Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 487: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Tuy nhiên chuyện kết hôn là chắc chắn.

Cô ấy nhìn hai gương mặt non nớt kia của Bảo Sơn và Bảo Châu, bây giờ một người mười chín, một người mười tám, thật sự nhìn như thế nào cũng không thể mường tượng ra cảnh tượng đó được.

Hai người kia sao có thể kết hôn cơ chứ?

Không thể tưởng tượng được mà!

Mới tới được thủ đô, Bảo Châu và bọn họ vui sướng cực kỳ.

Người ở niên đại bọn họ đối với Bắc Kinh có khát khao rất lớn, Bảo Sơn và Bảo Châu mỗi ngày đều đi qua phố lớn ngõ nhỏ. Tham quan mỗi nơi một ít.

Chiêu Đệ đi theo đi dạo hai ngày thì yên lặng rút lui. Cô ấy phát hiện nhà này thể lực đúng là quá tốt.

Hơn nữa lại vô cùng có năng lượng, từ sớm đến tối, bọn họ vẫn luôn hưng phấn, hoàn toàn không cần nghỉ ngơi.

Điền Chiêu Đệ cũng không phải là đại tiểu thư cái gì cũng không làm, nhưng muốn tinh thần lúc nào cũng tràn trề như vậy, cô ấy thật sự làm không được.

Vốn dĩ ngồi xe lửa bốn ngày đã mỏi mệt lắm rồi, lại còn tiếp tục đi phố lớn ngõ nhỏ, cô ấy rõ ràng là đi không nổi.

Lý Kiến Kỳ thì vẫn có thể đi được cho nên ngày nào cũng đi theo bọn họ.

Nhưng cũng thật sự là mệt quá sức.

Mặc dù mệt nhưng chơi thì lại rất vui, đại khái là lần này cùng nhau đi chơi, mọi người mới phát hiện ra giữa họ có những điểm rất khác nhau. Trước kia Lý Kiến Kỳ cảm thấy gia đình Thích Ngọc Tú hoàn toàn không khác gì mấy với gia đình mình, nhưng thật sự qua lại nhiều mới cảm nhận được căn bản không có chuyện như vậy, điều kiện nhà bọn họ rõ ràng tốt hơn rất nhiều. Mà Thích Ngọc Tú bọn họ biết lúc Chiêu Đệ học cấp ba đã lén đi kiếm tiền, nhưng lại không biết tình hình của Lý Kiến Kỳ, tuy cậu ít hành động, nhưng cũng có thể nhìn ra được, mấy năm qua nhất định cũng không phải cậu chỉ có tiền lương, chắc là cũng chuyển đồ vật, nếu không phải như vậy thì làm sao giải thích được tình hình tài chính rộng thùng thình của cậu ấy chứ.

Thế là lại giống như Chiêu Đệ vậy.

Tóm lại mọi người đều hiểu biết hơn về nhau.

Nhưng mọi người đều không nói nhiều, trong lòng hiểu rõ lẫn nhau mà không nói ra.

Tuy nhiên thời gian bốn năm ngày cũng trôi qua thật mau, trong nháy mắt đã đến lúc Bảo Châu bọn họ phải đến trường, cả nhà Thích Ngọc Tú với Lý Kiến Kỳ và Chiêu Đệ đường ai nấy đi, hiện tại cũng không có điện thoại để liên lạc, Chiêu Đệ nói:

"Chị đã biết trường học của em, em cũng biết trường của chị, có việc gì thì chúng ta lại liên lạc với nhau nhé"

Bảo Châu gật đầu:

"Được ạ.

Thích Ngọc Tú:

"Đi thôi, mẹ đưa các con đến trường"

Bọn họ tạm biệt nhau, Thích Ngọc Tú và mấy đứa con cùng nhau đi đến Bắc Đại, dọc đường đi cô ấy nói:

"Mẹ vẫn luôn cảm thấy tuy Kiến Kỳ có năng lực nhưng lại là người thích yên bình, không ngờ nó cũng lén làm chuyện mua bán nhỏ"

Bảo Châu cười nhướng mày:

"Sao mẹ biết anh ấy làm mua bán nhỏ?"

