Bây giờ bọn họ tổng cộng có hai khóa, khóa hai có nhiều người hơn bọn họ, nhưng đăng ký ít hơn bọn họ, mới chỉ có 3 người đăng ký, náo loạn hết cả nửa ngày thì trường bọn họ vẫn không đủ người dự thi.
Vốn dĩ còn muốn trong trường thi thử một chút, nhưng mà thật sự không thể nào ngờ được là không đủ người, hiệu trưởng suýt chút nữa là tức hộc máu, nếu không phải là người đọc sách, thật là muốn chửi tục, kết quả như thế này cũng là một phần mọi người đều không nghĩ tới.
Cô giáo Uông làm chủ nhiệm lớp khóa một, lúc này thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng biết phải ăn nói như thế nào đây.
Ai bảo bọn họ đăng ký sáu người như vậy là nhiều gấp đôi khóa hai.
Cuối cùng, vẫn là giáo viên chọn người, lúc này mới đủ mười người.
Nhưng mà bởi vì chuyện này, thật ra là do trường học tùy tiện chọn người, xác định mọi người đều đã đăng ký, lúc này Ngụy Điềm Điềm lại ở lớp nói mãi, là ở thành phố học giỏi cỡ nào, bọn họ đi chỉ có thể đứng bét. Lời nói chỉ chực chờ Điền Bảo Châu bọn họ thi không tốt mà chê cười.
Tuy nhiên người đăng ký thật sự đúng là không hề hối hận.
Ví dụ như Bảo Châu, cô gái này rất tự tin vào bản thân, hơn nữa ngoài việc tự tin, cô cũng không thật sự quan trọng việc được mất. Dương Mông trước nay đều chăm chỉ học tập, không lý nào lại nghe theo người khác. Đến nỗi Chiêu Đệ...... Chiêu Đệ biết là chính mình không thể nào được. Vốn dĩ khả năng thiên phú của cô ấy không bằng người khác, hơn nữa cô ấy còn muốn kiếm tiền, lại còn phải để tâm đối phó chuyện này với người trong nhà. Cho nên cô ấy hiểu rất rõ, cho dù mình có đăng ký cũng e sợ là không được.
Tuy rằng như thế cô ấy vẫn kiên định đăng ký.
Cô ấy muốn cố gắng hết sức, ít nhất sẽ tạo cho mình ít danh tiếng, mặc kệ là tốt hay là không tốt, cảm giác tồn tại nhất định phải thật mạnh mẽ.
Vì điều gì?
Đây là ‘ưu đãi của một lần trọng sinh.
Ở kiếp sống trước, mặc dù lúc này cô ấy đã được gả đi, đối với chuyện trong trường học không thật sự hiểu biết. Nhưng vào khoảng mười mấy năm sau, trong huyện bọn họ đã xảy ra một chuyện lớn, có người tố giác việc thi đại học giả. Hơn nữa, chuyện này còn không phải một sự việc riêng lẻ. Thậm chí còn bao gồm vài người bị đối chiếu kết quả thi đại học.
Mà kể từ lần thi đại học đầu tiên, kéo dài đến 10 năm sau, mỗi năm đều có mấy người gặp phải chuyện này.
Chuyện này sau đó lại bị tố giác trở nên vô cùng náo loạn.
Tuy nói rằng chuyện này cuối cùng gì cũng bị tố giác, nhưng những người bị thay đổi thì sao? Cuộc đời của bọn họ đã bị thay đổi hoàn toàn, mặc dù đã bị tố giác, nhưng cuộc đời của bọn họ không thể trở lại được nữa.
Lúc ấy là đầu thập niên 90, mặc dù sự việc này rất náo loạn nhưng không phải ai cũng biết.
Nghe nói những kẻ trung gian đều bị bắt lại, nhưng những “người mua” vẫn có thể dựa vào văn bằng trước đó mà giữ được công việc tốt, không có bất cứ sự trừng phạt nào. Những việc này vốn dĩ không quan trọng đối với Chiêu Đệ, chỉ đơn giản nghe qua rồi thôi, dù sao thì chuyện này không liên quan gì đến cô ấy. Cô ấy là một phụ nữ nông thôn, cuộc sống mỗi ngày đều vô cùng gian nan, làm sao có thể hiểu được nhiều chuyện như vậy.
Nhưng mà hiện tại cô ấy lại có thể gặp phải chuyện khôi phục thi đại học, lập tức cô lại nhớ tới chuyện đó, không thể không nói bây giờ cô ấy thấy ai cũng rất đáng nghi ngờ.
Tuy nhiên dù không thể lập tức biết được là ai làm.
Nhưng cô ấy lại nhớ rõ lúc đó những người này bị bắt lại, TV có phát tin phỏng vấn bọn họ. Mặc dù bọn họ làm chuyện thiếu đạo đức như vậy, nhưng cũng không phải tùy tiện lựa chọn “heo con” để xuống tay.
Bọn họ sẽ lựa chọn những gia đình nông thôn, điều kiện gia đình nghèo khó, học tập khắc khổ, không có chỗ dựa trong thành.
Nhưng lại không phải người quá xuất sắc. Bởi vì người như vậy dù ở đâu cũng không thể ngẩng cao đầu, rất dễ bị mạo danh thay thế.
Ngược lại, những người được nhiều người biết đến hoặc học tập đặc biệt tốt, bọn họ tuyệt đối sẽ không lựa chọn.
Cô ấy còn nhớ rõ, lúc đó mấy người mang còng tay còn nhắc tới Điền Bảo Châu lúc này đã nổi tiếng khắp nơi, lúc đó Điền Bảo Châu đã tiếp nhận xí nghiệp quốc gia, cải tạo thành tập đoàn Tứ Hải.
Nghe nói năm đó lần thứ nhất thi đại học, bọn họ thật sự muốn dùng nhất chính là học bạ và thân phận của Điền Bảo Châu, bởi vì Bảo Châu là người có khả năng thi đậu đại học nhất. Nhưng nghĩ thì cũng chỉ dám nghĩ mà thôi, không ai dám làm, bởi vì Điền Bảo Châu thật sự được rất nhiều người biết đến.
Thành tích của cô thật sự rất tốt, hơn nữa lại rất tích cực, nếu như không thi đậu vậy chắc chắn sẽ muốn phúc khảo, bởi vậy không ai dám đem chủ ý đó áp đặt lên người Bảo Châu.
Hai anh em nhà họ đều có quá nhiều người biết đến, thậm chí còn tiếp nhận phỏng vấn của báo chí, thế nên bọn họ căn bản không dám có hi vọng động vào, cuối cùng mới quyết định lựa chọn người khác.
Vì những lời nói đó, Chiêu Đệ mới xác nhận trong số đó nhất định có một người, chắc chắn có quan hệ bạn học với cô ấy, hơn nữa còn là bạn học nữ. Bằng không, sẽ không nhìn trúng được thân phận của Bảo Châu.
Vì vậy Chiêu Đệ thấy ai cũng đều nguy hiểm nên không dám tỏ rõ thái độ với mọi người. Thời gian quá xa, lúc đó cô ấy cũng không nắm rõ rốt cuộc có những ai, rốt cuộc là ai dám làm, nếu muốn nói tố giác thì không thể, nhưng cô ấy nghĩ sẽ cố gắng tránh đi những đặc tính có thể bị lựa chọn.
Được nhiều người biết đến, cái này thì cô ấy không được giỏi cho lắm.
Mặc dù là làm lại một lần nữa, cô ấy vẫn không thể, rốt cuộc thì đây là do tính cách rồi."