Thích Ngọc Tú nghĩ đến kế hoạch của ngày hôm nay, nhanh nhẹn nói:
"Không biết có thể haykhông phiền toái hai người...... Chị cũng không để hai người giúp không công được, người khác tính sao thì nhà hai người cũng vậy.
Trong thôn giống nhau đều là hỗ trợ cho nhau, một nữ đồng chí như Thích Ngọc Tú không giúp được người khác, tự nhiên phải cho họ chút lương thực.
Đại Sơn:
"Không cần đâu, chỉ một chút việc nhỏ như vậy......"
Vợ Đại Sơn nhanh nhẹn nói:
"Anh gọi mấy người bạn qua hỗ trợ dọn dẹp một chút, buổi chiều bắt tay vào làm đi, lương thực thì không cần.
Thích Ngọc Tú:
"Mọi người xứng đáng được nhận mà"
Vợ Đại Sơn cùng cô đưa qua đẩy lại một lúc, nói:
"Lương thực thì không cần. Nếu chị vẫn cứ băn khoăn, lần sau ở Cung Tiêu Xã có chút nguyên liệu tốt nào thì chị giúp em hỏi một cái, việc này em không rành......"
Thích Ngọc Tú suy nghĩ một chút, liền nói được.
Thích Ngọc Tú bên này thương lượng xong, trong lòng cũng khoan khoái không ít.
Tóm lại, hôm nay thực sự là một ngày sóng gió.
Không riêng gì bởi vì chuyện của mấy đứa trẻ, cũng bởi vì buổi sáng hôm nay cô đi chợ đen. Thích Ngọc Tú trước nay không nghĩ tới mình lại dám to gan như vậy, nhưng quả nhiên mọi chuyện không như cô nghĩ, đến lúc cần làm vẫn phải làm.
Sáng sớm hôm nay, đầu tiên cô đi tới trạm thu mua, đem sọt 200 cái trứng gà đổi thành bảy đồng tiền, tiếp theo đi bưu cục, gửi cho anh cả hai đôi vớ màu hồng thẫm còn có một khối vải. Chỗ vải này là cô cắt ra một mặt vỏ chăn hình hoa mẫu đơn có kích thước 1m8 x 2m.
Thực sự ra Thích Ngọc Tú rất ít khi gửi đồ cho anh cả của cô.
Cũng tại nơi này của cô chỉ có một chút thổ sản vùng núi, nhưng mà gửi qua bưu điện phí dụng lại không thấp.
Thích Ngọc Tú không phải một người có tiền, lần này cô gửi qua bưu điện chính là nguyên liệu, chỗ hàng đó cũng không nặng.
Hơn nữa, đồ vật cũng khá có giá trị.
Cô luôn nhận được đồ anh cả gửi, có đôi khi còn nhận cả tiền. Thực sự ra trong lòng Thích Ngọc Tú vẫn luôn lo lắng, anh cả cô quan tâm cô, cô cũng hiểu, nhưng nhà anh cả vẫn còn chị dâu. Cho nên chẳng mấy khi Thích Ngọc Tú có được thứ tốt, cô đã nghĩ ngay đến chuyện gửi tặng cho anh cả của mình.
Dù sao, loại chuyện này cũng không thường có.
Sau khi cô gửi đồ vật đi, lúc này mới tới nhà chị cả, trừ bỏ một khối vải y như gửi cho anh cả, chính là một cái chăn khác, cô còn mang thêm bốn đôi tất nữa.
Thích Ngọc Linh không ở nhà, Thích Ngọc Tú cũng không cần tìm chị ấy gấp, cô đem đồ vật giao cho mẹ chồng chị cả, dọa bà ấy nhảy dựng lên.
Thích Ngọc Tú nói dối:
"Con ở trên núi săn được một ít thú, cùng người ta đổi chút đồ. Ngày thường con nhận được trợ giúp từ chị ấy, lần này khó có khi có được thứ tốt, tự nhiên là muốn chia cho chị cả một ít"
Mọi người đều nói Thích Ngọc Tú nói chuyện trực tiếp, kỳ thật cô ấy rất khéo ăn nói, ít nhất lời này nói ra rất thoả đáng.
