Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 508: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Thôn chúng ta dự định chia đất đó.” Việc chia đất bắt đầu từ năm nay, rất nhiều nơi đã hừng hực triển khai rồi. Đại đội làm rất sớm, xung quanh chúng ta đã có hai đại đội bắt đầu từ hồi đầu năm. Đại đội trưởng của bọn họ nghĩ đợi thêm một vụ nữa thì sẽ trễ mất một quý.

“Sau khi thu hoạch vụ thu chắc là sẽ phải bắt đầu rồi"

Cậu nhìn Bảo Sơn và Bảo Châu, nói:

"Hai người đã chuyển hộ khẩu ra ngoài rồi vậy thì nhất định là không có phần."

Bảo Sơn và Bảo Châu thi đậu đại học, hộ khẩu đều chuyển đi rồi, Lý Kiến Kỳ và Chiêu Đệ cũng như vậy. Trần Nham nói:

"Như vậy đúng là các cậu bị thiệt thòi rồi. Bảo Sơn lắc đầu:

"Không có gì là thiệt thòi cả, dù là có cũng chưa chắc bọn tớ cần tới.

“Vậy cũng đúng, dù sao các cậu cũng có trợ cấp. Đúng rồi, các cậu có nghe nói chưa? Mỗi năm Chiêu Đệ đều sẽ gửi về nhà sáu trăm đồng tiền đó.

Điềm Nữu nói đến chuyện này thì khiếp sợ:

"Cô ấy làm gì ở thủ đô vậy, không lẽ bị điên rồi sao?"

Sáu trăm đồng tiền lận ư? Bọn họ nghĩ thôi cũng không dám nghĩ tới.

Bảo Châu cũng không hiểu được tại sao Chiêu Đệ muốn làm như vậy. Nhưng nếu cẩn thận suy đoán, cộng với mối quan hệ qua lại từ trước đến nay của bọn họ, cô cũng có thể suy đoán được một chút, cô nói:

"Đại khái là bỏ tiền để giảm bớt tai họa đó.

Nếu là Bảo Châu cô nhất định sẽ không làm như vậy.

Nhưng Chiêu Đệ làm như vậy cũng không nằm ngoài dự đoán.

Bảo Châu:

"Cô ấy muốn cho em gái rời khỏi căn nhà đó thì nhất định phải trả giá bằng một thứ gì đó. Bằng không nhà họ Điền làm gì cho cô ấy dẫn em gái đi?"

Bảo Châu nói tiếp:

"Hơn nữa, hiện tại không có thư giới thiệu căn bản là không được, cứ nửa năm bọn họ phải trở về khai một cái thư giới thiệu, cho dù người có thể miễn cưỡng không về nhưng vẫn phải thông qua nhà họ Điền để làm chuyện này. Cho nên tớ đoán, dù cho thế nào thì mấy năm ở đại học, Chiêu Đệ đều sẽ an phận đưa số tiền này cho nhà họ Điền. Hiện tại thư giới thiệu nhiều nhất chỉ có thể khai nửa năm, nếu qua nửa năm mà bị tra được thì phải bị buộc quay về, Bảo Châu cảm thấy Chiêu Đệ cũng không phải kẻ ngốc, nhất định là bận tâm này.

đến điểm Thêm một điều nữa, nếu cô ấy không đưa mấy đứa em gái đi, chưa biết chừng nhà này có thể sẽ đem mấy đứa cháu gái gả đi để đổi lấy lễ hỏi, nhưng bây giờ thì sẽ không có chuyện đó nữa.

Nhà họ Điền ước gì mấy đứa cháu gái này đều không gả chồng như vậy có thể mãi kiếm được tiền từ Chiêu Đệ.

Đợi đến khi bọn họ tốt nghiệp đại học thì cũng đã là năm 82, chính sách sẽ thay đổi, Chiêu Đệ nhất định cũng ổn định, đương nhiên sẽ không còn lo lắng nhà họ Điền bới lông tìm vết.

Cho nên nếu Bảo Châu phân tích, thật ra cũng có thể lý giải một chút, nhưng cái này vẫn có thể gói gọn trong bốn chữ “bỏ tiền tiêu tại”.

