Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 2: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Một đám ngu xuẩn, lười như hủi, không quất roi vào mông thì cứ đứng ỳ ra đó phải không? Tôi thấy các người đúng là…”

Đại đội trưởng nổi cơn tam bành, lúc này mọi người mới biết sợ, nhanh chóng tản ra, ai về việc nấy.

Dáng người đại đội trưởng tuy gầy và thấp, nhưng cơ bắp lại rất rắn chắc. Ông tức giận dậm chân, mỗi lần lên cơn là tài chửi người của ông còn ngoa ngoắt hơn cả mấy bà đanh đá nhất thôn.

Có điều, may là dù mồm miệng ông hung dữ, nhưng bản tính lại thật thà, cũng rất siêng năng chịu khó. Đừng nói là giảng giải đạo lý, bình thường ông cũng chẳng nói năng mấy, đa số thời gian đều lầm lì làm việc.

Tiếng trẻ con lại vang lên:

“Lao động là vinh quang số một…” Tiếng hát trong trẻo nhanh chóng hòa vào hương sen thoang thoảng gần đó, khung cảnh lại trở về vẻ yên bình, hài hòa vốn có.

“Đại đội trưởng, ông lại đây xem một chút, máy đập lúa bên này bỗng dưng im bặt, không thấy động đậy gì nữa…” Một người đàn ông ở sân đập lúa cách đó không xa vội hô lên.

Đại đội trưởng lập tức gác lại chuyện bên này, ba chân bốn cẳng chạy sang sân đập lúa kiểm tra.

Mọi người thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm. Có điều, bị mắng một trận tơi bời, dường như ai nấy cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà buôn chuyện nữa.

Người lớn tập trung làm việc, bọn trẻ con liền bị tụt lại phía sau. Tuy không dám khoe khoang, nhưng giữa ban ngày ban mặt, đứa nào cũng vừa mệt vừa khát, mắt thấy mình làm thua kém người khác, tự nhiên trong lòng sinh ra khó chịu.

Một ngày bọn chúng phải nhặt được năm sọt ngũ cốc mới đổi được ba công điểm, đã thế còn phải làm quần quật cả ngày trời.

Một đứa bé mặt mũi như củ khoai lang liếc nhìn về phía Bảo Sơn, tròng mắt nó đảo lia lịa, rồi lén lút đi tới bên cạnh cậu, nạt lớn:

“Đồ sao chổi kia! Mau đưa hết chỗ ngũ cốc mày nhặt được cho tao nhanh lên!”

Vừa nói, tay nó vừa duỗi ra định giật lấy cái rổ.

Chỉ là tay nó còn chưa kịp chạm vào cái rổ, Bảo Sơn đã nhanh nhẹn né sang một bên. Thằng nhóc mặt khoai lang mất đà suýt ngã sấp mặt, tức muốn hộc máu:

“Mày còn dám trốn à? Mau đưa cho tao! Mày ăn uống đều dùng của nhà tao! Còn dám không nghe lời tao, có tin tao đánh chết mày không?”

Nó lại chồm tới định cướp cái rổ lần nữa.

Lúc này, Bảo Sơn không né nữa. Bỗng một cục đá từ đâu bay tới trúng phóc vào tay thằng nhóc mặt khoai lang. Nó kêu “ui da” một tiếng, quay đầu lại thì thấy một bé gái thắt bím hai bên đang chạy vèo vèo tới.

Con bé giống hệt Bảo Sơn, người ngợm chẳng có mấy lạng thịt, tóc tai vàng hoe thưa thớt, khuôn mặt trái xoan với đôi mắt to tròn đen láy. Quần áo trên người chằng chịt những mụn vá.

Cô bé lao tới như một cơn gió, dùng sức đẩy mạnh thằng nhóc mặt khoai lang, hung dữ quát:

“Điền Cẩu Tử, không được ăn hiếp anh tôi!”

Rõ ràng thằng nhóc này sợ cô bé hơn là sợ Bảo Sơn. Bị đẩy lùi lại vài bước, nó trợn mắt lên:

“Điền Bảo Châu, mày dám đẩy tao à!”

Thằng nhóc tức điên lên:

“Tao mới là anh mày!”

