Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 486: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Nơi này thật là rộng lớn.” Nhà khách trong huyện bọn họ chỉ có bốn tầng, cái này đến sáu tầng, hơn nữa diện tích cũng lớn. Hiện tại còn chưa đến thời gian chính thức đưa tin cho nên vẫn còn phòng, mấy người họ quyết định ở lại mấy ngày rồi cùng nhau trở về phòng trọ.

Thích Ngọc Tú và Bảo Châu vừa vào cửa lập tức xem khắp nơi, nhìn đông nhìn tây, tò mò về độ cao của tầng 3, lại càng thêm tò mò với chiếc giường trong phòng.

Chiêu Đệ:..” Lúc trước không hiểu sao cô ấy lại hoài nghi Bảo Châu cũng trọng sinh giống mình, nhưng bây giờ nhìn qua, lập tức biết hoàn toàn không phải. Là một người trọng sinh, Chiêu Đệ thật sự không biết bọn họ hưng phấn cái gì và tò mò cái gì.

Cái phòng này có cái gì đáng xem đâu chứ.

Cô ấy không biết bọn họ kinh ngạc và tò mò cái gì.

Tuy trong lòng nghĩ như thế nhưng ngoài miệng Chiêu Đệ lại không nói gì.

“Thịch thịch thịch. Bảo Sơn xách theo ấm nước đi vào cửa, nói:

"Mọi người rửa mặt một chút, sau đó nghỉ ngơi rồi giữa trưa chúng ta lại đi ra ngoài nhé.

Bảo Châu:

"Tuyệt vời quá.

Cô thăm dò nhìn xung quanh, Bảo Sơn:

"Nước ở phòng bên trái nhé.

Thích Ngọc Tú:

"Con đi trước đi, lát nữa rồi mẹ đi"

Bảo Châu ngoan ngoãn gật đầu, lúc này cô có cảm giác rất khác lạ. Lúc trước khi cô có thể đi sang bên kia, luôn cảm thấy bên kia chỗ nào cũng tốt, tuy chỗ nào cũng đều tốt, nhưng lại không có quan hệ gì với bọn họ, đâm ra lúc nào cũng đều phải cẩn thận.

Bởi vì bọn họ không phải người ở thời đại kia, cũng không có giấy tờ chứng minh gì của lúc ấy cho nên đi đến đâu cũng phải cẩn thận.

Dù là ngồi xe lửa hay ở trọ, quang minh chính đại làm gì cũng luôn sợ lộ ra sơ hở. Bây giờ thì khác, tuy chỗ này đối với bọn họ vô cùng xa lạ nhưng vẫn có cảm giác y như cũ.

Xách theo ấm nước đi rửa mặt trước, trong phòng còn có một cái gương, Bảo Châu nhìn bản thân trong gương liền tươi cười xán lạn.

“Bảo Châu"

Bảo Châu quay đầu nhìn lại, thì thấy anh trai Bảo Sơn đi đến, cô nói:

"Sao anh cũng tới đây thế?” Bảo Sơn:

"Dù sao đứng ở bên ngoài thì anh cũng không yên tâm về em cho nên mới vào đây với em."

Bảo Châu bật cười, hờn dỗi nói:

"Chẳng lẽ anh còn coi em là con nít ba tuổi sao? Đến chuyện này cũng phải lo lắng! Em không sao đâu mà. Nơi này cũng không có gì dọa người, ban ngày ban mặt sẽ càng không có khả năng gặp được người xấu.

Bảo Sơn nghiêm túc:

"Em mà lớn sao, ở trong lòng anh em lúc nào cũng là một cô bé cần được bảo vệ."

Bảo Châu bật cười, cô chống nạnh, nói:

"Em rất hung dữ đó nha.

Bảo Sơn gật đầu:

"Ừ ừ, em rất dữ"

Cái ngữ khí này chỉ là nói cho có lệ.

Bảo Châu làm nũng tiến đến ôm lấy cánh tay anh trai, nói:

"Vậy anh giúp em nấu ấm nước nha. Bảo Sơn cười sủng nịnh:

"Được thôi"

Hai anh em bọn họ cùng trở về, Chiêu Đệ cảm thán:

"Tình cảm hai anh em thật tốt nha."

