Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 480: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Cô ấy có mẹ chồng và cũng có con dâu cho nên trong lòng luôn có những chuyện khó nói. Nhưng bây giờ đã khác, Tế Ninh đem công việc trả lại cho cô ấy, tuy bây giờ quay trở lại, công việc không tốt bằng lúc trước khi cô ấy về hưu, nhưng cô cũng rất vui.

Tế Ninh thi đậu trường cảnh sát, bản thân cũng cực kỳ vui mừng, không chỉ bởi vì có thể vào đại học, mà còn vì cậu và vị hôn thê vẫn có thể đồng hành cùng nhau, nếu không phải muốn chuẩn bị thi đại học, bọn họ sớm đã kết hôn vào nửa năm trước.

Bây giờ Tế Ninh thi đậu đại học, bên nhà gái cũng lo lắng cậu sẽ đổi ý, nhưng mà cậu không có ý đó, hai bên rất nhanh sẽ tổ chức hôn lễ.

Có thể nói hai bên đều rất hài lòng.

Sao có thể không hài lòng cho được, bên nhà gái vốn rất bằng lòng với hoàn cảnh gia đình của Tế Ninh, điều kiện trong nhà không tệ, bản thân cậu còn là công nhân chính thức.

Đâu có ai ngờ đến, bây giờ cậu là sinh viên, sau khi tốt nghiệp, dù thế nào cũng sẽ không kém cạnh người khác. Ít nhất sẽ được là một cán bộ, còn có vị trí cao hơn trước kia.

Hiện tại số lượng sinh viên đang rất khan hiếm.

Trước kia bọn họ đều ở công xã, nói không chừng sau này có thể ở lại tỉnh thành.

Lúc này gia đình vợ đối với người con rể này lại càng hài lòng.

Mà Thích Ngọc Linh cũng hài lòng, cô ấy nhìn trúng gia đình này không phải vì cảm thấy điều kiện gia đình này tốt, mà là nhà này bớt việc, cô con dâu tương lai cũng không tính kế giống con dâu thứ hai, cô gái này là người rộng rãi, Thích Ngọc Linh thích những người nhẹ nhàng như vậy. Vốn dĩ còn có vài người chê cười, cảm thấy hai nhà bọn họ tất nhiên sẽ vì Tế Ninh thi đậu đại học mà không kết thành thông gia, nhưng bọn họ lại không nghĩ tới rằng căn bản không có chuyện này xảy ra.

Bọn họ vẫn thuận lợi tiến hành. Hai bên dù sao cũng đã sớm bắt đầu chuẩn bị, cho nên sau khi Tế Ninh nhận được thư thông báo trúng tuyển không bao lâu thì lập tức cử hành hôn lễ.

Tương tự bởi vì đại học mà cảm thấy vui sướng còn có nhà Lý Đại Sơn, Lý Kiến Kỳ nhà bọn họ có những hành động khiến nam nữ già trẻ trong cả thôn sợ ngây người. Có không ít người còn chờ đợi để chế giễu cậu ấy.

Nếu cậu không thi đậu đại học, công việc cũng đã nhường cho em trai, sau này cũng không biết sẽ thế nào.

Nhưng mà đâu có ai nghĩ rằng cậu thật sự đã thi đậu.

Hơn nữa, còn đậu trường ở thủ đô.

Cậu thi đậu đại học thủ đô, cuộc sống sau này không có gì đáng phải lo lắng, như vậy mới thấy điều kiện nhà bọn họ thật sự rất tốt, con trai cả là sinh viên tương lai rộng mở; con gái thứ hai tuy ở nhà mẹ đẻ nhưng cũng không có ảnh hưởng gì; con trai út lại là công nhân chính thức.

Mấy ngày nay, bà mối đến nhà họ muốn kết thân dẫm muốn nát cái ngạch cửa nhà họ rồi.

Cũng cùng là gia đình có trai có gái, nhà Bảo Sơn và Bảo Châu lại không có ai tới, ai mà dám chứ, Thích Ngọc Tú đã tuyên bố như vậy rồi, cho dù người ta có muốn, cũng không dễ gì có được cơ hội đó.

Thích Ngọc Tú sẽ không cho bọn người đó cơ hội làm việc này. Bọn họ muốn ra tay với riêng Bảo Sơn hoặc là Bảo Châu, nhưng hai người này ngày thường lại như hình với bóng. Cho dù không ở bên nhau, đa phần bên cạnh bọn họ cũng có người, hoàn toàn không cho người khác có cơ hội.

Tóm lại muốn kết thân với gia đình bọn họ thì tương đối khó khăn.

Cho nên dù có nghĩ cách tốt thế nào, cũng không bằng chủ động đi gặp.

Tương tự, cũng có một gia đình bị bà mối dẫm muốn nát ngạch cửa, đó là nhà họ Điền, người muốn kết thân cùng Chiêu Đệ cũng rất nhiều.

Thật ra gia đình con trai thứ hai nhà họ Điền cũng muốn Chiêu Đệ nhường thư thông báo trúng tuyển cho Điền Cẩu Tử, bọn họ không có văn hóa nên không hiểu được những chuyện phức tạp này, cứ cho rằng lấy được thư thông báo trúng tuyển là có thể đi học.

Đúng là một đám người vô tri mà.

Vốn dĩ Chiêu Đệ còn đang phiền muộn không biết ứng phó với bọn họ ra sao, không ngờ lại xảy ra chuyện của Vương Biển Rộng, cứ thế chuyện này nhanh chóng đã được giải quyết.

Gia đình con trai thứ hai nhà họ Điền cũng không đề cập gì đến chuyện này nữa. Nhưng còn mẹ của Điền Chiêu Đệ thì đã ở bên ngoài đồng ý với mấy người muốn xem mắt, trong lòng muốn bán con gái lấy tiền.

Chẳng qua cũng chỉ là suy nghĩ viễn vọng.

Lúc này đây ông Điền và bà Điền lại không đồng ý.

Bọn họ còn chưa ra riêng, hai ông bà này mới là người quyết định mọi chuyện trong nhà.

Bọn họ không đồng ý gả Chiêu Đệ, điều này làm cho rất nhiều người cảm thấy không hiểu nỗi, còn có lời bàn tán nói là ông Điền và bà Điền đối với Chiêu Đệ còn tốt hơn cha mẹ cô ấy.

Chỉ có mình Chiêu Đệ biết, ông bà nội đâu phải thật lòng tốt với cô ấy, mà là vì cô ấy kiếm được tiền cho cái nhà này.

Tuy nhiên cô cũng không để bụng những chuyện đó, cô ấy đạt được mục đích của mình mới là điều quan trọng nhất.

Trong thôn giờ đây lại vô cùng náo nhiệt.

Nhưng trong đó cũng có một số người không vui.

Ví dụ như Thẩm An đã thi rớt.

Đã vậy còn phải nhìn Chiêu Đệ và Bảo Châu bọn họ đều có thể đi học đại học, bản thân lại chỉ có thể ở nhà làm việc còn bị đánh bị mắng, không ai khác chính là Phán Đệ.

Nhưng mà đâu ai quan tâm bọn họ.

Các người không vui thì cứ không vui. Tóm lại chúng ta vui vẻ là được! Đầu năm 78 lại là một năm đoàn viên.

Mỗi năm ăn tết đều là lúc nhà Bảo Châu vui vẻ nhất, tuy ngày thường cũng ăn uống ngon lành rồi, nhưng ăn tết luôn có cảm giác khác biệt, bọn họ vô cùng vui vẻ."