Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 429: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Điềm Nữu:

"Em gái họ của em đó, Thẩm An, cô nhóc ấy có để ý một người rồi.

Bảo Châu nghĩ đến lúc chạng vạng hôm qua, cô gái này lại không sợ lạnh mà mặc váy, vội hỏi:

"Thẩm An thế nào chị?"

Điềm Nữu:

"Người trong thôn đều đang nói rằng Thẩm An cùng thanh niên trí thức trong thôn có quan hệ không tệ"

Bảo Châu:

"Hả?"

Điềm Nữu chớp chớp mắt, nói:

"Chính là quan hệ không tệ, nhà họ Thẩm không phải muốn cho Thẩm An kết hôn sao? Sau khi nhà bọn họ lên tiếng, thật ra cũng có vài người cảm thấy hứng thú.

Nhưng mà nhà họ Thẩm yêu cầu cao quá, như thế này cũng không được, như thế kia cũng không xong, mọi người đều nói tầm mắt nhà bọn họ quá cai, ai mà ngờ lại có người thấy Thẩm An cùng thanh niên trí thức Tiểu Hồ trong thôn cùng nhau đi dạo bên hồ nước, em nói xem chuyện này..... Bảo Châu:

"! !!"

Bắt đầu cảm thấy có chút chấn động rồi.

Tuy nhiên rất nhanh sau đó Bảo Châu nói:

"Chắc chỉ là tin đồn nhảm thôi, em cảm thấy Thẩm An sẽ không tìm thanh niên trí thức......"

Con người Thẩm An trước giờ luôn hiếu thắng, khinh thường người nghèo khó, cũng khinh thường những người có xuất thân không tốt. Mỗi lần Thẩm An đi ngang qua những người đó đều bày ra bộ mặt ghét bỏ.

Đối với thanh niên trí thức trong thôn chắc chắn cũng hiếm khi nói chuyện lắm, từ nhỏ cô gái ấy đã được dạy dỗ là phải tìm một người có điều kiện tốt, mà thanh niên trí thức thì chẳng có điều kiện mấy, cho nên Bảo Châu thật sự không tin Thẩm An sẽ coi trọng thanh niên trí thức. Điềm Nữu:

"Chị cũng không tin tưởng lắm, nhưng mà chị cũng đã thấy bọn họ qua lại với nhau cho nên cũng rất khó nói...... Tuy nhiên, bà nội Thẩm An ở trong thôn lại hay mắng người khác. Bảo Châu:

"Ồ ồ"

“Còn có Phán Đệ nhà chú hai em nữa"

Bảo Châu:

"Phán Đệ thì làm sao hả chị?"

Ánh mắt Điềm Nữu vô cùng khinh thường:

"Thật đúng là một người không biết xấu hổ, bản thân mình không phải là thứ gì tốt đẹp. Ở bên ngoài mượn tên chị gái mình để đi hẹn hò, kết quả bị mấy người trong thôn chúng ta phát hiện. Lúc ấy tin đồn lan xa ồn ào lắm. Nhà họ Điền còn cho Phán Đệ một trận đòn nhừ tử"

Bảo Châu:

Cô nhóc nói:

"Lại có cả tật xấu đó sao ạ?"

Điềm Nữu:

