Tuy nói vụ gặt vất vả, nhưng càng mệt người ta lại càng thích tìm niềm vui trong việc soi mói chuyện nhà người khác. Đám thanh niên trí thức trẻ tuổi vừa hóng được tí chuyện, cũng chụm đầu vào buôn dưa lê:
“Có chuyện gì thế?”
“Cái gì mà sao chổi với chả sao hỏa?”
“Bị đánh thành ra thế kia á? Tôi còn tưởng vợ hai nhà họ Điền ghê gớm lắm cơ. Kêu gào ầm ĩ, náo loạn cả buổi hóa ra cũng chỉ là cái gối thêu hoa.”
“Chị Điền cũng lạ thật, người ta đồn đại về chị ta đầy ra đấy, chuyện tày đình chẳng quan tâm, thế mà tụi trẻ con đánh nhau chí chóe thì lại xông vào…”
Đám thanh niên trí thức trẻ mới về chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, chuyện này chỉ có mấy người ở lâu năm mới rõ.
Người phụ trách nhóm thanh niên trí thức tên Bồ Nam, cũng là lứa đầu tiên về nông thôn, đã cắm chốt ở đây hơn hai năm nên biết nhiều chuyện thâm cung bí sử hơn cả. Thấy mọi người bàn tán xôn xao rồi tò mò nhìn mình, anh ta ho khan một tiếng, hạ giọng:
“Một bên tai của chị Điền bị tật, chị ấy không nghe rõ âm thanh ở xa đâu.”
“Hả???”
“Hóa ra là bị điếc à.”
Bồ Nam chỉnh lại:
“Không phải điếc, tôi nghe nói hồi hai ba tuổi, chị ấy bị bom đạn làm hỏng thính lực, tai bên kia vẫn nghe tốt…”
“Bom đạn á?”
Bồ Nam gật đầu:
“Là do thời loạn lạc trước giải phóng đấy. Dù một bên tai bị tật nhưng sức chị ấy khỏe lắm, mọi người nhìn cách chị ấy làm việc thì biết.”
Lúc này cả đám mới vỡ lẽ:
“Thảo nào họ chỉ dám nói xấu sau lưng chứ không dám chọc thẳng vào mặt người ta.”
“Thế còn mấy đứa con nhà đấy thì sao…”
Bồ Nam tiếp lời:
“Mấy người đang hỏi về thằng bé Bảo Sơn hả? Bảo Sơn không phải con ruột nhà đấy đâu. Nghe đồn vì tai chị Điền bị tật nên hai ông bà già họ Điền nhất quyết phản đối. Nhưng anh Điền Đại lại thấy cô ấy thuận mắt, kiên quyết đòi cưới bằng được. Cha mẹ đâu thắng nổi con cái. Nhưng cưới về rồi họ vẫn ghét cô con dâu cả này ra mặt. Cưới nhau năm sáu năm trời mà bụng dạ cô ấy vẫn phẳng lì. Nhà họ Điền làm ầm ĩ mấy bận, ép Điền Đại phải ly hôn, nhưng anh ấy sống chết không chịu. Cuối cùng nhà họ Điền đòi chia gia tài, hai ông bà già dọn sang ở với vợ chồng Điền nhị. Điền Đại tay trắng ra đi, chỉ dắt vợ lên cái nhà cũ nát trên sườn núi mà ở.”
“Chắc hai vợ chồng nghĩ mình hiếm muộn nên mới nhận nuôi Bảo Sơn lúc thằng bé mới được ba tháng tuổi. Thằng bé ấy cũng khổ, cha là thợ săn trong núi, mẹ thì mất lúc sinh nó. Cha nó muốn kiếm tí thịt đổi sữa cho con nên mò vào rừng sâu, ai ngờ bị độc trùng cắn chết. Thằng bé bơ vơ không ai nuôi. Đại đội trưởng thấy vợ chồng Điền Đại không có con mới đến ướm hỏi xem có muốn nhận nuôi không. Thế là họ có bé Bảo Sơn. Nhà họ Điền thấy thế cũng cho là yên chuyện.”
