Cả nhà vô cùng náo nhiệt, lúc bọn họ trở về thì trời đã tối nên phải sang ngày hôm sau người trong thôn mới biết bọn họ đã trở về.
Vợ Đại Sơn là người đầu tiên tới đây, vừa vào cửa đã vội vàng chạy tới lôi lôi kéo kéo hỏi han hai đứa nhỏ:
"Anh Kiến Kỳ không về cùng hai đứa sao?"
Bảo Sơn lắc đầu, anh kể lại tình hình ở thủ đô, sau đó lấy tiền đưa cho vợ Đại Sơn, vợ Đại Sơn hét lên một tiếng, tưởng chừng như mình đang mơ. Lúc đến thì hấp tấp, lúc đi thì nghiêng ngả lảo đảo. Vợ Đại Sơn đang suy nghĩ sao chính sách lại thay đổi như vậy.
Nhưng khi nhìn thấy tiền, lại cảm thán chính sách này quả nhiên là quá tốt, có thể kiếm được thật nhiều tiền.
Chuyện này cũng không có gì đáng để lừa gạt người khác, rất nhanh mọi người trong thôn đều đã biết Lý Kiến Kỳ ở lại thủ đô là để kiếm tiền, Chiêu Đệ cũng như vậy.
Chiêu Đệ không nhờ Bảo Châu mang tiền về, bởi vì cô ấy hiểu được gia đình cô ấy sẽ càn quấy, thật sự không muốn Bảo Châu phải dính dáng đến bọn họ.
Chiêu Đệ đã trực tiếp gửi tiền thông qua bưu cục, ngoài việc gửi tiền, cô ấy còn gửi một bức thư.
Mặc dù Điền Cẩu Tử và Phán Đệ cũng có đi học, nhưng hai người bọn họ, một người chỉ lo ăn chơi, một người a dua nịnh nọt lừa dối vì miếng ăn, đương nhiên cũng không nhận biết được mặt chữ. Mà Chiêu Đệ lại có tâm tư khác, cô ấy cố ý viết khác ngày thường, cố gắng sử dụng những từ lạ, điều này khiến nhà bọn họ phải tìm người đọc thư thay.
Bởi vì quan hệ giữa bọn họ và gia đình Bảo Châu vô cùng lãnh đạm nên bọn họ tìm đến Thẩm An.nay, Thẩm An cũng có tham gia thi đại học, nhưng kết quả thì thật khó nói. Thật ra cô ta cũng rất khinh thường nhà bà ngoại, hai nhà cũng đã mấy lần cãi nhau ầm ĩ, nhưng nếu đã tìm tới, đương nhiên cô cũng sẽ đọc giúp.
Thẩm An:
"Chiêu Đệ nói, chính sách ở thủ đô có sự thay đổi, ở đó cho phép buôn bán, cô ấy ở lại kiếm tiền, một trăm đồng tiền này là hiếu kính cho hai ông bà.
Ông Điền và bà Điền đều lộ rõ vẻ mặt đắc ý, là hiếu kính ư, dùng tiền để hiếu kính thì thật là tốt quá rồi còn gì.
Thẩm An lại nói:
"Cô ấy nói hiện tại ở thủ đô có rất nhiều người bày quán, cô ấy cũng làm như thế, nhưng cô ấy còn phải đi học, thật sự không có nhiều sức lực như vậy cho nên muốn cho ba đứa em gái cùng đến thủ đô giúp đỡ cô ấy. Cô ấy không cần Phán Đệ, cô ấy nói Phán Đệ là người không thành thật, cô ấy nhất quyết không cần một người vong ơn bội nghĩa như thế” Chiêu Đệ ghét bỏ Phán Đệ, điều này không nằm ngoài dự đoán của mọi người. Lúc đầu Phán Đệ lợi dụng danh nghĩa của Chiêu Đệ, còn trêu chọc vào người không đứng đắn, chuyện này đã bị vạch trần không chỉ một lần. Hiện tại làng trên xóm dưới, khắp nơi ai mà không biết đến chuyện này.
