Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 315: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Thật là béo tốt quá.

Không cần phải nói nhiều, vừa thấy tận mắt đã có thể biết được, đợi đến lúc chúng lớn thêm xíu nữa nhất định sẽ là một đàn heo siêu mập.

Vợ Đại Sơn:

"Nếu để hơn hai tháng nữa, ít nhất còn có thể tăng thêm tới mấy chục cân lận đấy"

Thích Ngọc Tú nghĩ ngợi, gật đầu nói:

"Chị cũng cảm thấy thế.

Cả ba nhà đều vì quyết định đúng đắn mà vui vẻ hơn, bọn họ đang xem heo thì Trần Trân từ trong lộc cộc chạy ra, đối diện với Thích Ngọc Tú xua xua tay, Thích Ngọc Tú:

"Cháu làm sao vậy?” Khuôn mặt cô nhóc có điểm nghiêm túc, không giống như biểu cảm của mấy đứa trẻ cho lắm. Khả năng vì lý do này nên mấy đứa nhỏ trong thôn đều không tới gần cô bé đùa nghịch, tiểu Trần Trân:

"Cái này cho thím"

Cô bé nghiêm túc nắm chặt tay thành nắm nhỏ, đem tay nhỏ đặt vào lòng bàn tay của Thích Ngọc Tú, ngay sau đó buông ra, thì ra là một viên kẹo đường.

Thích Ngọc Tú thắc mắc:

"? ??"

Có lẽ nào, cô thật sự có sức hấp dẫn đến nỗi khiến mấy đứa nhỏ đều yêu thích hay sao?

Trong nháy mắt, Thích Ngọc Tú vô cùng cảm động, cô chính là nhất thời không thể nào tin mình được cô bé này yêu thích.

Tiểu Trần Trân:

"Thím Tú, thực ra cái này là cho Bảo Nhạc đó ạ.

Thích Ngọc Tú:” Lại tự mình đa tình rồi.

Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Trần Trân có vài điểm nghiêm túc, luôn dặn dò mãi:

"Thím không được ăn vụng, càng không thể cho người khác, nhất định phải đưa cho Bảo Nhạc Thích Ngọc Tú:

"Thím biết rồi.

Tiểu Trần Trân hào hứng, nói:

"Vậy thím nói lại với cậu ấy, ngày mai cháu sẽ sang tìm cậu ấy chơi.

Thích Ngọc Tú:

"Được rồi."

“Kẹo đường này ăn cực kỳ ngon!” Cô nhóc nhìn chằm chằm viên kẹo đường một hồi lầu, ngay sau đó lưu luyến dời tầm mắt, kiên định nói:

"Thím phải đưa cho cậu ấy đó nhé.

Cô nhóc cứ sợ Thích Ngọc Tú sẽ không làm theo.

Thích Ngọc Tú tò mò hỏi:

"Sau cháu không trực tiếp đưa cho Bảo Nhạc?"

Tiểu Trần Trân trả lời thẳng thừng:

"Cháu sợ anh chị sẽ ăn hết mất!"

Cô bày ra bộ dạng “Tại sao nhóc con lại nghĩ như vậy”, nói:

"Thím cũng đang sợ chính mình nhịn không được mà ăn luôn đây, kẹo đường này rất ngon.

Thích Ngọc Tú ngây ra một lúc, nhìn theo phản ứng của cô nhóc.

Tiểu Trần Trân lại không nói gì với Thích Ngọc Tú nữa, tung tăng lộc cộc chạy vào nhà, Thích Ngọc Tú nhìn viên kẹo đường trên tay, trong lòng chợt cảm khoái lên. Phải biết rằng, bọn trẻ trong thôn bọn họ hiếm khi được ăn cái gì ngon.

Kẹo đường cũng là thứ hiếm hoi ít có, nhà lão Trần đông con, tiểu Trần Trân khó có được đồ ăn vặt như vậy, thế nhưng lại cho con của cô.

Thích Ngọc Tú thật là cảm khoái vô cùng.

“Con mình thế mà cũng kiếm được bạn rồi.

Vợ Đại Sơn vui tươi hớn hở nói:

"Chị có thấy không, bọn trẻ ấy thế mà ngày càng kết được thêm nhiều bạn mới nhỉ?"

