Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 118: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Kỳ thật Thích Ngọc Tú cũng không phải người phụ nữ không nói chuyện tình cảm như vậy, bằng không, lúc Điền Đại vừa mới mất, mấy người bên kia buộc trả lại sính lễ, cô cũng sẽ không cầm tiền. Cô chỉ nghĩ bọn họ dù gì cũng là cha mẹ của chồng cô.

Tuy rằng chồng cô đi rồi, nhưng cô không muốn để cho hắn ở dưới suối vàng không được yên ổn.

Hơn nữa, làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ.

Rất nhanh, gánh nặng sinh hoạt đã khiến cho Thích Ngọc Tú hiểu ra, cứ mang lòng hiếu thắng là vô dụng.

Con người thông qua quá trình sinh hoạt sẽ chậm rãi kiên cường hơn.

Không cần bất luận kẻ nào mở đường, tự mình cũng có thể chậm rãi kiên cường lên.

“Còn đau lắm không con?"

Tiểu Bảo Sơn vội vàng lắc đầu, nói:

"Con không sao"

Chỉ hơi đau một chút, một chút mà thôi!

Cậu nói:

"Mẹ, con có thể xuống dưới tự đi được."

Thích Ngọc Tú lắc đầu:

"Mẹ ôm mấy đứa"

Thích Ngọc Tú ôm con của cô trở về nhà, sọt của cô bị người ta vứt ở ngoài cửa. Nhưng mà trong sọt vốn dĩ không có cái gì hết. Tại vì trong đó có bộ quần áo không thể cho người khác biết, cho nên cô đã để nó ở sơn động bên kia rồi. Vì vậy cũng không cần lo lắng cái gì. Dọc theo đường đi, Thích Ngọc Tú đã biết rốt cuộc là tình huống như thế nào, vì cái gì xảy ra chuyện đó cũng đã hiểu được. Cô thật đúng là không nghĩ tới. Biết tin anh cả của cô gửi lại đây 30 đồng tiền, nhà họ Điền đã cả ngày nhớ nhung. Thật đúng là người không biết xấu hổ thì sẽ vô địch mặt dày.

Thích Ngọc Tú mở ngăn tủ, từ bên trong lấy ra một túi bánh mì hình chữ nhật, đây là lần đầu tiên gặp mặt, Khương Việt cho bọn họ.

Nhà cô đã ăn một ít, chỉ còn lại một cái này. Thích Ngọc Tú mở ra bánh mì, chia làm ba phần, nói:

"Mấy đứa ăn chút bánh mì lót dạ đi, mẹ ra ngoài một chuyến, trở về mẹ sẽ nấu cơm” Tiểu Bảo Châu kéo lấy vạt áo mẹ, nhỏ giọng nói:

"Mẹ ơi, con nhường anh và em trai ăn.

Cô bé ngập ngừng khóe miệng, nhỏ giọng nói:

"Mỗi lần đều là con gây chuyện. Tại vì con kêu thật to cho nên chú hai mới muốn đánh con.

Thích Ngọc Tú nhìn khuôn mặt nhỏ thấp thỏm của con gái.

Cô móc ra khăn tay lau mặt cho con bé, nghiêm túc nói:

"Không trách con. Cho dù con không kêu to, chú hai con cũng sẽ đi lên đoạt giày của Bảo Sơn. Bọn họ tới chính là vì chiếm lợi, mặc kệ con nói cái gì, bọn họ cũng sẽ ra tay. Cho nên mẹ không cảm thấy Bảo Châu làm sai, ngược lại, mẹ cảm thấy Bảo Châu nói trắng ra như vậy là tốt. Dây dưa với loại người như bọn họ cũng giống như nước mũi vậy, cọ ở trên người không được, ném đi cũng không xong. Nhưng ít nhất cũng phải cho bọn họ biết, chúng ta không cho bọn họ mặt mũi. Ngay cả mấy đứa nhỏ như các con cũng không phải bọn họ muốn làm gì thì làm.

Tiểu Bảo Châu vâng một tiếng thật dài.