Nói rồi nó lại chỉ tay vào mặt Bảo Sơn, gào lên:

“Nó là đồ sao chổi!”

Cô bé lập tức ngồi thụp xuống, nhặt một cục đất cứng ném mạnh qua. Cục đất nện trúng chân thằng nhóc mặt khoai lang. Cô bé chống nạnh, khí thế hiên ngang đáp trả:

“Anh tôi không phải sao chổi! Anh mới là đứa hư đốn! Anh mà còn dám nói bậy về anh Bảo Sơn, tôi sẽ đánh cho anh một trận!”

Điền Cẩu Tử tức giận:

“Mày dám đẩy tao, còn dám đánh tao! Tao sẽ đi mách bà nội, để bà nội đánh mày một trận nhừ tử!”

Tiểu Bảo Châu nghe vậy càng hung hăng hơn, cô bé siết chặt nắm tay, múa may trước mặt thằng nhóc:

“Đánh không lại tôi thì đòi đi mách lẻo người lớn, anh có biết xấu hổ không hả? Tôi còn thấy ngại thay cho anh đấy!”

“Ha ha ha, Điền Cẩu Tử thua cả một đứa con gái, đúng là nhục mặt quá đi!”

“Điền Cẩu Tử, sao cậu lại ăn hại thế hả?”

Thằng nhóc Điền Cẩu Tử buồn bực vô cùng, khuôn mặt như củ khoai lang giờ héo hon vì tức tối, đỏ bừng lên như gấc chín. Nó ngửa mặt lên trời hú một tiếng, rồi lao bổ vào:

“Xem tao có đánh chết mày không này, con ranh chết tiệt kia!”

“Không được bắt nạt em tao!”

Bảo Sơn nãy giờ vẫn đứng sau lưng em gái liền bước ra che chắn. Nhưng vì cậu quá gầy gò, chiều cao lại chẳng có chút lợi thế nào nên vừa lãnh một đấm đã ngã lăn ra đất. Thế nhưng, đôi mắt cậu chợt lóe lên tia nhìn u tối, hệt như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Dù dính đòn đau điếng nhưng Bảo Sơn chẳng hề kêu than nửa lời. Cậu chồm dậy túm chặt lấy Điền Cẩu Tử, há miệng cắn phập vào cánh tay thằng nhóc kia, rồi vung nắm đấm thụi mạnh vào ngực nó.

“Đánh nhau! Đánh nhau rồi kìa!”

“Thằng sao chổi với Điền Cẩu Tử đánh nhau rồi…”

Một cậu nhóc hét toáng lên. Cô bé Bảo Châu đang định lao lên tiếp ứng thì bị một bé gái khác giữ chặt lại can ngăn:

“Cậu đừng qua đó! Đừng có đánh nhau!”

Điền Bảo Châu vội vàng vùng vẫy thoát ra:

“Tớ phải giúp anh trai!”

Cô mới chẳng thèm sợ đánh nhau đâu!

“Làm cái gì vậy! Đang làm cái trò gì thế này!”

“A! Con trai tôi! Cái đồ sao chổi kia, mày dám đánh con bà à? Bà đánh chết mày!” Vợ hai nhà họ Điền vừa thấy quý tử bị đòn liền ba chân bốn cẳng chạy tới bênh vực. Nhưng mọi người đâu dễ gì để cô ta làm loạn thêm.

Chủ nhiệm hội phụ nữ đứng gần đó liền giữ chặt cô ta lại:

“Cô đừng có gây thêm phiền phức cho tôi nữa.”

Ngay sau đó, bà đi tới tách hai đứa trẻ ra, mỗi tay xách một đứa, lạnh lùng nói:

“Cho hai đứa cơ hội, còn muốn đánh nhau nữa không hả?”

“Chủ nhiệm, cô phải làm chủ cho chúng tôi! Thằng nhóc này rõ ràng đang ức hiếp người làng mình. Cô xem, cái đồ sao chổi từ nơi khác đến mà còn dám bắt nạt con trai tôi. Chúng ta mau đuổi cổ nó đi, đừng để cái thứ sao chổi… Á! Mẹ kiếp!”"