Thích Ngọc Tú gật đầu, chuyện này quả thật đúng là như vậy!

Cô cũng cảm thấy mình thua con mình về điểm này.

Vợ Đại Sơn nói:

"Sau này chị sẽ thấy chính mình không hơn được mấy đứa nhóc ở nhà mình đâu.

Lúc chúng ta còn nhỏ thì thiếu thốn đủ điều, sau này bọn nhóc lớn lên mọi thứ cũng đầy đủ hơn trước. Em lúc trước cảm thấy chính mình cái gì cũng làm được, sau khi bọn trẻ dần lớn lên, em liền phát hiện ra bọn trẻ so chúng ta còn giỏi hơn rất nhiều. Cảm giác thật khó nói nhưng cũng thật vui mừng, ha ha ha"

Thích Ngọc Tú:

"Con trai lớn nhà em thực sự cũng rất có khả năng giao thiệp"

Đa số bọn trẻ ở trong thôn này Thích Ngọc Tú cũng không có cơ hội tiếp xúc quá nhiều, nhưng cô nhìn thấy bọn chúng có thể đọc sách, học lên đến trung học thì có thể công nhận rằng phải thật sự rất giỏi mới làm được như thế. Mặc kệ là con lớn Lý Kiến Kỳ của nhà Đại Sơn hay là Trần Khả của nhà lão Trần. Mấy vấn đề cần hiểu biết này đầu óc của bọn trẻ khá là nhạy bén.

Nói đâu xa xôi trước mắt chính là chuyện nuôi heo này, cũng nhờ có bọn trẻ giúp đỡ mới càng thêm thuận lợi.

Thật sự mà nói cái này là nhờ vào đọc sách, không đọc sách thì không hiểu biết được như vậy.

Cũng có thể thấy là nhờ vào đọc sách và tiếp xúc từ bên ngoài nhiều thì mới mở mang tầm mắt. Thích Ngọc Tú:

"Được rồi, chị không ở đây lâu thêm nữa. Ở nhà mấy đứa nhóc còn chờ chị về ăn cơm."

Thích Ngọc Tú ở đây nhìn thêm một chút rồi cũng nhanh chóng chạy nhanh về nhà.

Vừa về đến cửa nhà liền nhìn thấy Tiểu Bảo Châu đang ở trong sân chơi trò nhảy ô vuông, cô nói:

“Trời tối đen vậy rồi sao con còn ở bên ngoài chơi như vậy"

Bảo Châu cười hì hì:

"A, mẹ về rồi, chúng ta vào nhà ăn cơm thôi.

Thích Ngọc Tú:

"Ừm, ăn cơm thôi"

Cơm chiều là hai anh em Bảo Sơn Bảo Châu cùng làm, hai đứa nhỏ có thể vừa nấu cơm lại vừa hâm thịt.

Đừng nhìn bọn trẻ còn bé mà coi thường, chúng nấu cơm cũng không thua kém ai đâu, Khương Việt đã giúp bọn họ tải về mấy cái đoạn phim dạy nấu cơm, bọn trẻ đương nhiên cũng cùng mẹ ngồi xem, nhưng nhờ đó mà học được thêm không ít điều hay. Tất nhiên tay nghề bọn trẻ so với đầu bếp thì không so bằng rồi.

Nhưng cũng nhờ hay xem tài liệu nên thật ra mà nói thì mấy món ăn này so với người trong thôn nấu cũng khá ngon rồi.

Trừ thịt được hâm lại ra còn có một hộp cá hộp.

Một bữa cơm có cá có thịt.

Tuy rằng công việc một ngày của họ so với nhà người khác không giống nhau, cũng không phải là quá khổ, nhưng sức ăn của bọn trẻ cũng lớn. Mấy đứa nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn, miệng lớn sức ăn khoẻ, Thích Ngọc Tú nhìn thấy cũng không biết nói gì, trong đầu chỉ suy nghĩ lung tung. Trước tiên nói tới Bảo Sơn đi, lúc này chỉ mới làm việc được một năm mà quần của cậu nhóc ngày trước mặc vừa hiện tại lại ngắn lên một khúc."