi như bọn họ thì không muốn lãng phí một ngày nào.
Nhà Đại Sơn không có người, mấy người trẻ tuổi trực tiếp đem con sơn dương xử lý. Bảo Châu che mắt lại, nói:
"Ây, em không dám nhìn đâu?
“Nhưng mà em lại dám ăn"
Bảo Châu gật đầu, mỉm cười và nói:
"Thịt dê ngon thế mà Mấy người họ đều bật cười, Điềm Nữu lôi kéo Bảo Châu hỏi:
"Anh của chị ở thủ đô làm gì vậy?"
Cô ấy cũng có biết đôi chút nhưng vẫn muốn hỏi thêm.
Cô ấy hỏi như vậy cũng là hợp tình hợp lý mà.
Bảo Châu:
"Thật ra thì tớ cũng không rõ lắm, hình như là......"
Bảo Châu chỉ nói đơn giản dễ hiểu, mấy người họ đều mở to mắt nhìn cô, lắng nghe rồi để trong lòng. Cô suy nghĩ rồi bổ sung thêm:
"Tớ đoán là chỗ chúng ta không bao lâu nữa cũng sẽ như vậy thôi."
Mọi người đều gật đầu, đồng ý với cách nói này, dường như nghĩ ra điều gì đó, Trần Nham nói:"