Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 426: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Thích Ngọc Tú:

"Không biết bọn họ đang nói tới người nào.

Bảo Sơn lại rất bình tĩnh:

"Mặc kệ là người nào, tóm lại không có quan hệ gì với con"

Nhóc cũng không để trong lòng, ngược lại là hỏi:

"Bọn họ thường xuyên đến đây mượn đồ sao ạ? Nấu nước mà không thể tự mình làm được ư?"

Thích Ngọc Tú lắc đầu:

"Cũng không phải thường xuyên đến đây, bọn họ chỉ ở lại có mấy ngày, sao có thể hay đến đây được. Nhưng mà bọn họ rất chú ý, cơ bản thì sẽ không nhóm lửa nấu nước ở trong núi, nói là mùa xuân gió lớn nên sợ cháy. Chắc là lát nữa họ phải xuống núi."

Cô nhìn bên ngoài, trời đã tối sầm, cô ấy nói:

"Tối nay đừng đến sơn động nữa, đợi sáng mai rồi chúng ta hãng đi “Cũng nên như vậy ạ.

Dù sao cũng chỉ thêm nửa ngày, Bảo Châu cũng không vội, nhưng cũng lẩm bẩm oán giận:

"Còn nói anh trai nói bậy"

“Này cũng không phải nói là nói bậy......"

Bảo Châu cười:

"Vậy nói anh trai là quỷ thì rất phiền. Nhưng mà...... Cũng không biết chú ấy nói lớn lên giống là giống cỡ nào?

“Ai mà biết được.

Bảo Châu có chút tò mò, nhưng mà rất nhanh đã vứt chuyện này sang một bên.

Cho dù nghiên cứu viên Trương có thấy giống nhau, bọn họ cũng không quá để ý đến chuyện này, dù sao thì lai lịch của Bảo Sơn cũng rất rõ ràng. Vậy chắc chắn là chỉ có nét tương tự thôi. Chỉ là rất lâu sau đó, bọn họ mới biết được, chuyện này cũng không phải là chuyện râu ria. Đương nhiên đối với hiện tại mà nói, mọi người không quá quan tâm đến, sáng sớm hôm sau, cả nhà bốn người cùng đi vào sơn động, sau khi thiên thạch rơi xuống, bởi vì đánh sâu vào mà vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, nói là từng mảnh nhỏ, nhưng cũng rất lớn, hơn nữa bị thiên thạch thật lớn đánh sâu vào, làm cho cả sơn động hóa thành hư ảo.

Bảo Châu từng nghĩ, không biết có thể đào được không, nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy hiện trường mới biết được, đúng là không thể làm gì được.

Hơn nữa cho dù có đào, cũng không phải đào ra sơn động, đấy là hai việc khác nhau.

Nếu là hai việc khác nhau, vậy càng không thể công khai đào sơn động. Mấy người bọn họ tỉ mỉ quan sát, âm thầm thở dài.

Nhưng mà những điều này cũng không nằm ngoài dự tính của Thích Ngọc Tú, hơn một tháng gần đây cô đã tới đây rất nhiều lần cho nên trong lòng cũng đã hiểu rõ.

“Ở trước mặt thiên nhiên con người bỗng chốc hóa thành vật nhỏ bé. Bảo Châu cảm thán nói.

Thích Ngọc Tú mỉm cười, nói:

"Con đã nói câu này rất nhiều lần rồi"

Thật ra nói như vậy cũng không sai, bọn họ cũng không ở lại đây lâu, ở nhà còn có rất nhiều việc. Mùa xuân, còn phải trồng trọt. Thích Ngọc Tú bắt đầu đi làm, toàn bộ đất trong nhà sẽ để lại cho ba đứa con.

Bảo Châu giơ tay:

"Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.

Toàn bộ đất nhà Bảo Châu đều dùng để trồng dưa, những loại rau củ quả khác thì không thích hợp. Cái này không tốn nhiều công sức chăm sóc, mặc dù bọn họ cũng có thể gieo trồng nhiều loại khác, nhưng hình như những nhà gần đây đa phần đều trồng khoai lang. Cái này dễ chăm sóc, khi thu hoạch rồi lại còn được ăn no bụng, đúng là không còn gì tốt hơn.

