Có thể được ăn bánh mật, lại còn được đốt pháo, tuy ở trong núi, nhưng cũng có thể vô cùng náo nhiệt.
Mặc dù từ khi không thể sang bên kia đâm ra thiếu thốn rất nhiều “vật tư” và chị Khương Việt, nhưng bọn họ cũng vẫn cảm thấy cuộc sống khá tốt.
Năm trước chính sách đã có sự thay đổi, năm nay lại nghênh đón thi đại học.
Thật sự là có quá nhiều sự thay đổi.
Ăn tết xong, Bảo Sơn và Bảo Châu phải đi xe lửa đến thủ đô.
Hơn nữa cho dù là Bảo Sơn hay là Bảo Châu thì đều có chút khẩn trương.
Hai đứa nhỏ này căn bản chưa từng đi quá xa nhà, bây giờ đột nhiên phải rời xa mẹ, trong lòng có chút phiền muộn. Nhưng cũng may, bọn họ đều nghĩ tạm thời kiên trì nửa năm, chờ sang năm Bảo Nhạc thi đậu cấp ba, bọn họ lại có sự thay đổi.
Tuy bọn họ đều không cảm thấy nhà mình có gì không tốt, nhưng nếu bọn họ đều không ở nhà, thì cũng không yên tâm Thích Ngọc Tú ở đây một mình, cho nên Bảo Sơn và Bảo Châu dự định sẽ thuê một căn nhà ở trong huyện, như vậy mỗi tuần Bảo Nhạc về nhà cũng tiện hơn rất nhiều.
Tuy nhiên cũng phải đợi sang năm Bảo Nhạc thi xong rồi mới tính tiếp được. Bây giờ Bảo Sơn và Bảo Châu phải chuẩn bị ra ngoài đi học, hai người cần phải soạn ít đồ đạc. Lúc này thật sự phải cảm thán Thích Ngọc Tú biết lo xa, mặc dù không thể đi sang bên kia, nhưng đồ đạc trong tay bọn họ cũng không thiếu thứ nào.
Lương thực đúng thật là càng ăn càng ít đi nhưng có một vài món đồ vẫn có thể sử dụng lâu dài.
Dù sao thì có rất nhiều món đồ đều không phải một hai năm là có thể hư hỏng, dự trữ đồ đạc trong nhà như vậy, dù có để 8 năm hay 10 năm đi chăng nữa thì cũng không dễ dàng bị hư. Không thể không nói đến, có không ít món đồ ở hiện tại xuất hiện vào vài thập niên sau nhưng vẫn còn dùng được tốt.
Ví dụ như bình giữ ấm, nhà bọn họ đã sớm mua cho mỗi người một cái, vì sợ bị người khác phát hiện mà Thích Ngọc Tú còn dùng da dê làm bao để che đậy.
Bình giữ ấm là nhà họ mua sau, nhưng cái bình mà Khương Việt đưa trước đó đến bây giờ vẫn còn giữ nước nóng được rất tốt. Tuy không giữ ấm được lâu nhưng hai ba tiếng đồng hồ thì cũng có thể.
Anh em Bảo Châu còn lâu mới đi nhưng Thích Ngọc Tú đã bắt đầu hằng ngày sắp xếp chuẩn bị đồ đạc khiến Bảo Châu chống cằm buồn bực:
"Mẹ ơi. Mấy thứ này thủ đô nhất định có bán, chúng ta có cần mang nhiều như vậy không?"
Câu nói này Thích Ngọc Tú không thuận theo.
“Đồ nhà chúng ta có chất lượng tốt, kiểu dáng cũng đẹp, con đến thủ đô cũng không mua được đâu” Cô ấy thấy dáng vẻ con gái không hiểu, tiếp tục nói:
"Chúng ta đều là lần đầu đến thủ đô, không biết rành nơi nào cả, cho dù có muốn mua đồ cũng không quen thuộc không phải rất mất thời gian sao? Nhưng nếu chúng ta cứ mang theo hết, không phải sẽ không cần đi tìm mua nhiều chỗ nữa sao? Sau này các con quen thuộc rồi thì sẽ khác. Bây giờ những gì chúng ta có thể mang thì cứ mang, hơn nữa con thử nghĩ xem, chúng ta đến thủ đô cũng không có phiếu. Vậy không phải rất bất tiện hả?” Bảo Châu suy nghĩ rồi lập tức gật đầu, đồng ý với những gì mẹ cô nói.