Thích Ngọc Tú nói:

"Mẹ mang bắp đi cảm ơn mấy người vừa nãy đã giúp đỡ các con.

Ba đứa trẻ:

"Sao lại vậy ạ?"

Thích Ngọc Tú lời nói thấm thía:

"Mẹ là cố ý làm như vậy. Như thế về sau gặp được chuyện này, người khác mới có thể nhiệt tình giúp các con"

Tiểu Bảo Sơn cho dù có thể đánh, cũng là một đứa trẻ, khẳng định là đánh không lại người lớn như Điền Nhị.

Thời gian càng dài, càng dễ dàng có hại, cho nên mấy người chạy tới giúp đỡ, Thích Ngọc Tú đều chủ động đi cám ơn bọn họ.

Cho dù nhà Thích Ngọc Tú nghèo đói không có gì ăn, thì những chỗ như vậy cũng phải mang đi biểu.

Mà hiện tại càng không cần phải nói.

Thích Ngọc Tú cân bắp xong xuôi, lúc này mới ra cửa, cảm ơn mỗi nhà một cân hạt bắp, lễ này cũng đủ rồi.

Trước hết cô tới nhà Đại Sơn, cũng biếu nhà này nhiều hơn người khác một chút. Thích Ngọc Tú vô cùng trịnh trọng cảm ơn hai vợ chồng Đại Sơn.

Vợ Đại Sơn cũng không được lòng mẹ chồng, cô ấy hiểu rất rõ hoàn cảnh khó xử của Thích Ngọc Tú. Cô ấy vỗ bả vai Thích Ngọc Tú, nói:

"Em hiểu chị mà Thích Ngọc Tú:

"Sang năm chị đang tính toán cho hai đứa trẻ đi học.

Vợ Đại Sơn:

"? ??"

Thích Ngọc Tú:

"Anh cả, chị cả chị đều nói qua, trẻ con không thể không đọc sách. Bọn họ đều nguyện ý cho chị chi phí học hành của mấy đứa nhỏ. Kỳ thật chị thật sự không có mặt mũi nào mà lấy tiền này. Cho dù nói sao đi nữa thì bọn họ cũng có gia đình của mình. Nhưng hiện tại chị đã nhìn ra, con cái của chị phải đi học. Dù khó dù khổ, chị đều chịu được, chỉ cần chúng có thể được đi học, chỉ cần chúng có nhiều hơn một chút cơ hội đổi đời so với người khác, chị đã mãn nguyện lắm rồi. Bằng không nhà họ Điền vẫn cho rằng chị cần dựa vào nhà bọn họ mới có thể ngẩng cao đầu mà sống. Chị nhất định phải đưa bọn nhỏ đi học, cho dù thật sự không cáng đáng nổi, cho dù phải mặt dày xin anh cả, chị cả hỗ trợ, chị cũng phải kiếm cơ hội cho chúng nó được học hành. Người khác nhớ thương tiền của chị muốn dùng để đọc sách, chi bằng để dành số tiền đó cho trẻ con nhà mình được đọc sách còn hơn"

Lúc này nói tới chuyện cho bọn trẻ đi học, thực sự là cơ hội tuyệt hảo.

Thời cơ cũng rất tuyệt hảo.

Vợ Đại Sơn:

"Như vậy cũng phải.....

Cho dù cô ấy cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng mắt thấy Thích Ngọc Tú vô cùng giận dữ, cô ấy cũng không nói thêm gì nữa.

Đổi lại là cô ấy, nếu mẹ chồng của cô ấy mà lấy tiền riêng của nhà cô, cho con trai của nhà em chồng đi học, cô ấy cũng muốn nổ tung chảo chứ không để yên được.

Đừng nghĩ bắt nạt người khác dễ dàng như vậy.

Đại Sơn thấy hai người phụ nữ đang nhắc tới nhà chồng, cả hai đều lộ ra bộ dáng vô cùng hung dữ, vội vàng hỏi:

"Chị dâu Điền, bao giờ nhà chị sửa nhà?"