Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 427: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Bảo Sơn:

"Vậy không phải tốt rồi sao? Cậu còn có ý kiến gì?"

Trần Nham:

Hắn trầm mặc một lát rồi lắp bắp nói:

"Vậy, người trong thôn có cảm thấy tớ rất vô dụng không?"

Bảo Sơn:

"Cậu có thể tự mình xây nhà không?"

Nếu là hỏi như vậy, Trần Nham thành thật lắc đầu, nói:

"Vậy chắc chắn là không thể Hắn không biết sau này sẽ như thế nào, nhưng bây giờ chắc chắn là không thể, cha mẹ hắn không làm được, hắn càng không làm được.

Bảo Sơn bình tĩnh hỏi:

"Vậy nói cậu vô dụng thì có vấn đề gì sao?"

Trần Nham:

Này người anh em, cậu thật là nhẫn tâm.

Bảo Sơn lại nói:

"Nếu nói vậy thì có ai mà không vô dụng đâu, trong thôn có được mấy người tự mình mà xây được nhà?"

Trần Nham:

"Đúng thật là không có"

Thôn bọn họ không được xem là đặc biệt giàu có, nhưng cũng không quá nghèo, nhớ lại ký ức từ nhỏ đến lớn, nhóc cũng đã gặp qua mười mấy hộ, muốn nhiều hơn thì không có. Nói đến chuyện xây nhà phải tốn rất nhiều tiền.

Gia đình những người bình thường, chỉ có thể ở cùng nhau, thật sự không thể tự xây nhà riêng.

Giọng Bảo Sơn vừa lãnh đạm vừa lý trí:

"Vậy chẳng phải đúng rồi sao? Thật sự có mấy người xây được nhà? Như vậy xem ra, mọi người đều vô dụng rồi. Cho nên cậu không cần suy nghĩ nhiều như vậy, anh Kiến Kỳ không bắt cậu ở rể, thì cậu không phải ở rể, cậu còn rối rắm cái gì chứ? Nếu còn rối rắm, cậu tự hỏi bản thân một câu, dựa vào cậu thì có khả năng kết hôn không? Cậu có muốn kết hôn với Điềm Nữu không?"

Trần Nham lập tức lớn tiếng:

"Đương nhiên là tớ muốn, tớ muốn cùng Điềm Nữu kết hôn!"

Lúc này, Điềm Nữu lén lút tới tìm Bảo Châu, đỏ mặt chạy đi.

Trần Nham càng ngượng ngùng hơn còn trừng mắt với Bảo Sơn, nói:

"Cậu, cậu, không thể nào cậu không nhìn thấy cô ấy"

Nhóc thì đứng xoay lưng nhưng Bảo Sơn thì đứng đối diện. Người này quá xấu tính rồi.

Bảo Sơn:

"Vậy thì sao chứ?"

Nhóc hỏi:

"Cậu xin nghỉ à?"

Trần Nham vò đầu, nhỏ giọng nói:

"Tớ nói bị tiêu chảy, lén chạy ra đây, tớ vắng mặt một lát"

Bảo Sơn gật đầu, anh quay đầu lại nhìn thoáng qua rồi chuyển sang đề tài khác:

"Tớ còn phải trồng dưa, tới cũng tới rồi, cậu làm giúp đi.

Trần Nham:

"Ừ"

Rất nhanh chóng bắt đầu đuổi theo Bảo Sơn, Bảo Sơn bước đi cũng không vội, giọng nói rất bình tĩnh:

"Thật ra cậu đến thương lượng với tớ căn bản cũng không có tác dụng gì, cậu biết đó, cho dù tớ có cho cậu ý kiến, chẳng lẽ có thể thay cậu quyết định sao? Chắc chắn là không thể. Cậu luôn có suy nghĩ của riêng mình. Thật ra cậu chỉ cần suy nghĩ một chút xem mình muốn cái gì, như vậy sẽ rõ thôi. Cậu muốn cùng chị Điềm Nữu ở bên nhau thì hãy từ bỏ mặt mũi của một thằng con trai; nếu cậu không muốn từ bỏ mặt mũi, thì hãy từ bỏ chị Điềm Nữu.

“Tớ sẽ không từ bỏ Điềm Nữu” Trần Nham kích động nói.

Bảo Sơn nhướng mày, ừ một tiếng.

Nhóc nói:

"Đã là một người đàn ông, có cái gì thì cứ nói ra là được.