Bà nghe xong trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp, ai cũng không nghĩ người tốt lúc sau gặp được một kẻ phản trắc, cứ như bây giờ thì mọi chuyện đều tốt đẹp.
Thích Ngọc Tú bên này từ chối lời mời ăn cơm vô cùng nhiệt tình của mẹ chồng Thích Ngọc Linh. Cô ra cửa, tìm một cái ngõ nhỏ không người, tròng bao vào mặt mình, lại mặc lên quần áo đã sớm chuẩn bị tốt, đây là bà Cổ tìm một bộ quần áo cũ của mình cho cô. Quần áo của cô đã quá rách nát rồi.
Bà Cổ rất có mắt thẩm mỹ, tìm cho cô một bộ quần áo cũ, đừng nghĩ là quần áo cũ, thật ra nó còn mới hơn quần áo của Thích Ngọc Tú nhiều.
Cô để dành nó chỉ đến khi đi bên kia buôn bán thì mới mặc vào.
Thích Ngọc Tú mặc ở bên kia, nhưng chắc chắn sẽ không mặc nó ở bên này.
Cô khoác lên người một cái áo khoác thật dày, đây là kiểu áo bông của các bác gái ngày xưa, sau đó mới đi tới chợ đen.
Cô ở chợ bên kia, mua ba mươi cái đồng hồ, kiểu đồng hồ ngày xưa được người ta giữ lại cho nên vẫn còn bao.
Tổng cộng cô đã chi mất sáu trăm đồng tiền để mua chúng.
Lúc Thích Ngọc Tú mua hàng, trong lòng cực kì khẩn trương, tim cũng đập thình thịch, vô cùng lo lắng. Đến khi trở lại quầy hàng của mình, cô cứ vuốt đi vuốt lại mấy cái đồng hồ, cảm thấy tim mình vẫn đập vô cùng nhanh, chưa có dấu hiệu giảm bớt.
Tiệm cơm nhỏ cách vách mở một bản nhạc...... Lòng đang nhảy, lòng ta đang thiêu đốt......
Lời này đúng là quá chuẩn xác.
Cô đi vào chợ đen, đây cũng không phải lần đầu tiên cô tới nơi này. Trước kia cô và chị cả đã lén lút tới đây một lần rồi. Nhưng đây là lần đầu tiên cô đi một mình, người nơi này đều lén lút bày hàng quán bán hàng, hai bên chợ đều có đường thông.
Chợ đen cũng không phải tự phát hình thành, mà là có người tổ chức.
Nếu là người mua, có thể tự do đi vào. Nhưng nếu là người bán, thì phải giao tiền.
Quả nhiên, Thích Ngọc Tú mới vừa ngồi xổm xuống, đã có người lại đây duỗi tay, Thích Ngọc Tú lấy ra năm phân tiền, yên lặng giao lên.
Cho dù chỉ có năm phân tiền, nhưng cộng lại cũng không hề ít. Cũng giống như cô, nếu có người nào muốn bán đồ đổi tiền, dĩ nhiên sẽ tới nơi này. Chính là vì, tự mình làm chủ, không cần chia cho ai, lại có thể tự do mua bán, cho nên họ tình nguyện trả năm phân tiền cho người tổ chức.
Năm phân tiền mua lấy an toàn.
Nơi này đều có sắp xếp người mật báo, nếu có dân binh tới bắt người, cũng có thể thông báo trước cho mọi người đi trốn.
Tóm lại, trước giờ chưa có ai bị bắt, nếu có người bị bắt, vậy sẽ không thể có năm phân tiền mỗi người như vậy. Cho nên những ai muốn ra đây bán hàng thì sẽ không tiếc năm phân tiền cho họ."