Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 482: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Cô bày ra dáng vẻ “cực kỳ quyết tâm”, nói:

"Con muốn kiếm thật nhiều tiền, sau đó cho mọi người có cuộc sống thật tốt đẹp"

Cô đã tự tra ở trên mạng, cũng từng nói qua với chị Khương Việt, trong lòng cô hiểu được, ở mỗi niên đại thì chuyện kiếm tiền là khác nhau.

Giống như sau mấy năm bọn họ tiếp xúc với chị Khương Việt, tuy giá nhà rất cao, nhưng đầu tư tốt nhất tuyệt đối không phải là địa ốc, bởi vì giá đất thì rất cao nhưng nhân công cũng cao không kém, lợi nhuận đương nhiên là sẽ giảm xuống.

Mà họ cũng từng nghe nói có mấy năm địa ốc kiếm được cực kỳ nhiều tiền. Nhưng đó là chuyện của tương lai, trong thập niên 90, địa ốc lại không phải là ngành kiếm tiền nhiều nhất.

Nghe nói trong thập niên 80 và thập niên 90, thật sự cũng có nhiều ngành sản xuất phát triển, nhưng ăn mặc đồ dùng mới là căn bản nhất.

Trang phục, thực phẩm, đồ điện gia dụng, đây mới là những ngành kiếm được nhiều tiền.

Mà đầu thập niên 80, còn có rất nhiều người chạy sang bên kia, một chuyến xe lửa lấy hàng hóa trở về là lời gấp mấy trăm lần. Nhưng mà như vậy thì cũng không tránh được nguy hiểm. Những điều đó Bảo Châu đều biết rõ. Nhớ tới những điều đó, Bảo Châu càng cảm thán lúc mới quen biết chị Khương Việt, cô ấy đã nói có khả năng bất cứ thứ gì cũng đều sẽ biến mất, nhưng tri thức và kiến thức là vô giá. Bây giờ xem ra Bảo Châu đã thành tâm chấp nhận điều đó. Nhà bọn họ hiện tại chính là như vậy, bởi vì tri thức của cô tương đối rộng, cho nên cô và anh trai đều có thể thi đậu trường tốt. Cũng bởi vì có nhiều kiến thức vậy nên đối với rất nhiều chuyện vẫn có thể nhìn một hai ba hướng khác nhau. Đột nhiên Bảo Châu cảm thán:

"Con rất nhớ chị Khương Việt.

Thích Ngọc Tú sửng sốt, gật đầu:

"Mẹ cũng nhớ cô ấy.

Nhưng bây giờ nghĩ lại thì người này còn chưa được sinh ra.

Thích Ngọc Tú:

"Hy vọng một ngày nào đó có thể gặp lại.

Mọi người đều gật đầu tán thành.

Bảo Sơn thấy mọi người đều có chút cảm giác mất mát, nói:

"Có phải chúng ta đi cùng Tế Ninh không?"

Bọn họ từ thành phố ngồi xe lửa, đúng lúc đi qua tỉnh trước sau đó mới đến thủ đô.

Thích Ngọc Tú:

"A, có một chuyến xe nữa sao?"

Bảo Sơn gật đầu:

"Con đã hỏi thăm qua thì có một chuyến. Chúng ta đi cùng nhau, đông người cũng coi như có thêm bạn đồng hành.

Thích Ngọc Tú lập tức quyết định trong một giây:

"Chúng ta có thể mang thêm nhiều đồ một chút, dì cả các con cũng sẽ đến trường học của anh họ các con xem thử, vừa đúng lúc có bọn họ hỗ trợ” Bảo Sơn và Bảo Châu:

"....."

Hai người rơi vào trạng thái trầm lặng.

Mẹ còn đang muốn lấy thêm đồ mang theo ư?

Bảo Châu khó khăn mở miệng nói:

"Vậy lúc chúng ta xuống xe thì phải làm sao?"

Lên xe có người hỗ trợ nhưng xuống xe thì không có.

Thích Ngọc Tú nói:

"Một mình mẹ là bằng bốn người rồi không phải sao?"

Bảo Châu:

"......

Thích Ngọc Tú:

"Không được rồi, bây giờ để mẹ xem thử còn cái gì có thể mang theo, cũng không biết trước được các con có ở chung với ai không..."