“Vậy hãy mau đi thôi"

Bảo Sơn không trì hoãn, hôm nay bọn họ đã trải qua một ngày nghỉ, buổi chiều còn phải trở về, đương nhiên không thể chậm trễ.

Mấy người họ ở bên này làm việc, lại thấy Trần Nham dạo tới dạo lui, nhóc vẫy tay với Bảo Sơn, nói:

"Bảo Sơn cậu mau lại đây"

Bảo Sơn kinh ngạc, nhưng vẫn không nói gì, nhanh chóng đi đến bên cạnh Trần Nham:

"Sao vậy?” Vợ Trần Thất hoàn toàn không vui khi thấy Trần Nham chơi cùng Bảo Sơn, nhưng Trần Nham thì không nghe lời như vậy.

Mặc dù Bảo Sơn đi học, hai người cũng ít qua lại. Nhưng quan hệ giữa hai người cũng không tệ à nha.

Một lúc lâu sau, nhóc nói:

"Chuyện giữa tớ và Điềm Nữu, cậu biết chứ?"

Bảo Sơn gật đầu.

Trần Nham và Điềm Nữu cùng tuổi, lại là hàng xóm, hai người thích nhau, chuyện này Bảo Sơn cũng biết.

“Tớ muốn kết hôn với cô ấy, nhưng mà tình hình nhà tớ, cậu cũng biết rồi đó......” Vừa nói xong liền tỏ ra ngượng ngùng, nói:

"Anh Kiến Kỳ tìm tớ, anh ấy nói muốn tớ và Điềm Nữu sau khi kết hôn thì ở nhà mẹ đẻ...."

Anh thuận tay ngắt một cây cỏ, nói:

"Đầu óc tớ đang rất loạn......"

Thật ra, người nhà Trần Nham không có ai lười cả, bọn họ sống rất nỗ lực, nhưng mà khổ nỗi con cái đông quá, hơn nữa tuổi tác cũng không hơn kém nhau nhiều, chính điều này dẫn tới nhà bọn họ miễn cưỡng lắm cũng chỉ có thể đủ ăn, còn nếu muốn xây nhà thì đó là chuyện không có khả năng.

Hiện tại thì Trần Nham và hai đứa em trai ở cùng một nhà, nói là một nhà, thật ra chỉ có nửa phòng, nửa còn lại đã được ngăn ra cho hai đứa em gái cùng ở.

Nghĩa là năm người ở cùng một nhà. Nhà này cũng không lớn lắm, nếu như Trần Nham kết hôn như vậy căn bản là không có chỗ ở.

Cho nên, nếu thật sự kết hôn thì quá khó khăn, đây cũng là lý do mà anh và Điềm Nữu đã ở bên nhau nhiều năm, nhưng vẫn chưa nói đến chuyện kết hôn. Bọn họ thật sự là không có điều kiện kết hôn, hơn nữa, em trai cũng bắt đầu lớn, chỉ nhỏ hơn có hai tuổi, cũng sẽ lập tức kết hôn.

Tóm lại mọi thứ đều gian nan.

“Tớ cũng không biết bản thân nên làm cái gì bây giờ"

Bảo Sơn nhìn dáng vẻ hoang mang của Trần Nham, hỏi:

"Anh Kiến Kỳ muốn cậu ở rể sao?"

Trần Nham vội lắc đầu, nói:

"Không có, chuyện đó thì không có."

Nhoc cẩn thận nghĩ đến nguyên văn lời của Lý Kiến Kỳ, nói:

"Anh ấy nói Điềm Nữu không thể vĩnh viễn đợi tớ như vậy, tình hình nhà tớ cũng không phải có thể xử lý trong một hai năm, cho nên anh ấy nghĩ, nếu tớ thật sự có lòng, sau khi kết hôn thì ở nhà anh ấy. Người lớn hai bên, vợ chồng chúng tớ cứ đối xử bình đẳng là được."