Thích Ngọc Tú đắc ý, nói:

"Đó là đương nhiên rồi, nói chuyện với nhau một chút là có thể nghe ra được"

Nắm rõ như trong lòng bàn tay giá của rất nhiều món đồ, nhắc tới vài thứ khi lấy về rồi bán đi sẽ có chênh lệch giá thế nào, đây là tư duy điển hình của người làm buôn bán. Cô ấy cũng đã từng làm qua chuyện đó nên biết rõ.

Bảo Sơn:

"Con cảm thấy mẹ đoán đúng rồi.

Anh nói:

"Mọi người có phát hiện ra không, lúc chúng ta tới, xe lửa đến chỗ nào cũng đều có người lén trao đổi hàng hóa? Con phát hiện anh ấy đặc biệt lưu ý điều này"

Loại này là phương thức mua bán của hiện tại, so với việc sau này có thể ngồi ở trong nhà mua bất cứ thứ gì thì không tiện bằng.

Hàng hóa bây giờ của bọn họ không được thông suốt. Hàng hóa được chuyển từ nơi khác đến nhiều như vậy quả thật rất hiếm lạ.

Lúc này lại xuất hiện một hiện tượng đặc thù, ở ga tàu hỏa có hai lái buôn rất nhiều đồ, tuy bây giờ không có ai nói thẳng ra, tất cả bọn họ đều lén lút nhưng đại khái chính là có ý như vậy.

Có người từ nơi khác đến đây, mỗi trạm dừng lại đều lấy hàng hóa đưa cho người đứng chờ ở nhà ga, thật ra cũng chưa chắc là quen biết, tóm lại đây là chuyện tiền trao cháo múc.

“Con đoán là anh ấy cảm thấy rất hứng thú.

Thích Ngọc Tú gật đầu, tán thành với cách nói của Bảo Sơn, đồng thời cũng nói:

"Nó có thể như vậy thì tốt. Không thể cứ khư khư chỉ có mỗi tiền lương được"

Người khác không biết, không lẽ bọn họ còn không biết sao?

Tuy nhìn nhà xưởng có vẻ tốt, cũng được người bây giờ hâm mộ nhất, nhưng đến thập niên 90 xuất hiện làn sóng nghỉ việc sẽ biến thành cái dạng gì, điều đó thật sự rất khó nói.

“Được rồi, mấy chuyện đó đều không quan trọng, đều là chuyện nhà người khác, đừng quan tâm nhiều làm gì, đi thôi nào, chúng ta tới nơi rồi"

Bọn họ thật sự còn cách trường học không xa lắm, vòng qua là tới rồi, lúc này trường học đã treo lên dòng chữ nghênh đón tân sinh viên, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy, dòng chữ đón gió bay phấp phới, mà giáo viên phụ trách ghi nhận thông tin mới vừa vào cổng trường, đang ở cách đó không xa thu xếp bàn ghế, những người có liên quan cũng đều hội tụ tại đây.

Tuy nhiên bọn họ là lứa sinh viên đầu tiên của trường, dẫn tới việc không có học sinh hỗ trợ, mọi người đều trông rất lớn tuổi. Cũng may như vậy có thể phân biệt được với các sinh viên đến báo danh.

Bảo Châu nhìn thấy rất nhiều người còn lớn hơn mẹ cô cũng đến đây báo danh, may mắn là giáo viên phụ trách thoạt nhìn còn lớn tuổi hơn nữa, nếu không thật đúng là không biết phân biệt thế nào.

Bảo Sơn và Bảo Châu đi đến đội ngũ học viện của bọn họ để xếp hàng. Sáng sớm, người đến đây báo danh rất nhiều, phía trước bọn họ cũng có không ít người, người xếp phía trước Bảo Châu là một người đàn ông nhìn ít nhất cũng phải độ bốn mươi tuổi, quay đầu lại nhìn về phía bọn họ, kinh ngạc vì bọn họ quá trẻ, nói:"