Bảo Châu cùng Bảo Nhạc cũng không ngoại lệ, tuy rằng không thể nhìn thấy rõ rệt như là Bảo Sơn, nhưng điều hiển nhiên có thể nhìn thấy là quần cũng ngắn đi một khúc đáng kể.
Năm nay sau khi vụ thu hoạch chấm dứt, Thích Ngọc Tú vẫn còn nhiều việc, còn phải cho bọn trẻ đi sửa lại quần áo.
“Bảo Sơn à, cái áo này của con ngắn lên nhiều rồi, có phải đã không vừa nữa đúng không?” Chỉ xem tay áo là cô có thể cảm nhận được phần cánh tay hơi chật, Bảo Sơn gãi gãi đầu rồi gật đầu nói:
“Vâng ạ"
Trước kia cậu bé mỗi lần có ý gì đó đều sẽ không biểu hiện ra ngoài, bởi vì cậu nhóc biết nhà mình nghèo và còn khó khăn, nhưng hiện tại nhà mình đã không còn như trước kia nữa nên Bảo Sơn không còn giấu giếm như xưa nữa.
Thích Ngọc Tú hỏi, cậu bé liền nói:
"Con đúng là mập lên nhiều"
Tiểu Bảo Nhạc cười tủm tỉm:
"Heo con lớn lên nhiều thịt, anh hai cũng lớn lên nhiều thịt.
Bảo Sơn:
"...
Nhóc phồng má lên tỏ ra không hài lòng với việc em trai đem nhóc so sánh với heo.
So sánh chẳng hợp tình hợp lí gì cả.
“Cái thằng nhóc hư đốn này.
Bảo Nhạc chớp mắt to, nói:
"Em có hư đâu. Em rất ngoan mà."
Thích Ngọc Tú xem bộ dạng Bảo Nhạc đang trêu chọc anh trai cười hề hề này, đột nhiên liền nghĩ đến viên kẹo đường kia, cô nói:
"Cái này cho con nè.
Bảo Nhạc ngơ ra nhìn mẹ mình.
Thích Ngọc Tú nở nụ cười, nói:
"Cái này Trần Trân cho con đó.
Tiểu Bảo Nhạc ngoa một tiếng thật dài. Cậu nhóc kinh ngạc nói:
"Cậu ấy thật sự cho con sao?"
Thích Ngọc Tú cười:
"Các con hứa hẹn gì với nhau thế?"
Bảo Nhạc đối mặt với mẹ, nhẹ nhàng gật đầu, thế là nhóc giải thích:
"Con chỉ là nói chơi thôi không nghĩ tới cậu ấy sẽ cho con thật.
Thích Ngọc Tú:
"Ngày mai nếu mà các con cùng nhau đi ra ngoài chơi, con nhớ mang theo một chút đậu phộng xào chia sẻ cho cô bé ấy cùng ăn nhé."
Cô dạy con rằng:
"Hai đứa đã xem nhau như là bạn bè, vậy thì cũng nên có qua có lại"
Tiểu Bảo Nhạc gật đầu, nói:
"Được ạ.
Nhóc lại gắp một miếng thịt, nói:
"Con cái gì cũng thèm, cái nào cũng muốn ăn.
Đứa nhỏ còn khoa trương vỗ vỗ cái bụng béo của chính mình.
Thích Ngọc Tú cười nói:
"Con cứ ăn đi, ăn nhiều lên để cho nhanh lớn. Các con ăn mau chóng lớn thì mẹ mới thấy vui được.
Cô gắp thêm đồ ăn cho con, nói:
"Ăn thêm nhiều thịt vô."
“Vâng ạ"
Mặt khác khi mọi người vẫn còn đang ăn, Bảo Châu đã buông bát cơm xuống, bảo rằng ăn như vậy đã đủ no rồi. Bây giờ không giống trước kia ăn uống còn hạn chế, liều mạng không được để bụng đói, hiện tại chỉ cần ăn no là được, không nên cưỡng ép bản thân ăn thêm nữa. Bảo Châu chống cằm, vân vê bím tóc nhẹ nhàng, nói:
"Mẹ ơi, con có chuyện muốn nói với mẹ một chút.
Thích Ngọc Tú nói:
"Có chuyện gì thế?"
Tiểu Bảo Châu:
"Con có thể mượn mẹ cái kéo để dùng một chút được không?"
Thích Ngọc Tú:
"? ??"
Cô kinh ngạc nhìn con gái, nói:
"Con muốn dùng kéo làm gì?"