Cho nên chị Khương Việt đã từng nói “Cho dù là đi đến đâu, chỉ cần mang theo tiền là được. Câu này hoàn toàn không phù hợp với tình hình hiện tại, nếu bây giờ cái gì bọn họ cũng không mang theo như vậy ra ngoài đúng là xong đời rồi.
Có đôi khi có tiền thì cũng không mua được đồ.
Bảo Châu:
"Quả nhiên thời đại này thật phức tạp.
Thích Ngọc Tú nhìn dáng vẻ suy tư của con gái thì bật cười, nhưng mà sau khi cười lại có chút khẩn truong.
Tuy tự nhận mình đã trải sự đời nhưng nghĩ đến phải đi thủ đô, Thích Ngọc Tú cũng lo sợ không kém, cô ấy nói:
"Thật sự không biết được thủ đô trông như thế nào.
Bảo Châu xem qua video và hình ảnh trên mạng nhưng cái bọn họ xem và thực tế nhất định là không giống nhau. Bảo Châu:
"Không biết trông như thế nào nhưng nhất định sẽ rất tuyệt.
Cô nhẹ nhàng nói:
"Mà có như thế nào thì cũng tốt hơn chỗ này của chúng ta” Thích Ngọc Tú bật cười:
"Coi con so sánh kìa, chỗ chúng ta mà có thể so với thủ đô sao?"
“Vậy cũng phải mẹ ha. Bảo Châu ngồi ngay ngắn trên giường, nói:
"Chúng ta đi sớm hơn hai ngày, sau đó đi khắp nơi nhìn xem coi như là đi du lịch. Thích Ngọc Tú gật đầu đồng ý:
"Mẹ thấy vậy cũng được đó"
Bảo Nhạc vừa nghe thấy liền múa may quay cuồng còn oh yeah liên tục.
“Quá tuyệt vời, chúng ta có thể đi du lịch rồi!” Bảo Nhạc còn chưa từng đi khỏi huyện, anh chị cậu còn từng đi đến tỉnh thành, nhưng cậu hoàn toàn chưa được đi đâu xa. Đi xa nhất chính là đi huyện thăm anh chị.
Nhưng bây giờ thì khác, cuối cùng cũng có thể đi ra ngoài rồi.
Bảo Châu cảm thán:
"Sau này con và anh trai ở bên kia, cả nhà chúng ta cũng sẽ dọn qua đó ở"
Thích Ngọc Tú nhìn con gái mình, nói:
"Con cũng tham lam quá đó.
Bảo Nhạc ở bên cạnh cũng nói:
"Chị nói không hề sai, chị Khương Việt cũng từng nói, nếu có cơ hội nhất định phải đến Bắc Kinh, Thượng Hải hay là Thâm Quyến để mua nhà, chờ đến năm Thiên Hi thì giá nhà sẽ tăng cao khủng khiếp"
Cho dù cậu còn nhỏ nhưng cũng ghi nhớ rất rõ trong lòng. Thích Ngọc Tú xuỳ một tiếng, nói:
"Bây giờ mới là năm mấy thôi mà"
Mới bước sang năm mới 2 ngày, bây giờ mới là mùa xuân năm 78.
Cô ấy nói:
"Về sau là đáng giá đúng quả thật không sai nhưng ít nhất phải hơn 20 năm nữa.
Bảo Nhạc:
"Cũng phải mẹ ha!"
Bảo Châu cười khanh khách, nói:
"Có cơ hội thì phải mua, dù sao sớm còn hơn muộn. Nhưng chuyện này thì không thể vội vàng được. À mà không phải, sao chúng ta lại vòng đến những chỗ này, không phải chúng ta nói muốn sống ở thủ đô sao?"