"Ai nói là không có chứ, một phần cũng thật là xui xẻo, cái tên qua lại với Phán Đệ ở công xã khác cũng nổi tiếng là hư hỏng. Hắn ta chuyển đồ ở chợ đen công xã, không biết thế nào lại qua lại với Phán Đệ, Phán Đệ từ chỗ hắn mà có tiền ăn uống chi tiêu. Em nói xem người này sao lại có cái nhìn thiển cận như vậy, chỉ vì miếng ăn mà dám trêu chọc vào người như thế. Tuy nhiên mối quan hệ đó cũng không duy trì được bao lâu, thế là tên đàn ông kia tìm tới, bọn họ lôi kéo nhau ở ngoài thôn. Kết quả mấy người ở thôn chúng ta đến công xã, đúng lúc gặp phải, cũng vạch trần chuyện giả mạo, không phải là Chiêu Đệ mà là Phán Đệ. Tên đàn ông kia còn yêu cầu nhà họ Điền cho hắn một lời giải thích thỏa đáng. Lúc ấy, nhà họ Điền còn do dự không biết có nên gả Phán Đệ đi hay không. Dù sao thì tuy tên đàn ông kia có hai người vợ đã chết, nhưng điều kiện của hắn cũng tốt. Nghe nói bọn họ dự định ngoạm lấy năm trăm đồng tiền lễ hỏi. Nhưng có ai ngờ sau đó một ngày, người này đã bị bắt giữ, có người còn tố cáo hắn. Nghe nói vợ hắn là bị hắn đánh chết, còn có chuyện hắn chuyển đồ ở chợ đen, tóm lại là rất nhiều chuyện, người bình thường thật sự không thể nào biết hết được. Tất cả những chuyện đó đều bị vạch trần. Mọi người trong thôn chúng ta đều cảm thấy là do Phán Đệ giở trò quỷ. Căn bản là không muốn gả cho một người bạo lực, hay đánh vợ nên mới vạch trần người đó vào lúc này"

Bảo Châu:

".....

Mặc dù mỗi tuần đều về nhà, nhưng mỗi lần trở về chỉ ở lại có một ngày, cho nên có rất nhiều chuyện cô nhóc không biết hết, nhưng mà không thể nào ngờ rằng Phán Đệ lại có thể làm ra chuyện như vậy.

Tuy nhiên, Bảo Châu vẫn cảm thấy chuyện này hơi mơ hồ, bên trong còn vài chỗ chưa được rõ ràng lắm.

Có hai chỗ quá trùng hợp, một là Phán Đệ bị vạch trần không phải là Chiêu Đệ; hai là bị tố cáo chuyện đánh chết vợ và chuyện chợ đen.

Hai chỗ này xuất hiện thật trùng hợp. Đột nhiên Bảo Châu nghĩ đến một chuyện, chị họ Chiêu Đệ, Chiêu Đệ mới đây đã từng xin nghỉ hơn một ngày vì bị bệnh.

Cũng không biết vì sao, Bảo Châu lại cảm thấy hai việc này có quan hệ với nhau.

Cô bất giác hỏi:

"Chuyện này là vào ngày nào vậy ạ?"

“Mới đây vào thứ ba tuần trước thôi.

Bảo Châu: Quả nhiên là vậy.

Ánh mắt cô lóe lên, không cần nhiều lời chỉ nói:

"Nếu người này thật sự làm chuyện xấu, bị trừng phạt cũng là bình thường"

“Nhưng mà nhà họ Điền cũng thật tham lam, năm trăm đồng tiền lận đó! Thật sự không dám nghĩ tới họ có thể làm vậy cơ mà"

Năm trăm đồng tiền đã là rất nhiều, lại còn phải mua đủ thứ đồ đạc, tổng cộng cũng phải đến một ngàn lận đó. Cưới một người vợ mà phải tốn đến một ngàn rưỡi sao?

Suy nghĩ một chút thôi đã cảm thấy không nói nên lời.

“Chiêu Đệ cũng lâu rồi chưa về nhà, chắc là còn chưa biết những việc này đâu ạ?

Điềm Nữu:

"Vậy cũng không phải, đợi cô ấy trở về biết được chắc tức mà chết"

Bảo Châu khẽ bật cười.

Nhưng cô nhóc lại cảm thấy chị Chiêu Đệ tuy bên ngoài là người ôn nhu, không có tính cách của một người chị cả, nhưng là ngoài mềm trong cứng, cũng có nghĩa là người có chủ ý của riêng mình. Nếu không phải có chút năng lực sẽ không thể khiến ông bà cô ấy luôn bỏ tiền cho cô ấy đi học.

“Trong thôn còn có nhiều chuyện thế này, cũng có chuyện thế khác, lập tức......"

Điềm Nữu không hổ danh là cái loa phát thanh của đại đội Được Mùa."