Trước kia Phán Đệ còn có Thẩm An chơi cùng, bây giờ ngay cả Thẩm An cũng không đếm xỉa đến Phán Đệ.
Đúng là con người không còn giá trị.
“Chiêu Đệ còn nói, cô ấy mượn ba đứa em gái, cũng không phải là mượn không, mỗi năm sẽ cho mỗi người hai trăm đồng tiền, một năm cô ấy sẽ gửi về nhà sáu trăm đồng tiền.
“Quá là được! !!"
Lúc này mọi người đều kinh ngạc hết cả rồi, Thẩm An cũng vô cùng khiếp sợ, cô ta nhìn mấy chị em Tưởng Đệ, bĩu môi ghét bỏ, không biết bọn họ có cái gì mà đáng giá thế.
“Con gái con cũng có thể đi mà, sao chuyện tốt này chỉ có phần của nhà chú ba vậy? Cha, mẹ, hai người cũng không thể bất công như vậy” Con dâu thứ hai nhà họ Điền lập tức nhận thấy trong đó có điều không đúng, đi thủ đô thì khẳng định là sẽ có cuộc sống tốt đẹp.
Cô ấy gửi về cho nhà sáu trăm đồng tiền vậy nhất định là bản thân cô ấy cũng có thừa.
Với lại lén giữ lại một ít cũng đâu có ai biết được.
Còn chưa kể đến, học được cách thức cô ấy buôn bán rồi thì bọn họ cũng có thể tự mình làm.
Ông Điền họ khan một tiếng, nhìn lướt qua con dâu thứ hai, nói:
"Chuyện này con không cần xen vào"
Ông nhìn hai đứa con dâu, nói:
"Nếu gia đình chúng ta không tách riêng, thì ở cái nhà này không tới lượt các người lên tiếng. Chiêu Đệ là đứa hiểu chuyện, chuyện này cứ nghe theo nó đi” Ông lão này đúng thật là rất khôn khéo, ông đã nhìn ra, nhà hai đứa con trai thứ hai và thứ ba đều có tâm tư của riêng mình, đương nhiên là Chiêu Đệ cũng có nhưng Chiêu Đệ lại biết đổ tiền lên người hai vợ chồng già này để đạt được lợi ích của bản thân.
Vào thời khắc mấu chốt như vậy, ông cũng đã có tính toán hết rồi.
“Trong thư Chiêu Đệ có nói khi nào thì đi không?"
Thẩm An gật đầu, nói:
"Có ạ, nếu mọi người yên tâm thì bây giờ để bọn họ ngồi xe đến thủ đô; còn nếu ba người bọn họ không dám tự đi một mình thì cho bọn họ chờ đến lúc Bảo Sơn và Bảo Châu quay lại trường học sẽ dẫn theo bọn họ"
Cô ta bổ sung thêm:
"Chi phí đi đường, cô ấy đều sẽ lo hết, các người cứ bỏ tiền ra ứng trước, đợi khi mấy chị em Tưởng Đệ đến thủ đô, cô ấy sẽ gửi tiền lại, còn gửi thêm sáu trăm đồng tiền. Cô ấy sẽ vay người khác trước để gửi cho các người"
Lúc Thẩm An nói câu này, đôi mắt nhìn đăm đăm, điều kiện nhà cô ta cũng không tệ, nhưng cũng chưa bao giờ thấy qua nhiều tiền như vậy.
Bây giờ cô ta rõ ràng rất khinh thường Chiêu Đệ nhưng cô ấy có thể lấy ra được nhiều tiền như vậy, trong lòng cô ta cũng không khỏi khiếp sợ.
Cô ta khiếp sợ, còn Phán Đệ ở bên cạnh lại thét lên chói tai:
"Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà không cho cháu theo!"
Điền Tam quay đầu lại tát cô ta một bạt tai:
"Mày câm miệng"
Tuy hắn cũng có tâm tư của riêng mình nhưng hắn vẫn là một đứa con hiếu thuận một cách ngu xuẩn."