Mấy người bọn họ cười nói trở về, Trần Hướng Hồng nhìn bọn họ, tò mò hỏi:
"Giáo viên trong ban nói với các cậu cái gì vậy?"
Mấy người khác cũng đều dựng lỗ tai lên lắng nghe, lúc này cũng không phải chỉ có vài người bọn họ trong phòng, còn có mấy nữ sinh ở phòng khác, thường ngày cũng ít khi cho nhau vào phòng, nhưng hôm nay tất cả đều sang bên này.
Phòng bọn họ không có người nào đăng ký.
Chiêu Đệ tốt tính nói:
"Là giảng viết văn như thế nào, các cậu cũng có thể đi nghe, giáo viên trong ban không ngại việc đó đâu, cô luôn ước gì mọi người đều ham học. Như vậy mới là tốt nhất. Bảo Châu gật đầu:
"Mọi người đều học tập tốt thì cô giáo mới có thể vui được.
“Không được, không được, cha mẹ tớ đang liên hệ tìm việc cho tớ, tớ không rảnh làm việc đó đâu"
“Tớ còn phải hẹn hò......"
Hình như mọi người đều có chuyện riêng.
Vừa nói như vậy, tất cả đều lập tức giải tán.
Nếu nói là chủ nhiệm Uông dạy cái gì khó, bọn họ càng che giấu, mọi người sẽ liều mạng đến nghe lén. Nhưng vừa thấy mời bọn họ đi, như vậy chứng minh sẽ không nói cái gì khó.
Mọi người đều không có hứng thú, lập tức né đi.
“Đúng rồi, Ngụy Điềm Điềm, có phải nhà cậu có người ở cục giáo dục hay không?” Chiêu Đệ nghĩ đến hôm nay nghe được vài chuyện lạ nên làm bộ vô tình hỏi.
Vừa nói đến điều này, Ngụy Điềm Điềm lập tức kiêu ngạo, cười ha hả.
Trần Hướng Hồng:
"Đó là đương nhiên rồi, bác của Điềm Điềm chúng ta làm việc ở cục giáo dục, bác ấy là người rất lợi hại"
Ai mà không biết cơ chứ, với thành tích đó của Ngụy Điềm Điềm mà lại có thể học cấp ba thì còn không phải do quan hệ sao?
Mặc dù có rất nhiều người không học được nên không muốn tiêu tiền, có người thì nỗ lực cũng không phải không thể học được, nhưng tóm lại là không thể có thành tích quá kém, mà đối với riêng Ngụy Điềm Điềm thì gần như năm nào cũng xếp hạng bét. Cái ‘đồ óc heo như vậy lại có thể học cấp ba thì đương nhiên là có vấn đề rồi.
Trong lòng Trần Hướng Hồng khinh thường Ngụy Điềm Điềm, nhưng ngoài miệng nói:
"Điềm Điềm thật đúng là một cô gái may mắn..."
Chiêu Đệ ý vị sâu xa:
"Ừ!"
Bảo Châu không biết Chiêu Đệ trọng sinh, nhưng lại biết Chiêu Đệ có chút “đặc biệt”, chuyện này cô cũng từng cùng mẹ nói qua, Thích Ngọc Tú cũng bó tay về chuyện này nên cũng không đề cập với bọn chúng về chuyện này quá nhiều lần.
Chẳng qua chút đặc biệt cũng đủ để Bảo Châu lưu ý đến người chị họ này của mình mà thôi.
Cô nhìn Chiêu Đệ, lại thấy Chiêu Đệ nhìn chằm chằm Ngụy Điềm Điềm.
Bảo Châu:
"! !!"
Cô quay đầu lại và nói:
"Đọc sách, đọc sách thôi, chúng ta cùng nhau đọc sách đi Mặc dù trong lòng có chút hoài nghi, nhưng là học sinh cấp ba, lại sắp đối mặt với lần thi đấu đầu tiên của học sinh cấp ba, nhất định phải đọc sách nhiều hơn, Bảo Châu quyết định phải làm một người hiếu học nghiêm túc, mặc kệ như thế nào, mọi chuyện luôn có nặng nhẹ, thi đấu là quan trọng nhất.