Bảo Châu:

"Chúng ta không nói chuyện của bọn họ nữa.

Điềm Nữu gật đầu nhưng cô ấy vẫn khát khao nói:

"Ở bên ngoài, có thể dễ dàng kiếm tiền như vậy sao?"

Bảo Châu:

"Nhất định là cũng rất vất vả chứ không dễ dàng vậy đâu?

Bảo Sơn ngẩng đầu, nói:

"Đương nhiên là vất vả rồi, giống như anh Kiến Kỳ bán đồ ăn, 3 giờ sáng là anh ấy phải đến nông thôn, đi đi về về cũng mất gần 6 tiếng đồng hồ, sau đó lại đến sân nhà người ta bán đồ ăn. Bán đồ ăn thì phải chú ý những thứ mới mẻ. Mới mẻ vậy thì mới có thể thu hút người mua."

Điềm Nữu:

"Sớm vậy ư? Trước kia anh trai chị cũng chưa từng vất vả như vậy......"

Bảo Sơn:

"Phải làm như vậy để kiếm lời, có tư bản mới có thể dựa vào tư bản này để làm cái khác, bằng không hiện tại chính là một quá trình tích luỹ ban đầu"

Những điều đó Điềm Nữu bọn họ đều nghe không hiểu, nhưng Tế Ninh thiệt tình cảm thán mình vẫn có công việc, bằng không nếu bắt cậu làm những việc đó, cậu cảm thấy mình thật sự không làm được. Mặc dù Bảo Sơn và Bảo Châu đi thủ đô nhưng hoàn toàn không có ngăn cách gì với mọi người.

Mọi người vô cùng náo nhiệt, rất nhanh đã chia xong con sơn dương.

Trần Trân kích động nhảy tại chỗ:

"Thật tốt quá đi."

Bảo Nhạc cũng vỗ tay hưởng ứng cùng.

Bảo Châu nhướng mày.

Cô tiến đến bên cạnh Điềm Nữu, nhỏ giọng hỏi:

"Hai đứa nhỏ này..."

Điềm Nữu liếc mắt một cái, nói:

"Em suy nghĩ nhiều rồi."

Bảo Châu chớp mắt:

"Em còn chưa kịp hỏi, sao chị lại biết em suy nghĩ nhiều?"

Điềm Nữu đưa hai ngón tay cái chạm vào nhau, ái muội nói:

"Em là có ý này chứ gì? Chị nói cho em biết không phải như vậy đâu"

Bảo Châu:

"Dạ Điềm Nữu:

"Hai đứa nhỏ chỉ là tình cảm bạn bè và mê ăn uống như nhau thôi, chị đã hỏi qua rồi, hai người đều không có ý đó đâu, chỉ là quan hệ đơn thuần thôi"

Bảo Châu:

"À dạ em hiểu rồi"

Điềm Nữu:

"Trần Trân nói tương lai con bé phải gả cho một người đàn ông thật mạnh mẽ” Bảo Châu:

"Vậy sao ạ?"

Sau khi cô khẽ bật cười, nói:

"Người đàn ông mạnh mẽ à? Con bé cũng thật là biết chọn nha. Hiện tại có rất nhiều người thích “công tử bột”, loại này nhìn lịch sự nho nhã có học thức, thế mà con bé lại có gu thẩm mỹ không giống với người bình thường.

Điềm Nữu:

"Con bé nói công tử bột không đáng tin cậy"

Bảo Châu không nhịn được lại bật cười, Điềm Nữu và Bảo Châu ở một bên thì thầm, Trần Nham cũng đang nói chuyện trong nhà với Bảo Sơn, cậu nói về Lý Kiến Thiết, nói:

"Hiện tại đang xem mắt......"

Cậu liếc mắt nhìn vợ mình một cái, hạ giọng, nói:

"Cậu biết không, cha mẹ vợ tôi bây giờ đang ra sức tìm cho hắn một tiên nữ đó.

Bảo Sơn bật cười.

Chuyện này cũng không có gì kỳ lạ, nguyên nhân là do trong thôn có không ít người chướng mắt nhà Đại Sơn, bây giờ nhà bọn họ có điều kiện hơn, đương nhiên là muốn tìm chỗ tốt một chút. Bảo Sơn nói:"