"Hai người trẻ như vậy chắc cũng là sinh viên khoá này sao?"
Bảo Châu gật đầu, nói:
"Đúng vậy ạ?
Người đàn ông trung niên làm ra bộ dạng quả nhiên là như thế, bởi vì lần này thi đại học không phân biệt tình trạng hôn nhân và tuổi tác, cho nên cũng có rất nhiều người lớn tuổi, nhưng nếu là người hơi trẻ một chút, vừa nhìn là biết ngay đó là sinh viên khoá này.
Anh ta vui cười hớn hở:
"Tôi tên là Vương Bằng, năm nay hai mươi chín tuổi, là thanh niên trí thức ở Giang Tô.
Bảo Châu mở to mắt nhìn, Bảo Sơn cũng hơi kinh ngạc một chút.
Hai người bọn họ đều không giả bộ, người đàn ông trung niên vuốt tóc, cười ha hả và nói:
"Trông tôi hơi già dặn một chút.
Bảo Châu cho rằng anh ta ít nhất cũng trên dưới bốn mươi, kết quả anh ta thế mà mới hai mươi chín tuổi ư?
Vậy không phải chỉ lớn hơn Lý Kiến Kỳ có ba tuổi thôi sao?
Nhìn lại diện mạo Lý Kiến Kỳ, có thể thấy là trẻ hơn người này nhiều......
Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong.
“Tôi là Điền Bảo Châu, đây là anh trai tôi Điền Bảo Sơn. Bảo Châu tự giới thiệu một chút, nói:
“Chúng tôi từ Cát Tỉnh đến đây, chúng tôi là sinh viên thi đậu khoá này"
Cái này không cần phải nói tuổi cũng có thể biết là không lớn. Vương Bằng:
"Các người đúng là may mắn, trực tiếp thi đại học mà không cần xuống nông thôn......"
Bảo Châu:
"Chúng tôi vốn dĩ là ở nông thôn mà, nếu không cũng không cần xuống nông thôn"
Lúc này đổi lại thành Vương Bằng kinh ngạc, chuyện như vậy có thể không kinh ngạc sao? Bọn họ trông có vẻ là điều kiện gia đình không tệ.
Thiếu nam thiếu nữ đều mặc áo lông trắng, bên ngoài là bộ áo bông màu xanh xám, cái áo bông này cũng không phải loại áo bông co quắp mà anh ta đang mặc trên người, mà là vừa rộng thùng thình vừa dài đến đầu gối.
Vừa nhìn là biết kích cỡ rất lớn, không biết bên trong phải dùng bao nhiêu là bông nữa.
Thế mà dưới chân còn mang giày da.
Cách ăn mặc thế này thật sự không giống người từ trong thôn tới.
Hơn nữa người này trông cũng rất trắng trẻo và sạch sẽ.
“Ha hả, ha hả? Vương Bằng kinh ngạc, nhưng lại nói:
"Anh em các người đều thi đậu sao? Thật là lợi hại đó nha"
Bảo Châu cười khoái chí, nói:
"Tất nhiên rồi, bởi vì chúng tôi thông minh mà Vương Bằng:
Trong lúc nhất thời, còn không biết phải nói cái gì tiếp.
“Điền Bảo Châu?"
Cuộc nói chuyện của bọn họ dường như đã khiến người khác chú ý, lúc này có một anh chàng đeo kính xếp hàng phía trước một chút quay đầu lại, ánh mắt dừng trên mặt Bảo Sơn, vui vẻ:
"Bảo Sơn, là tớ đây, Giang Lâm đây, còn nhớ tớ không? Lần trước chúng ta cùng ngồi xe lửa đến tỉnh thành tham gia thi đấu đó. Tớ là ‘Mắt Kính Nhỏ đây"
Mặc dù trước kia lúc thi cũng không có gì, nhưng gặp lại người quen ở nơi khác, cảm giác hoàn toàn khác biệt, nhờ vậy cũng thân thiết hơn không ít.
“Nhớ tớ không? Cậu còn mượn sách của tớ.
Bảo Sơn:
"Nhớ rồi, cậu không có gì thay đổi.
Vẫn trông rất gầy yếu đã vậy còn mang cặp kính dày cộm.