Trần Nham suy nghĩ, cảm thấy Bảo Sơn nói cũng có chút đạo lý.

Hai người đi vào phần đất nhà họ Điền, Điềm Nữu sắc mặt đỏ bừng ngồi bên cạnh Bảo Châu, Bảo Nhạc ngồi một bên mở to mắt, hết nhìn cái này lại nhìn cái kia, vô cùng tò mò.

“Điềm Nữu, các cậu nói chuyện đi."

Bảo Sơn cũng không phải thật sự cần Trần Nham hỗ trợ làm việc, anh kêu Trần Nham tới đây, sau đó lại cùng Bảo Châu tiếp tục trồng dưa, Bảo Nhạc còn muốn xem náo nhiệt thì đã bị nhắc nhở:

“Trẻ con như em đừng nên nghe những chuyện này Bảo Nhạc:

"Em muốn nghe! Em cũng muốn học thêm mà!"

Anh dựng lỗ tai lên lắng nghe.

“Em ở tuổi này mà học gì? Chúng ta còn chưa vội đây này” Bảo Nhạc dựng lỗ tai lên muốn nghe lén, Bảo Châu cũng không nhường chút nào.

Bảo Sơn nhìn biểu cảm của hai người, nén cười nói:

"Các em có thể thu lại một chút biểu cảm tò mò quái dị đó được không?"

Bảo Châu cười ha ha ha, cô nhóc tiến đến bên tai Bảo Sơn, thấp giọng nói:

"Em chưa từng thấy qua người khác hẹn hò"

Khoảng cách gần như vậy, lỗ tai Bảo Sơn lập tức đỏ, lông mi run rẩy, anh trai nghiêm túc nhìn Bảo Châu, Bảo Châu lớn lên không cao bằng anh trai, nói nhỏ còn phải kiễng chân, nhóc hít một hơi thật sâu rồi nói:

"Chúng ta không nên học cái này, chúng ta còn nhỏ, tương lai là người nối nghiệp xã hội chủ nghĩa. Không nên gấp gáp hẹn hò làm gì.

Ngừng lại một lát suy nghĩ rồi lại nói:

"Em xem Trần Nham cũng không phải người khôn khéo, học tập một người như vậy cũng không đạt chuẩn.

Bảo Châu phụt cười, hài hước nhìn anh trai.

Trần Nham yên lặng xoay người, nói:

"Tớ nghe thấy hết đó nha.

Bảo Sơn:

"Học sinh dở như cậu mau chóng chuyển qua đi thôi. Trần Nham không thể chấp nhận nổi, Bảo Sơn còn chưa có đối tượng hẹn hò nào, lấy gì mà dám chê cười nhóc? Nếu đúng là học sinh dở thì Bảo Sơn nhất định là không đạt tiêu chuẩn. Nhưng Bảo Châu cười khanh khách, đẩy Bảo Sơn và nói:

"Anh lo làm việc đi"

Bảo Sơn cũng không từ chối, ngược lại nhanh chóng ra sức làm việc, bên kia có hai người tình ý miên man, bên này có ba người cười khổ làm việc. Bảo Châu đột nhiên nghĩ tới bộ phim truyền hình mình đã xem qua, bật cười ha hả.

“Em làm sao vậy?"

Bảo Châu nói không ra tiếng:

"Câu chuyện tình yêu nông thôn"

Cô nhóc không nói gì nhưng nhìn khẩu hình có thể đoán ra được, Bảo Sơn không nhịn được cũng bật cười.

Bảo Nhạc hoang mang:

Anh chị cười lén mà không kéo theo em thật là quá đáng mà.

Điền Bảo Nhạc cảm thấy mình chịu uất ức, tuy nhiên vẫn yên lặng làm việc.

“Bảo Châu"

“Hả?” Bảo Châu quay đầu lại, mỉm cười nhìn Điềm Nữu, Điềm Nữu nói:

"Chị tới giúp em.

Trần Nham đỏ mặt nói:

"Tớ đi về đội đây” Công điểm thì vẫn phải lấy.

Nói xong vèo vèo vèo chạy mất.

Bảo Châu hơi híp mắt, nói:

"Chị Điềm Nữu, chị thích anh ấy vì cái gì vậy? Nhìn qua cũng đâu phải dáng vẻ đẹp đẽ gì đâu chứ"