Bảo Châu:

"Đó là điều đương nhiên rồi ạ.

Cô kiêu ngạo:

"Anh trai của em chính là người anh trai tốt nhất trên đời này, người khác không thể nào so được.

Chiêu Đệ:

"Ừ đúng rồi"

Chỉ sợ về sau không phải là anh trai nữa.

Chiêu Đệ nhìn bọn họ, trong lòng nghĩ đến những việc ở kiếp trước, có một việc, cô ấy đến nghĩ cũng không dám nghĩ. Bảo Sơn và Bảo Châu càng lúc càng lớn, Chiêu Đệ lại càng cảm thán, ai mà có thể nghĩ đến việc Bảo Sơn căn bản không phải cô nhi, ông nội của Bảo Sơn lại là trùm Anh quốc. Nghe nói thời trẻ xảy ra chiến loạn, Lôi trùm một mình trốn ra nước ngoài phát triển, chờ thu xếp ổn thỏa mới trở về đón vợ, lúc trở về mới biết được vợ mình về nhà mẹ đẻ ở Đông Bắc thì mất tích.

Thật ra thì lúc này bà ấy đã chết, dù sao thì vào niên đại đó, một thai phụ bảy tám tháng sao có thể sống được......

Nhưng mà không nghĩ tới việc Bảo Sơn lại học Bắc Đại.

Theo như lời đồn đãi, Bảo Sơn và ông nội hai đã qua đời của anh cũng chính là em trai Lôi trùm là thầy giáo Lôi khoa khảo cổ học của Bắc Đại lớn lên vô cùng giống nhau. Bọn họ lại càng giống ông cố Lôi.

Lúc anh vào trường có rất nhiều giáo viên nhận ra. Năm 79 Lôi trùm yêu nước thương dân nên về nước đầu tư, cùng năm đó anh em trong nhà gặp nhau mới biết được chuyện này.

Sau đó bọn họ xét nghiệm ADN để xác nhận quan hệ huyết thống.

Lôi trùm kiên trì nhất quyết phải đưa Bảo Sơn đi, nghe nói lúc ấy giằng co còn dẫn đến mâu thuẫn, tuy nhiên sau đó không biết Lôi trùm đã làm cách nào mà thuyết phục được Bảo Sơn.

Bảo Sơn đi theo Lôi trùm trở về với dòng họ, thậm chí còn dựa theo gia phả mà đổi tên thành “Lôi Khải Uẩn”.

Bảo Sơn đi tận ba năm.

Sau đó trở về dây dưa ở bên cạnh Bảo Châu, sau đó bọn họ lại...... Kết hôn!

Đúng vậy bọn họ ở bên nhau rồi kết hôn.

Cô ấy còn nghe nói, bác gái cả của cô kiên quyết không đồng ý. Nhưng Chiêu Đệ cảm thấy, lời đồn đãi này vẫn còn là nghi vấn.

Cô nhận thấy, thật sự không có cảm giác bác gái cả sẽ không đồng ý, dù sao bây giờ cô ấy cũng cảm thấy Bảo Sơn và Bảo Châu quá thân mật, tuy ánh mắt hai người kia đều trong vắt, giống như căn bản là không có những tâm tư đó.

Nhưng bọn họ vẫn là quá thân mật.

Là anh em ruột thì không sao, bọn họ rõ ràng không phải, từ nhỏ thì mọi người đều biết là không phải.

Như vậy mà bác gái cả của cô ấy vẫn chưa có phản ứng gì cho nên Chiêu Đệ cảm thấy lời đồn đãi chưa chắc đã đúng toàn bộ.

Thêm nữa có lẽ những chuyện về Bảo Sơn Lôi trùm cũng chưa chắc đều là chuẩn, sau đó cô ấy có lên mạng tra thử mà trên đó chỉ toàn tin tức đồn bậy. Rốt cuộc bọn họ cũng không phải người của nhà họ Lôi."