Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 434: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Nhưng Chiêu Đệ có thể cố gắng làm cho bằng được.

Cô nhất định sẽ cố gắng hết sức để không trở thành “heo con” bị lựa chọn, đợi đến khi nhận được thư thông báo trúng tuyển bảo đảm cho bản thân, sẽ căn cứ vào tình hình trúng tuyển của các bạn học để phán đoán người kia là ai, rồi lúc đó mới tố giác. Đúng vậy cô ấy trở về đây một lần nữa nên đã không định sẽ mặc kệ.

Cô đều có hiểu biết về các bạn học của mình, dựa vào tình hình như thư thông báo thì thật sự có thể dễ dàng phán đoán được, bản thân cô thì không tính trong đó rồi. Đương nhiên làm gì thì làm, trước tiên Chiêu Đệ phải giữ được mình đã.

Nếu cô biết rõ kết quả mà lại không tố giác như vậy ông trời cũng sẽ hối hận khi cho cô ấy một cơ hội trọng sinh.

Cho nên phàm là những chuyện lớn trong đời người, nếu không biết thì thôi nhưng một khi đã biết, Chiêu Đệ đều sẽ nghĩ biện pháp đề phòng một chút, ví dụ như năm đó chị Phụng Phụng chết sớm nhưng hiện tại lại sống rất tốt.

Bảo Nhạc cũng không giống kiếp sống trước, bởi vì bị nhốt ở hầm mà thân thể suy nhược, giờ được như vậy chính cô cũng cảm thấy rất vui.

Bởi vậy mặc dù biết mình căn bản sẽ không trúng tuyển nhưng Chiêu Đệ vẫn nhất quyết đăng ký.

Cô ấy cười nói:

"Có tớ ở đây, các cậu cứ yên tâm đi, các cậu nhất định sẽ không xếp hạng bét” Câu này khiến mọi người thả lỏng hơn, dẫn tới mọi người đều bật cười.

Bảo Châu:

"Mục tiêu của chúng ta không phải là người một nhà tranh cao thấp, mục tiêu của chúng ta chẳng phải là ra ngoài và cho bọn họ biết một chút sự lợi hại của huyện chúng ta sao?” “Này! Cậu cũng quá tự tin rồi đó"

Bảo Châu vênh mặt, nói:

"Đương nhiên là tớ tự tin rồi, không tự tin thì tại sao tớ lại muốn đăng ký chứ? Các cậu nói xem có đúng không?"

Cô vừa nói như vậy, mọi người lập tức giơ ngón tay cái lên:

"Cậu đúng là trâu bò thật!"

Bảo Châu cười hì hì, nói:

"Sao giáo viên còn chưa tới nhỉ?"

“Ai nói là cô chưa tới? Không phải cô còn đang nghe em khoác lác sao?” Giọng nói của cô giáo Uống vang lên, mọi người a một tiếng, sau đó cười ha ha. Bảo Châu cũng không thẹn thùng, càng không đỏ mặt, nói:

"Em thật sự là nghĩ như vậy, hơn nữa em cũng đang cổ vũ cho mọi người"

Lần thi đấu này thời gian rất ngắn ngủi, chỉ có năm ngày ôn luyện là phải đi thành phố tham gia thị đấu, xét thấy đây là lần đầu tiên mọi người tham gia hoạt động như vậy, cho nên trường học vẫn sắp xếp riêng cho các bạn học đã đăng ký để cô giáo Uông giảng dạy. Thật ra thì hình thức thi đấu viết văn này cũng không có gì để giảng.

Cách thức thi viết văn này thật sự rất chủ quan, hoàn toàn chỉ để xem người này thích phong cách nào, chứ không có một cái tiêu chuẩn thống nhất gì cả.

Nhưng mặc dù như thế nào đi chăng nữa bọn họ lại không thể không làm huấn luyện lần này.

Bao nhiêu năm nay bọn họ cũng không làm qua hình thức thi đấu như thế, căn bản là mọi người đều không có kinh nghiệm, giáo viên cũng như vậy. Dù không có kinh nghiệm nhưng vẫn giỏi hơn học sinh một chút, cho nên giáo viên vẫn phải tìm hiểu để giảng dạy cho học sinh.

Tuy rằng chủ đề là “Lao động là quang vinh” nhưng vì để tránh gian lận, nhất định là sẽ có điều chỉnh, sẽ có mệnh đề càng tinh tế hơn.

Cô giáo Uông nói:

"Cô đã bàn bạc với các giáo viên ngữ văn ở trường chúng ta, các giáo viên đều cảm thấy lần thi này sẽ đề cập đến vài phương diện, khả năng ra đề mục cũng là......"

Cô viết lên bảng đen, sau đó nói:

"Cô tin rằng, khóa một và khóa hai ở thành phố sẽ suy xét rộng rãi hơn một tí, nhưng cô hy vọng các em biết, tuy có thể chúng ta không giỏi bằng khóa một và khóa hai ở thành phố, nhưng có thể đậu vào cấp ba thì cũng không phải là kém. Ngược lại, thật ra cô cảm thấy chúng ta có kiến thức rộng hơn bọn họ. Một khi mệnh đề đề cập đến nông dân, chúng ta không phải sẽ càng nổi tiếng sao? Cho nên cái này khó mà nói trước được. Mặt khác, lần này chấm thi là mời mấy hiệu trưởng sở cấp ba và mấy biên tập cùng phóng viên báo xã, cho nên về phương diện điểm số thì sẽ vô cùng công bằng, các em cứ yên tâm...” Cô giáo Uông giảng rất nghiêm túc, mọi người cũng nghe rất nghiêm túc. Lúc mới bắt đầu, mọi người cũng không có hy vọng gì nhưng được Điền Bảo Châu chọc cười một chút, sau đó lại nghe cô giáo Uông giảng tinh tế như vậy, ngược lại mọi người cảm thấy ổn hơn rất nhiều. Cô giáo Uông nhìn 4 bạn học khóa hai, nói:

"Năm nay là các em tốt nghiệp, cô hiểu được là các em không muốn lãng phí thời gian, nhưng tụi em nghĩ một chút thử xem, dù sao cũng đều phải rời trường học, vậy thì sao không vẽ ra cho mình một dấu chấm hết viên mãn. Cho dù có trúng tuyển hay không thì cũng không nói lên là các em không tốt, chỉ có thể nói là phong cách của các em không phải là cái mà biên tập thích, nhưng các em chính là vào năm cuối cùng tham gia thị đấu......"

Cô giáo Uông động viên mọi người.

Lúc tan học, Bảo Châu cùng anh trai và các bạn cùng nhau trở về, đương nhiên Bảo Sơn cũng đăng ký.

Cô nói:

"Các giáo viên ở ban chúng ta sẽ còn làm công tác tư tưởng” Lúc mới bắt đầu mọi người còn rất thấp thỏm, nhưng lúc tan học cả đám đều đã phảng phất ý chí chiến đấu.

Chiêu Đệ gật đầu:

"Cũng không phải là rót canh gà cho mọi người có ý chí sao?

“Canh gà ạ?"

Chiêu Đệ:

"Đúng vậy, canh gà, uống rồi thì chúng ta đều đại bổ!"

Mọi người khẽ bật cười nhưng vừa nghe đã hiểu rõ ý tứ trong lời nói.

Lúc này, canh gà không phải là mệnh lệnh, ngược lại nghe rất có đạo lý. Mọi người đều vỗ tay tán dương, nói:

"Được, Chiêu Đệ, chị có vẻ rất lợi hại, lại còn nói là mình có thể xếp bét nữa chứ” “Đúng là khiêm tốn"