Dạo gần đây vì những chuyện ồn ào, lộn xộn xảy ra giữa những hộ gia đình nuôi heo này, cho nên ban đầu đại đội trưởng không mấy nhiệt tình với công tác nuôi heo.
Vì sao ư?
Còn không phải vì những chuyện phiền toái đó đều sẽ dồn cả lên đầu những người quản lý đại đội như đại đội trưởng hay sao?
Có chuyện gì mà đại đội không thể xử lý được không? Dĩ nhiên là có.
Chính vì ba nhà bọn họ nhận được kinh nghiệm giáo huấn từ những người đi trước, cho nên nhà họ Trần cùng nhà Đại Sơn mới quyết đoán phân công khiến công việc của bọn họ cứ lu bu hết cả lên. Đối với ý kiến là phân công người coi chuồng heo của hai nhà bọn họ, Thích Ngọc Tú cũng đồng ý, đồng thời cô cũng tỏ thái độ:
"Mọi người canh chuồng heo, em cũng chỉ là một người phụ nữ, lại là người trụ cột duy nhất trong nhà nên không thể đi trông chuồng heo như vậy được. Đã thế thì cá nhân em sẽ góp thêm hai túi thức ăn chăn nuôi dành cho heo.
Nhà họ Trần cùng nhà Đại Sơn tự nhiên lại phản đối, nhưng sau một hồi đẩy qua đẩy lại, mọi chuyện cuối cùng vẫn quyết định như thế.
Thích Ngọc Tú và mấy người nhà họ cùng nhau nuôi heo, cô cũng cảm thấy bớt được rất nhiều lo lắng cho nên cô bỏ ra nhiều hơn họ một chút, đối với cô thì chắc chắn không thành vấn đề. Tuy không hẳn sẽ xảy ra chuyện, nhưng nếu cô tự mình nuôi ra một con heo mập, nhất định sẽ khiến tất cả mọi người chú ý, lúc đó ai dám nói rằng sẽ không có người xấu nhìn chằm chằm vào? Cô đương nhiên là không muốn bị người ta nhìn chằm chằm vào như vậy. Đến lúc đó, sợ rằng cô còn mệt mỏi, không thể gánh vác nổi thậm chí còn lãng phí nhiều của cải hơn bây giờ.
Nhưng hiện tại không như vậy, cô không cần phải làm những thứ đó, chỉ trả giá bằng hai túi thức ăn chăn nuôi dành cho heo cũng đủ để làm cho hai gia đình kia cực kỳ vui mừng, phấn khởi. Nghĩ đi nghĩ lại, cô không hề gặp bất lợi một chút nào. Hơn nữa, có hành động đó của cô lại khiến cho ba nhà càng yên tâm với quyết định hợp tác của mình.
Trước kia nhà Thích Ngọc Tú đều tự mình lo liệu tất cả, lần này hợp tác với hai nhà kia, cô mới hiểu rõ ràng tại sao người ta nói là ‘một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Hiện tại chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy câu này rất hợp đạo lý!
Nhiều người đúng là tăng thêm nhiều lực lượng. Thậm chí Thích Ngọc Tú còn cảm khoái khi nhận ra rằng việc này cũng rất có tác dụng kể cả đối với những đứa nhỏ.
Trước kia Tiểu Bảo Sơn cùng Tiểu Bảo Châu thường hay chạy lên núi chơi một mình, hai đứa nhỏ còn chưa thể cảm nhận rõ ràng được nơi đây, nhưng hiện tại khi bọn chúng đi học, có thêm nhiều bạn bè, cảm nhận này mới trở nên cực kỳ rõ ràng. Thích Ngọc Tú phát hiện ra, bây giờ cô vẫn phải lo lắng và xoay sở rất nhiều thứ cho nên ngày nào cũng trở nên vô cùng bận rộn.
Hơn nữa, thu hoạch năm nay của nhà bọn họ còn không bằng kỳ năm ngoái.
