Hôm nay có lẽ là ngày nhục nhã nhất trong đời Vương Kiến Đông. Đứa con gái mà ông ta vốn coi thường, ngày thường chẳng buồn để mắt tới, vậy mà giờ lại dám ra lệnh cho mình. Điều đáng xấu hổ hơn cả là chính ông ta lại sợ cô thật sự ra tay.
Vương Ngọc Thanh nhớ lại, sau này khi lão già này bị liệt hai chân, nguyên chủ chẳng những không oán trách nửa lời, mà còn tận tụy hầu hạ đến lúc chết. Vậy mà ngay trước khi chết, lão ta còn thẳng tay đập bô tiểu vào đầu nguyên chủ!
Nghĩ đến đó, cô chỉ cảm thấy lửa giận ngùn ngụt. Nguyên chủ quá thánh mẫu, chứ cô thì không làm nổi! Đừng nói đến chuyện hầu hạ, nếu không phải phạm pháp, cô còn muốn đ.â.m lão ta hai nhát!
Lâm Tuyết Mai đang lúi húi nấu cơm, nhưng từng cử động đều nằm trong tầm giám sát của Vương Ngọc Thanh. Khi bữa cơm dọn lên, cô cùng Kỷ Học Ninh ăn uống no nê, sau đó còn thản nhiên ra lệnh cho Vương Kiến Đông:
"Lấy tăm cho tôi."
Khoảnh khắc đó, Vương Kiến Đông bỗng nhớ lại, trước đây ông ta mới là người sai bảo cô. Khi ông ta ăn xong, Vương Ngọc Thanh phải vội vàng chạy đi lấy tăm hầu hạ.
Đứng bên cạnh, Vương Ngọc Lan âm thầm phân tích tình thế. Cô ta nhìn ra rằng Vương Ngọc Thanh của hôm nay không còn là con bé ngốc nghếch dễ bị bắt nạt như trước. Lấy tư cách bề trên ép cô ta khuất phục? Không có tác dụng. Đối xử tàn nhẫn? Càng vô dụng, vì bây giờ cô ta còn tàn nhẫn hơn cả bọn họ!
Đối đầu cứng rắn không được, vậy chỉ còn cách mềm mỏng.
Vương Ngọc Lan cất bước tiến lên, cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa:
"Ngọc Thanh, bây giờ em cũng đã ăn no, uống đủ, thôi thì bớt giận đi. Bố mẹ chỉ là nghe lời dì xúi giục nên nhất thời nóng nảy. Dù sao cũng là người một nhà, chi bằng chúng ta nhường nhau một bước, ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng?"
Lâm Tuyết Mai vội vàng gật đầu:
"Đúng vậy, ngồi xuống nói chuyện cho tử tế."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Vương Kiến Đông nhìn cô đầy nghi hoặc, không hiểu con gái hôm nay quay về với mục đích gì.
Lúc này, Vương Ngọc Lan bất chợt nhắc đến chuyện tiền:
"Chuyện phí nuôi dưỡng... nếu thực sự em không xoay xở được, thì chị có thể bảo anh rể cho em vay một ít."
Nói xong, cô ta nhìn về phía Kỷ Học Ninh, ánh mắt thấp thoáng vẻ khinh thường, nhưng rất nhanh đã che giấu đi, mỉm cười nói:
"Tiểu Kỷ, lúc trước cậu đã đồng ý đưa tiền rồi, mà đàn ông các cậu ấy mà, sĩ diện lắm, đã hứa thì chắc chắn phải làm. Nhưng mà, hoàn cảnh nhà cậu thế nào chúng tôi đều biết rõ. Hay là cậu cứ nói với bố mẹ đi, để họ rộng lượng thêm mấy ngày. Hoặc như tôi nói đấy, tìm Trần Lương vay tạm một ít."
Chưa kịp để Kỷ Học Ninh lên tiếng, Vương Ngọc Thanh đã lạnh lùng cười:
"Lại bắt đầu khoe khoang sự ưu việt của mình rồi? Đúng là 'trí thức'!"