Bảo Châu làm tấm gương nghiêm túc học tập, còn nam sinh lại không có ai làm gương. Mà ôn luyện năm ngày như vậy thì thời gian cũng thật sự quá mau. Cuối tuần này, Bảo Châu bọn họ không về nhà, sáng sớm thứ bảy, bọn họ đã lên xe tới thành phố. Bảo Châu ngồi trên xe buýt, nhìn ra ngoài cửa sổ, tò mò với tất cả mọi thứ:
"Tớ còn chưa được đến thành phố bao giờ.
Dương Mông tò mò nhìn xung quanh, nói:
"Tớ cũng chưa từng đi"
Bọn họ ở công xã, có thể vào huyện đã là tốt lắm rồi.
Ví dụ như có một vài người trong thôn, bọn họ còn chưa từng vào huyện, công xã chính là nơi xa nhất mà bọn họ từng đi. Thật ra thì những thanh niên choai choai như bọn họ không có mấy người từng đến thành phố, hầu hết đều chưa đi bao giờ, nhưng da mặt mọi người đều mỏng, ngượng ngùng chứ không kêu quát như Bảo Châu.
Bảo Châu ghé vào bên cửa sổ, nói:
"Chúng ta ở thành phố trong bao lâu, mà khoan, tớ nhìn thấy có một con trâu ở bên kia"
“Cũng đâu phải em chưa từng thấy qua con trâu, thấy con trâu thôi mà cũng hét lên như vậy. Cô giáo Uông trêu chọc một câu.
Bảo Châu gật đầu:
"Đúng là em đã thấy qua con trâu rồi, nhưng mà trâu với trâu thì cũng có lúc không giống nhau, trâu ở đây thì khác ạ Câu này khiến mọi người đều bật cười. Người này thật đúng là rất giỏi khuấy động không khí, vừa rồi mọi người còn câu nệ, một lát sau đã lập tức thả lỏng.
Vừa rồi mọi người còn ngượng ngùng nhìn đông nhìn tây, bây giờ cô gái nhỏ này khi thì hét khi thì nói thầm, nhờ vậy mà rất nhiều người tò mò ghé vào cửa sổ nhìn xem.
Cảnh sắc như thế này hiếm khi được nhìn thấy.
Bảo Châu:
"Anh ơi, anh xem bên kia, anh thấy cái núi kia có quen mắt không?"
Bảo Châu múa may tay nhỏ, Bảo Sơn thò đầu qua, nhìn về phía Dương Mông. Dương Mông:
"? ??"
Anh thấy Dương Mông không hiểu, nói trắng ra:
"Hai ta đổi chỗ đi Dương Mông:
Cô yên lặng đứng dậy, bĩu môi đi xuống ngồi bên cạnh một bạn nam.
Bảo Sơn và Bảo Châu ngồi cùng nhau, cùng nhau hướng nhìn xa xa, đôi mắt Bảo Châu sáng ngời lấp lánh, lại mang theo ý cười, nói:
"Anh xem có phải rất quen mắt không?"
Bảo Sơn nhìn xa xa, kinh ngạc nhìn Bảo Châu, ngay sau đó gật đầu, nói:
"Quen mắt.
Nguyên nhân là do lúc bọn họ đi sang bên kia, ngồi xe đi trong huyện, từ trên đường nhìn qua ngọn núi xa xa là có thể nhìn thấy một ngọn núi có hình dáng tương tự như vậy. Hai người liếc nhìn nhau, hiểu ý nhau, càng tiến sát lại gần cửa sổ.
Cô giáo Uông nhìn thấy dáng vẻ trẻ con của bọn họ thì bật cười, cô giáo cũng nhìn theo tầm mắt bọn họ, sau đó nói:
"Đó là núi Phượng Hoàng, cách đại đội các em không xa. Đương nhiên là các em cảm thấy quen rồi."