Tuy nhiên hai đứa nhỏ vẫn tạo ra rất nhiều giá trị cho gia đình.
Những đứa nhỏ thật ra cũng rất có tác dụng.
Buổi chiều, Tiểu Bảo Sơn cùng Tiểu Bảo Châu không phải đi học, chỉ là bọn chúng không phải ngày nào cũng cùng các bạn nhỏ đi đào đồ ăn, lâu lâu còn phải ra ngoài phụ mẹ. Hai đứa nhóc còn phải sang đầu bên kia đặt bẫy nữa.
Cứ tầm chiều tối là qua bên đó xem một lần, tần suất bắt được động vật nhỏ cực kỳ cực kỳ cao. Không thể kể đến, ở đầu bên này, gà rừng thỏ hoang đều thoát khỏi bẫy vô cùng lợi hại, con nào con nấy vô cùng khôn khéo. Nhưng qua đầu bên kia thì không giống, hình như tại chúng chưa từng bị con người bắt bao giờ cho nên con nào con nấy đều ngây ngô như nhau.
Có đôi khi còn phát hiện được hai con cùng một bẫy, cũng không biết bọn chúng chui vào đấy bằng cách nào.
Thích Ngọc Tú cười thích thú, tổng kết lại:
"Có lẽ là do người ở đầu bên kia được răn dạy nghiêm khắc là không được ăn những con thú hoang dã, cũng không ai đi bắt chúng cho nên chúng nó rất ngu ngốc."
Tiểu Bảo Châu chắp tay trước ngực, vui vẻ nói:
"Con hy vọng bọn chúng ngốc nhiều hơn một chút, bởi vì nhờ có chúng ngốc như vậy mà nhà chúng ta mới được ăn nhiều gà rừng thỏ hoang” “Ăn thịt, ăn thịt, ăn thịt!” Tiểu Bảo Nhạc nghe đến thịt là vô cùng hào hứng nhảy cẩng lên. Chẳng có đứa nhỏ nào mà không thích ăn thịt.
Tiểu Bảo Châu cũng vui mừng xoay một vòng rồi cười nói vui vẻ lại còn hoạt bát.
Chỉ có một mình Tiểu Bảo Sơn điềm tĩnh hơn hẳn, quay sang nói:
"Mẹ, chúng ta bắt nhiều động vật hoang dã như vậy, nếu chúng ta không ăn hết thì thịt của chúng để lâu có bị hỏng mất hay không?"
Năm nay rau dại nhà bọn họ hái được cũng không bằng năm ngoái, nhưng con mồi lại nhiều hơn không ít. Có được thành quả như vậy cũng không phải do bọn họ lợi hại hơn đâu, mà phần lớn là nhờ có bẫy sắt. Vốn dĩ lúc trước bọn họ cũng không biết tới loại đồ vật này, trong thôn chỉ có những người chuyên làm thợ săn mới biết đặt bẫy, người ta đương nhiên sẽ không nói chuyện này cho họ biết rồi.
Nhưng khi nhà bọn họ đi tới nhà Chị Khương Việt nạp điện, chị Khương Việt đã tìm cho bọn họ một video hướng dẫn cách đặt bẫy, chính bọn họ thử hai, ba lần sau đó mới thành công.
Tuy loại ‘mạng mà chị Khương Việt hay dùng không thể bắt cá, nhưng Tiểu Bảo Sơn cùng Tiểu Bảo Châu đều cảm thấy đây là cái mạng thần kỳ nhất, thậm chí còn có thể học được rất nhiều thứ từ nó.
Bọn họ rất thích cái mạng này.
Có điều bắt được quá nhiều con mồi cũng không ổn cho lắm.
Bọn họ sợ bắt quá nhiều con vật lại không ăn hết sẽ khiến cho thịt của chúng bị hỏng.
Cho nên mấy ngày này chưa kể tới chế biến làm món gà xông khói, nhà bọn họ còn ăn thêm hai con."