Sắc mặt Vương Ngọc Lan sa sầm.
Vương Ngọc Thanh móc ra một trăm đồng, ném lên bàn thờ, giọng dửng dưng:
"Không cần vay mượn ai cả, huống hồ chồng chị cũng chẳng thèm nể mặt chị đâu. Chị nói đúng, Kỷ Học Ninh đã nói thì chắc chắn làm được. Số tiền này, anh ấy đã chuẩn bị xong từ lâu."
Vương Ngọc Lan siết chặt tay. Cô ta có cảm giác Vương Ngọc Thanh đã nhìn thấu tâm tư mình, khiến cô ta có chút chột dạ. Nhưng rất nhanh, cô ta đã lấy lại bình tĩnh, cười nhạt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
"Em xem, nãy giờ không nhắc gì đến chuyện tiền nong, làm chị tưởng hai người chưa xoay sở được cơ."
Nếu không phải đang chiếm dụng thân thể của nguyên chủ, đừng nói là một trăm đồng, ngay cả một xu Vương Ngọc Thanh cũng chẳng thèm đưa!
Lâm Tuyết Mai vừa thấy tiền, ánh mắt lập tức sáng lên, nhanh chóng đưa tay ra định chộp lấy.
Lâm Tuyết Mai hoảng loạn rụt tay lại, ôm lấy ngực, suýt nữa thì ngất xỉu vì sợ hãi.
Vương Kiến Đông và Vương Ngọc Lan cũng kinh hãi đến mức đứng c.h.ế.t trân. Kỷ Học Ninh vẫn giữ im lặng nãy giờ, nhưng trong mắt cũng lóe lên tia ngạc nhiên.
"Hôm nay tôi về đúng là để đưa tiền. Nhưng còn một việc quan trọng hơn."
Cô nhấn mạnh từng chữ:
"Tôi muốn lấy lại hộ khẩu của mình!"
Lâm Tuyết Mai và Vương Kiến Đông sững sờ, nhìn nhau đầy bối rối. Bà ta lắp bắp:
"Lấy hộ khẩu... làm gì?"
Vương Ngọc Thanh khoanh tay, lạnh lùng đáp:
"Các người đã mặc định tôi xuất giá, vậy thì tôi lấy hộ khẩu chẳng phải là lẽ đương nhiên sao? Phí nuôi dưỡng các người đã nhận, sính lễ tứ đại kiện cũng có giấy trắng mực đen. Không lẽ muốn nuốt lời?"
Cô dừng lại một chút, khóe môi nhếch lên đầy giễu cợt:
"Muốn nuốt lời cũng được thôi. Vậy thì phí nuôi dưỡng và sính lễ coi như không có. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ ở lại nhà hầu hạ các người thật tốt!"
Ba chữ "hầu hạ thật tốt" được cô nhấn mạnh đầy ẩn ý.
Lâm Tuyết Mai bỗng cảm thấy ớn lạnh. Trước đây bà ta từng mong muốn giữ cô ở nhà để sai bảo, làm trâu làm ngựa. Nhưng bây giờ, bà ta không dám nữa.
Quan trọng hơn, phí nuôi dưỡng và sính lễ là hai khoản tiền lớn, bà ta nhất định phải giữ lấy!
Vì vậy, bà ta vội vàng xua tay:
"Mẹ sao có thể nuốt lời chứ! Con đã về nhà chồng một tháng rồi mà. Nhưng mà... con chưa đủ tuổi đăng ký kết hôn, lấy hộ khẩu làm gì? Chỉ là một tờ giấy thôi, mẹ đâu có ăn được?"
Sắc mặt Vương Kiến Đông cũng trở nên khó coi. Hai vợ chồng họ đã bàn bạc riêng với nhau, khi con gái đủ tuổi đăng ký kết hôn, họ đương nhiên sẽ đưa hộ khẩu. Nhưng nếu đưa hộ khẩu đi, đồng nghĩa với việc sẽ mất đi suất lương thực cung cấp!