Tiểu Bảo Châu nghiêm túc:
"Con muốn cắt tóc cho chị Điềm Nữu.
Cô nói:
"Chị Điềm Nữu bảo tóc con rất đáng yêu nên muốn nhờ con cắt cho giống như vậy"
Thích Ngọc Tú:
Cô nghiêm túc:
"Không được đâu.
Bảo Châu thất vọng gục đầu xuống, Thích Ngọc Tú nghiêm túc:
"Con còn nhỏ, căn bản sẽ không biết cắt, con chờ mẹ nhanh chóng thu xếp xong vụ thu hoạch này, lúc đó con hãy đưa Điềm Nữu đến đây, mẹ sẽ cắt giúp con bé.
Tiểu Bảo Châu:
"Sao ạ?"
Thích Ngọc Tú:
"Mẹ có thể cắt cho cô bé"
Tiểu Bảo Châu:
"Vậy thì tốt quá rồi ạ."
Khuôn mặt nhỏ háo hức, cô nhóc căn bản là muốn thử nhìn xem cắt tóc là như thế nào. Cô bé được nhìn thấy nhiều như vậy, chắc chắn sớm muộn gì cũng học theo được thôi!
Tuy rằng Thích Ngọc Tú không cho cô nhóc động tới kéo nhưng Bảo Châu kiên định cho rằng, chính mình sẽ dùng được kéo!
Khẳng định bản thân mình có thể dùng kéo!
Thu hoạch vụ thu rất nhanh đã kết thúc. Đối với các nông dân, khi thu hoạch vụ thu kết thúc cũng đồng nghĩa với một năm đã trôi qua thật mau.
Mùa xuân gieo trồng, mùa thu thu hoạch, hơn nửa năm thời gian đều trôi qua rất nhanh, việc nhiều đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, mỗi ngày đều rất bận rộn, thời gian làm sao có thể trôi chậm được chứ? Thu hoạch vụ thu của đại đội đã kết thúc, Thích Ngọc Tú lập tức dành ra một ngày mang theo mấy đứa Tiểu Bảo Châu qua đầu bên kia, lại khiêng về ba túi thức ăn chăn nuôi dành cho heo.
Ngoại trừ thức ăn chăn nuôi dành cho heo, Thích Ngọc Tú còn mua quần áo cho mấy đứa nhỏ, cô cố gắng hết sức tìm kiếm mấy bộ quần áo phù hợp với đặc điểm ở đầu bên này nhất. Hơn nữa lúc mua quần áo cô còn cố tình chọn ba bộ quần áo giống hệt nhau để mua cho ba đứa nhỏ.
Như vậy thuận tiện cho việc giặt giũ, người khác nhìn qua cũng chỉ nghĩ là cô đang giặt một bộ quần áo mà thôi. Thích Ngọc Tú không nghĩ tới chuyện đục thủng một lỗ, để nguyên vẹn như vậy thì tốt hơn. Ví dụ như áo bông, tuy rằng lớp vải bên ngoài sẽ không thay đổi, nhưng Thích Ngọc Tú lại chuẩn bị thêm rất nhiều bông, cô đang tính toán tiếp tục nhồi thêm một lớp bông vào trong quần áo. Làm như vậy, cho dù bọn nhỏ không có quần áo mới nhưng chúng lại được mặc ấm hơn nhiều. Thích Ngọc Tú làm hết khả năng của mình để cuộc sống gia đình cô được tốt đẹp hơn, sau đó, cô lại phải làm hết khả năng của mình để che giấu sự thay đổi đó.
Có điều, không phải chuyện gì cũng có thể che giấu mãi được.
Việc ba nhà bọn họ cùng nhau nuôi một con heo mập chắc chắn sẽ bị người trong thôn biết được.
Heo nhà người khác nếu so sánh với heo nhà họ, chẳng khác gì một chú heo con. Về chuyện này, cũng không ít người trong thôn đều tỏ ra hâm mộ nhưng cũng có một chút ghen ghét. Chuyện đó cũng là nguyên nhân khiến cho nhà Trần cùng nhà Đại Sơn phải phân công người ra trông chuồng heo, vì chỉ sợ có người đố kỵ với bọn họ rồi làm chuyện gì đó không đúng. Cũng không phải bọn họ dùng lòng dạ tiểu nhân mà nghĩ xấu, chẳng qua là những đại đội khác đã từng xảy ra tình huống như vậy rồi."