Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 117: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Đại đội trưởng nói vừa chân thành lại vừa có lý.

Mọi người đều gật đầu, tán thành đại đội trưởng làm việc rất có quy củ, rất chuẩn mực.

Thật vậy, người lớn làm loạn như thế nào cũng đều là việc nhỏ, nhưng không thể bắt nạt trẻ con được.

Đối với những lời đồn đại về Tiểu Bảo Sơn, người trong thôn phản ứng không gay gắt như người nhà họ Điền.

Cho dù Điền Bảo Sơn thực sự là một ngôi sao chổi, thì cũng chẳng có chút liên quan gì đến bọn họ? Đây chỉ là một cái thôn nhỏ mà thôi, cho nên tất cả mọi người đều không cảm thấy một chút không hợp lý nào ở đây.

Nhưng đại đội trưởng nói đúng, nếu người lớn không ở nhà là có thể tới cửa bắt nạt trẻ nhỏ, đoạt đồ vật không được là đánh người, hành động này thật sự quá ác liệt. Chuyện như thế không thể tiếp tục xảy ra được!

Ông cụ Điền giảo hoạt hơn bà cụ Điền nhiều, ông ta cũng nhìn ra. Chuyện lần này nhà mình không thể dễ dàng vượt qua như vậy được, lập tức nói:

"Thằng ba, con về nhà lấy mười cân khoai lang bồi thường cho chị dâu cả của con nhanh"

Điền Tam vâng một tiếng, mặc dù hắn vô cùng không muốn, nhưng cha hắn đã lên tiếng, hắn tự nhiên là không dám không nghe.

Lúc này mọi người mới kịp phản ứng lại, đại đội trưởng chỉ nói mười cân lương thực, chưa nói lương thực gì. Nhà họ Điền làm như vậy là muốn bồi thường khoai lang không đáng tiền nhất. Nếu như kì kèo bớt một thêm hai vài lần nữa, chưa biết chừng có thể sẽ phải bồi thường cả bắp. Ông cụ Điền quả thật không phải đèn cạn dầu.

Mọi người vừa nghe đã hiểu tâm tư nhỏ mọn của ông cụ Điền, nhưng mà hai vợ chồng Điền Tam thì không hiểu.

Hai vợ chồng bọn họ cùng nhau đi về nhà, vợ Điền Tam trưng ra khuôn mặt khổ sở, nói:

"Anh hai gây quá nhiều phiền toái cho người trong nhà. Anh nhìn xem, đang yên đang lành lại nảy ra chủ ý đi đòi tiền nhà chị dâu. Đòi được thì hai chúng ta chả có một xu nào, đằng này không đòi được, số lương thực phải bồi thường lại có phần của chúng ta. Đã khó khăn lại càng thêm khó khăn” Điền Tam nghe vậy vẫn kín miệng như hũ nút, không phát ra một tiếng nào.

Vợ Điền Tam lại nói:

"Em nói cho mà nghe. Xem bệnh là tiền, lương thực cũng là tiền, nhà chị dâu bọn họ phen này lời to"

Điền Tam kêu lên một tiếng, cuối cùng đã mở miệng:

"Bảo Nhạc cũng là cháu trai của nhà này.

Nhưng mà Bảo Sơn?

Bọn họ không nhận.

Ai lây dính đến hắn đều gặp xui xẻo, ngay cả anh cả hắn cũng mất mạng rồi.

Lại nói, lần này, anh hai dính đến hắn cũng chẳng có quả ngon mà ăn.

Thằng nhóc đó chính là một ngôi sao chổi, bao nhiêu chuyện xảy ra như vậy rồi, còn không đủ để chứng minh hay sao?

“Anh xem, chưa biết chừng cha mẹ cho mấy người bọn họ lương thực, trong lòng còn nguyện ý"

Điền Tam liền nói tiếp:

"Rốt cuộc Bảo Nhạc cũng là con cháu nhà họ Điền, cho nhà bọn họ, thằng bé cũng được ăn lương thực.

