Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 428: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Điềm Nữu:

"Tình yêu thì làm gì có đạo lý."

Bảo Châu chậc chậc chậc xoa xoa cánh tay, cảm thấy câu này thật là quá buồn nôn. Điềm Nữu tiến đến bên cạnh Bảo Châu giúp cô nhóc làm việc, không đợi Bảo Châu hỏi gì đã tự mình bắt đầu nói:

"Tụi chị đã thương lượng rồi, mỗi người sẽ tự về nhà nói chuyện với người trong nhà sau đó chuẩn bị kết hôn.

Bảo Châu:

"Ô Ổ"

Điềm Nữu tiếp tục nói:

"Sau khi kết hôn sẽ tạm thời ở nhà chị, đợi sau này dành dụm đủ tiền sẽ ra ngoài xây nhà cho riêng mình"

Bảo Châu:

"Ồ ồ"

Hai mắt cô sáng ngời, mặc dù có nhiều kiến thức hơn nhưng bên cạnh Bảo Châu không có người nào nói với nhóc như vậy. Ngay cả anh họ hay chị họ khi bọn họ kết hôn thì cũng chỉ là đi tham gia cái hôn lễ, không có liên quan gì đến nhóc.

Bảo Châu nhìn Điềm Nữu, hỏi:

"Vậy hai người tính khi nào......"

Điềm Nữu:

"Năm nay nếu có thể thương lượng được thì chắc sẽ là trong năm nay thôi"

Bảo Châu gật đầu:

"Chúc mừng, chúc mừng. Vậy em có thể giúp chị chuyện gì không?"

Điềm Nữu:

"Đương nhiên là có, nếu chị kết hôn, em sẽ giúp chị trang điểm Bảo Châu:

"Không thành vấn đề ạ Điềm Nữu nhìn Bảo Sơn và Bảo Nhạc, nói:

"Chị thấy các em làm cũng gần xong rồi, còn lại cũng không nhiều, không bằng cứ cho bọn họ làm đi, chúng ta vào trong núi đào đồ ăn được không? Lúc này mà thu hoạch thì cũng không ít Bảo Châu do dự nhìn anh trai, thấy anh xua tay, cô nhóc lập tức mỉm cười, nói:

"Oh yeah!"

Sau đó lập tức vụt chạy đi, đem theo cái rổ nhỏ đi cùng Điềm Nữu, Điềm Nữu nói:

"Hôm trước trời mưa, bây giờ trong núi có rất nhiều nấm, chúng ta đi hướng bên này đi?

Bảo Châu:

"Được ạ.

Ŏ trong núi này chính là địa bàn của bọn họ, nơi nào cũng đều rất quen thuộc.

Bảo Châu cảm thán:

"Em thích nhất là ăn nấm"

Điềm Nữu cũng thích ăn, cô nhóc nói:

"Chị phải hái nhiều một chút, sau này chị kết hôn còn có thể dùng đến được."

Bảo Châu: แ Nghe xong thật sự cảm thấy nể phục rồi.

Quả nhiên là người sắp kết hôn, nghĩ cái gì cũng liên quan đến chuyện này.

Thật ra Bảo Châu cảm thấy bây giờ Điềm Nữu kết hôn vẫn có chút sớm, chị Khương Việt hơn 30 tuổi rồi cũng chưa kết hôn mà.

Tuy nhiên Bảo Châu cũng thật sự vì Điềm Nữu mà vui mừng, bởi vì Điềm Nữu muốn kết hôn với Trần Nham.

Chỉ cần bản thân vui vẻ cho dù muốn làm cái gì cũng đều là đúng.

Bảo Châu lại nhớ tới chị Khương Việt, nhóc thở dài một hơi, trong lòng lặng lẽ nghĩ không biết để lần sau có thể gặp lại chị Khương Việt thì sẽ phải chờ đợi bao lâu nữa.

“Bảo Châu ở bên này, mau qua đây"

Bảo Châu:

"Được ạ!"

Hai người ở trong núi hái nấm, động tác rất nhanh gọn lẹ, Điềm Nữu hỏi:

"Bảo Châu sau khi em tốt nghiệp đã có dự định gì cho mình chưa?"