Bọn họ thật sự không ngờ tới có thể ở thủ đô mà gặp được người quen, sau lần thi đấu đó, bọn họ còn gặp nhau vài lần ở các cuộc thi khác, không thể nói là có qua lại, nhưng vẫn có chút quen thuộc với nhau. Mắt Kính Nhỏ không làm khác được, nhắc tới học tập lại kêu:
"Tớ nghe nói cậu là Trạng Nguyên khoa học tự nhiên tỉnh chúng ta, giỏi quá nha người anh em"
Vừa nói xong câu đó, mọi người đều đồng loạt nhìn sang bên này, Bảo Sơn đang muốn nói chuyện, lại bị Mắt Kính Nhỏ cướp lời, cậu nhìn về phía Bảo Châu, nói:
"Điền Bảo Châu, cậu cũng ở đây sao, à đúng đúng đúng, tuy là cậu học xã hội, nhưng trường này tuyển sinh cả tự nhiên và xã hội mà. Hai người các cậu thật lợi hại, tớ nghe nói cậu là Trạng Nguyên xã hội. A a a cậu nói xem hai người các cậu sao lại lợi hại như vậy, cha mẹ tớ ở nhà cũng nói, nếu mẹ tớ mà nuôi được hai đứa nhỏ như vậy, dù đã chết cũng có thể sống dậy nữa.
Mọi người xung quanh đều ngạc nhiên cực kỳ.
Anh bạn nhỏ à, cậu đúng là biết nói chuyện phiếm đó.
Nhưng sau khi khiếp sợ, mọi người cũng nhìn hai anh em nhà này, cảm thán tuy lời này có chút khoa trương nhưng cũng không phải giả.
“Các cậu tới đây một mình sao?"
Cuối cùng thì Bảo Sơn và Bảo Châu cũng có được cơ hội nói chuyện, Bảo Châu cảm thán, cô mà cũng có lúc bị người khác cướp lời, Bảo Châu phồng má, nói:
"Mẹ và em trai tớ đưa bọn tớ tới.
Cô chỉ tay vào hai mẹ con đứng cách đó không xa.
Mắt Kính Nhỏ:
"Anh em các cậu học tốt như vậy, em trai nhà cậu chắc phải chịu áp lực rất lớn phải không?"
Bảo Sơn và Bảo Châu đồng loạt nhìn về phía Bảo Nhạc đang “xã giao” ở đằng kia, không biết thiếu niên này đang nói gì với những phụ huynh khác mà khí thế ngất trời.
Bảo Sơn:
"Thật ra cũng không có, thằng nhóc ở nhà học cũng không tệ lắm"
Mắt Kính Nhỏ đẩy mắt kính:
"Đó chính là do gen nhà cậu tốt.
Bảo Sơn và Bảo Châu:
"...... Bọn tớ cũng phải nỗ lực rất nhiều mà.
Bọn họ không phải là gen trong nhà tốt, mà là may mắn có thể học được nhiều. Bọn họ tiếp xúc với kiến thức nhiều hơn người khác vô số lần. Nhờ vậy mới không kém cỏi.
Mấy người bọn họ cứ thế mà trò chuyện với nhau, thật ra cũng đã tới lượt bọn họ, Mắt Kính Nhỏ đã bắt đầu đăng ký, cậu đăng ký xong rồi nhưng không đi mà chờ Bảo Sơn và Bảo Châu. Không thể không nói, người này trước kia nhìn rất vô lý, nhưng trên thực tế thì...
Mắt Kính Nhỏ còn tự mình lải nhải:
"Trước kia tớ cũng chưa từng nói chuyện phiếm với ai, mỗi ngày đều bận rộn học tập, bây giờ lên đại học cuối cùng cũng có thể giải phóng"
Vương Bằng:
"...... Từ nãy giờ quan sát thì cũng đều đã nhìn ra được"
Làm vừa mới nhìn thấy anh ta đã nhìn ra, người này trước kia có vẻ như rất kiềm nén, thế cho nên lúc cậu nói chuyện thì người khác không có cách nào nói chen vào được. Đến lượt Bảo Châu, cô đem thư thông báo trúng tuyển và một loạt tài liệu chứng minh nộp lên, cô giáo phụ trách ngẩng đầu nhìn cô một cái, nói:"