May mắn lời này của hắn không bị hai cụ già nhà họ Điền nghe thấy, nếu không chắc chắn bị cái óc heo này làm cho tức đến mức ngất xỉu.

Bọn họ không phải có suy nghĩ đó, không hề có, bọn họ không chỉ bực bội thôi đâu!

Mà là bọn họ phẫn nộ gấp ba lần.

Nhưng mà vợ Điền Tam lại tin lời chồng cô ta nói, cô ta uất ức khóc rống lên, nói:

"Cả nhà đùm bọc lẫn nhau, bắt nạt vợ chồng nhà chúng ta. Chúng ta cũng chăm chỉ làm ăn, lo lắng cho cái gia đình này, nhưng lại bị coi không ra gì, kém hơn vợ chồng nhà anh hai đã đành, lại còn kém hơn cả nhà anh cả? Cha mẹ cũng quá bất công” Điền Tam nghẹn ngào nói:

"Tại vì nhà chúng ta không có con trai nối dõi.

Vợ Điền Tam khóc càng ủy khuất:

"Tôi hiểu được chính mình chưa sinh đứa con trai cho nhà họ Điền, đều là tôi sai, nhưng tôi cũng muốn có con trai mà. Này ông trời, không khỏi quá không công bằng. Chị dâu hai là một con quỷ cái khắc nghiệt, chị dâu cả là người đàn bà đanh đá, hai người ấy hơn tôi ở chỗ nào, tại sao bọn họ lại có thể sinh con trai chứ..."

“Cô con mẹ nó nói ai là quỷ cái?"

Vợ Điền Nhị đang ở ngoài cửa viện, vội vàng xông về phía vợ Điền Tam gào ầm ĩ lên:

"Cô mới mắng ai là con quỷ cái khắc nghiệt, cô chỉ là con gà mái không biết đẻ trứng, nghĩ mình hơn được ai chứ!"

Vốn dĩ vợ Điền Nhị cũng biết được tính toán của cha mẹ chồng, trong lòng là vạn phần tán thành, nhưng mà, cô ta xảo quyệt một chút, những lời thương thuyết này không dễ nghe, chuyện cũng không dễ dàng trôi qua như vậy, cho nên cô ta đang muốn trốn về nhà mẹ đẻ một thời gian rồi tính tiếp.

Vốn dĩ cho rằng giữa trưa trở về nhà mọi chuyện đã xong xuôi hết rồi, nhưng không nghĩ tới, sự tình vượt quá tưởng tượng của cô ta.

Đừng nhìn vợ Điền Nhị thường xuyên không nói lý, nhưng cô ta chính là một người khôn khéo. Tuy rằng nghe nói chồng mình bị tố cáo. Nhưng cô ta không thèm chạy tới Sở y tế xem xét tình hình, mà trốn ở nhà, giả bộ mình không biết chuyện gì hết.

Cô ta đã được nếm thủ đoạn của người đàn bà đanh đá Thích Ngọc Tú kia. Thích Ngọc Tú yêu thương nhất là ba đứa nhỏ nhà cô ta, gặp chuyện lần này chắc chắn sẽ nổi bão.

Vợ Điền Nhị khẳng định sẽ không xông lên làm chỗ dựa cho chồng cô ta, cô ta đi ra nhỡ bị đánh chung thì phải làm sao?

Cô ta đang tránh ở trong nhà, không nghĩ tới lại nghe được vợ Điền Tam nói bậy. Cô ta đánh không lại người đàn bà đanh đá Thích Ngọc Tú kia, chẳng lẽ còn đánh không lại thứ này sao? Thế là vợ Điền Nhị trực tiếp xông ra ngoài, hai người lao vào giằng xé nhau...... Trong lúc bọn họ ở bên này đánh nhau, thì Thích Ngọc Tú đã mang ba đứa trẻ về nhà. Chuyện xảy ra lần này với nhà họ Điền, cô không nghĩ bỏ qua dễ dàng như thế. Bọn họ không tới trước mặt cô, cô có thể cho bọn hắn một chút thể diện. Nhưng bọn họ dám lại đây làm cho cả nhà cô không thoải mái, thế thì đừng trách cô."