Điềm Nữu cũng thật lòng nghĩ cho bạn học lúc nhỏ của mình, cảm thấy trong núi này điều kiện gia đình mình cũng được xem là tương đối tốt, nhà khác đều không bằng nhà bọn họ cho nên cô nhóc cũng thiệt tình lo lắng vì Bảo Châu.

“Anh trai em định khi nào sẽ kết hôn?"

Bảo Châu trợn to mắt, hỏi:

"Tại sao phải kết hôn ạ?"

Điềm Nữu:

Bảo Châu:

"Chúng ta còn phải đi học, những chuyện đó em chưa nghĩ tới! Chuyện tốt nghiệp thì đợi tốt nghiệp rồi nói, chúng em còn chưa nghĩ xa như vậy.

Nói những lời này xong không biết vì sao trong lòng có chút không thoải mái, chỉ nói:

"Anh trai em sẽ không kết hôn sớm như vậy đâu"

Điềm Nữu không phát hiện biểu cảm hơi mất tự nhiên của Bảo Châu, cô ấy nói:

"Vì sao sẽ không sớm kết hôn như vậy chứ? Cậu ấy ở trường học không tìm được người nào thích hợp sao?” Bảo Châu:

"Anh trai em sẽ không như vậy đâu, anh trai em nói, anh Kiến Kỳ còn không vội, đương nhiên anh ấy càng không vội."

Nhắc tới anh trai nhà mình, Điềm Nữu trầm mặc, nói:

"Này...... Anh trai chị đã dạy hư người ta rồi"

Bảo Châu:

"Chị nói gì cơ?"

Cô nhìn khuôn mặt u sầu của Điềm Nữu, nói:

"Cái này là do chị suy nghĩ nhiều rồi.

Đứng vậy chị chính là đã suy nghĩ nhiều rồi.

Cô nói:

"Anh trai em có suy nghĩ riêng của anh ấy"

Điềm Nữu thấy Bảo Châu nghiêm túc như vậy, ừ một tiếng rồi truy vấn:

"Không liên quan gì đến anh trai chị sao?"

“Không có"

“Thật sự không có sao?"

“Thật sự không có mà” Bảo Châu nhìn Điềm Nữu, rất là buồn phiền:

"Thật sự là do chị suy nghĩ quá nhiều"

Quả nhiên không cảm thấy trong đó có quan hệ gì, anh Bảo Sơn căn bản không phải một người dễ bị người khác ảnh hưởng. Bởi vì anh trai có nhiều kiến thức. Kiến thức càng nhiều, hiểu biết càng nhiều, sẽ càng có chủ ý, muốn bị người khác ảnh hưởng gần như là không thể.

“Với lại anh trai em là người có chủ kiến như vậy, sao có thể bị tình nghĩa ảnh hưởng? Chị Điềm Nữu, chị không cần suy diễn thêm nữa đâu” Điềm Nữu:

"Hừ!"

Mặc dù hai người vẫn luôn miệng trò chuyện, nhưng tay thì không hề dừng lại mà làm việc vô cùng hăng say.

Tuy nhiên, so với bên kia khắp núi đồi đầy rau và nấm dại mà không có người hái, bên này thật ra chẳng được bao nhiêu, không có cách nào khác, rau nhiều thịt ít mà.

Bảo Châu nói:

"Chị Điềm Nữu, gần đây trong thôn có xảy ra chuyện gì không?"

Vừa nghe hỏi câu này mắt Điềm Nữu như phát sáng.

Vừa rồi còn rất ngượng ngùng nhưng khi nhắc tới lĩnh vực quen thuộc, cô nhóc lập tức ríu rít:

"Có chứ, thật sự là có, trong thôn có nhiều chuyện lắm"

Hừ lạnh một cái rồi nói tiếp:

"Bọn họ còn dám nói sau lưng anh trai chị, nhưng lại không nghĩ đến nhà mình là cái thể thống gì?

Bảo Châu mỉm cười, nói:

"Bọn họ là cái kiểu gì ạ? Chị nói thử một chút xem?"

Đối với những chuyện được bàn tán trong thôn, Bảo Châu cũng rất tò mò. Từ lúc đi học xa thì lại càng ít biết, cũng may còn có một cái loa phát thanh nhỏ là chị Điềm Nữu, bởi vì có chị ấy nên mới có thể không cần ra khỏi cửa mà vẫn biết rõ sự tình trong thôn."