“Người ta hay bảo, nhiều cặp vợ chồng hiếm muộn nhận con nuôi về xong lại tự nhiên có thai. Nghe thì mê tín nhưng mà thiêng phết đấy. Bảo Sơn về được một tháng thì chị Điền đi khám, phát hiện có tin vui. Lúc ấy cả làng, nhất là người nhà họ Điền đều phản đối việc tiếp tục nuôi Bảo Sơn. Họ bảo mới nuôi có một tháng thì tình cảm sâu đậm gì đâu, giờ có con ruột rồi, việc gì phải nuôi báo cô một đứa người dưng nước lã cho tốn cơm tốn gạo. Nhưng vợ chồng Điền Đại gạt phắt đi, bảo làm người phải giữ chữ tín. Họ vẫn nuôi Bảo Sơn, sang năm thì đẻ được bé Bảo Châu.”
Nói đến đây, Bồ Nam ngừng lại một chút rồi kể tiếp:
“Ba năm trước, chị Điền lại mang bầu. Lúc cái thai được hơn bảy tháng thì anh Điền Đại đi sửa mương cho công xã, chẳng may ngã chết. Chị ấy bị động thai nên sinh non. Đứa thứ ba tên là Bảo Nhạc. Chồng mất, con út sinh non ốm yếu quanh năm, một nách ba con lại phải cõng thêm tiền thuốc men cho đứa bé, nhà họ kiệt quệ hẳn, thành hộ nghèo nhất cái thôn này. Cũng vì thế mà người ta đồn thằng Bảo Sơn là sao chổi, khắc chết cha mẹ đẻ, giờ khắc chết luôn cả cha nuôi. Nhà họ Điền là phản ứng dữ dội nhất, đòi tống cổ thằng bé đi, bảo nó không phải người làng này. Nhưng chị Điền nhất quyết không nghe! Nhà họ Điền sợ bị lây cái vận đen ấy, với lại Điền Đại cũng chết rồi, Bảo Châu là con gái, thằng Bảo Nhạc thì lay lắt không biết có nuôi nổi không, nên họ cắt đứt qua lại với mấy mẹ con luôn.”
Mọi người nghe xong, sắc mặt ai nấy đều trầm ngâm.
Miệng thì cứ bô bô “Tin tưởng khoa học”, “Khoa học thúc đẩy sản xuất”, “Đả đảo mê tín dị đoan”, nhưng trong thâm tâm vẫn gợn lên chút sợ hãi mơ hồ. Mọi người nhìn nhau, chẳng biết nói gì cho phải.
Một lúc sau, cô thanh niên trí thức mới nhẹ giọng lảng sang chuyện khác:
“Con bé Bảo Châu ấy, trông thì hiền lành mà dữ gớm.”
Bồ Nam chép miệng:
“Trẻ con không cha, không dữ dằn một tí thì để người ta đè đầu cưỡi cổ à.”
Câu này nghe chí lý quá, đám thanh niên trí thức gật gù tán thành.
Đang mải buôn chuyện, họ bỗng thấy Tiểu Bảo Châu xách cái rổ, dáng đi hùng dũng hiên ngang hướng về phía núi, đó là đường về nhà cô bé. Mùa gặt, con cái nhà ai cũng phải ra đồng, nhưng không phải đứa nào cũng chăm chỉ.
Có điều, mấy đứa lười biếng mà bị phát hiện là đại đội trưởng đến tận cửa chửi cho vuốt mặt không kịp.
Riêng Tiểu Bảo Châu là ngoại lệ. Không phải đại đội trưởng ưu ái gì nhà nó, mà vì nhà nó xa, lại neo người. Vốn dĩ cần người về nấu cơm, nhưng ở nhà chỉ có mỗi “ma ốm” Tiểu Bảo Nhạc.
Tiểu Bảo Nhạc năm nay lên ba, mà thực ra mới hơn hai tuổi một chút. Thằng bé sinh non nên yếu ớt, người bé loắt choắt, lúc nào cũng cần người kè kè chăm sóc. Chính vì thương em nên Tiểu Bảo Châu mới không được chạy nhảy vui đùa như đám trẻ con trong thôn."