Người làm mẹ lại bắt đầu bận rộn.

Bảo Châu thấy mẹ nhặt hết cái này đến cái khác, Bảo Châu lập tức hỏi:

"Mẹ, sao mẹ lại lấy quần áo mùa hè cho con?"

Thích Ngọc Tú liếc mắt nhìn cô một cái, nói:

"Đứa nhỏ ngốc này, tháng sáu không phải rất nóng sao?"

Bảo Châu:

"Vậy cũng không cần lấy nhiều quần áo như thế đâu, nghỉ hè con còn về nhà mà.

Bảo Châu trừng mắt, Thích Ngọc Tú:

"Vậy sao đủ đồ cho con mặc? Mang thêm vài bộ quần áo, tắm rửa cũng tiện hơn.

Thích Ngọc Tú cảm thấy mấy đứa con nhà mình chính là không ra khỏi cửa thì đúng là không hiểu chuyện.

Cô ấy hoàn toàn coi thường sự thật là chính mình cũng căn bản không ra khỏi cửa.

Bảo Sơn yên lặng nhìn bọn họ nói chuyện, chỉ cần không xía vô thì tùy bọn họ quyết định.

Anh đứng dậy, Bảo Châu lập tức kéo tay áo anh, hỏi:

"Anh, anh định làm gì vậy?"

Bảo Sơn:

"Anh đi nhặt ít củi Bảo Châu nói:

"Em sẽ đi với anh"

Bảo Sơn nhìn khuôn mặt có chút mũm mỉm của cô, nói:

"Đừng đi theo anh, bên ngoài đang lạnh lắm."

Năm nay đầu xuân, tuy nhiên mùa xuân ở Đông Bắc bọn họ cũng không lạnh như mùa đông. Anh thay áo khoác, lại dùng khăn quàng cổ che mặt, nói:

"Xem anh đây, cứ như vậy thì sẽ không có gió lạnh nữa"

Bảo Châu khẽ bật cười.

Lúc Lý Kiến Kỳ đến đây, nhìn thấy Bảo Sơn đứng trong sân chẻ củi, cậu kêu:

"Bảo SơnBảo Sơn:

"Anh Kiến Kỳ? Sao anh lại đến đây, mau vào trong nhà ngồi đi.

Lý Kiến Kỳ gật đầu sau đó bước vào nhà chính, cậu ngay lập tức hỏi:

"Các em định khi nào thì đi lên thủ đô? Chúng ta có thể đi cùng nhau không?"

Bảo Sơn cười:

"Đương nhiên là có thể rồi ạ, sao lại không thể được chứ? Nhưng mà chúng em sẽ đi sớm một chút. Nhà em chưa từng đến thủ đô nên muốn đi khắp nơi tham quan, cũng coi như không lãng phí một lần đi"

Hai mắt Lý Kiến Kỳ sáng lên, lập tức nói:

"Được, chuyện đó không thành vấn đề."

Cậu nói:

"Dù sao anh cũng không có chuyện gì làm, sớm một ngày hay muộn một ngày cũng không sao. Các em chuẩn bị mang theo nhiều đồ không?"

Khuôn mặt Bảo Sơn nghiêm nghị lại một chút, tỏ ra dáng vẻ bình tĩnh nhất có thể, Lý Kiến Kỳ lập tức cười ha ha.

Đây là người cùng thế giới, mẹ của họ rất giống nhau.

Người làm mẹ đều giống nhau, Lý Kiến Kỳ đưa tay vỗ vai Bảo Sơn, Thích Ngọc Tú ở trong phòng nghe thấy, nói:

"Kiến Kỳ con mới đến sao? Mau vào ngồi đi"

Lý Kiến Kỳ dạ một tiếng, chỉ là vừa bước vào đã nhìn thấy trong phòng lộn xộn.

Thích Ngọc Tú đem đồ đạc kéo đến đầu giường đặt xa lò sưởi, sau đó nói:

"Đây là đồ thím chuẩn bị cho bọn nhỏ mang đi"

Lý Kiến Kỳ dạ một tiếng, nói thêm:

"Mẹ cháu cũng chuẩn bị cho cháu rất nhiều đồ. Thím Tú, cháu đi cùng với mọi người không phiền chứ ạ?"