"Điên rồi. Bị hai người ép điên rồi. Hai người đày đọa tôi hơn hai mươi năm nay, nếu hôm nay tôi có c.h.é.m hai người vài nhát cũng chẳng oan uổng gì. Chỉ sợ tôi ra tay mạnh quá, hai người toi mạng sớm, không còn cơ hội hưởng phúc sau này..."
Cô dừng một chút, thong thả nói tiếp:
"Con gái lớn của hai người là trí thức, có công việc ổn định. Con rể là nhân viên chiếu phim, tương lai sáng lạn. Hai người lại là công nhân viên chức, nếu c.h.ế.t bây giờ thì tiếc quá!"
Cô cười nhạt, giọng nói mang theo sự chế giễu:
"Còn tôi, c.h.ế.t thì có sao? Tôi không có học, không có nghề nghiệp, c.h.ế.t là hết. Kiếp sau may mắn đầu thai vào nhà tử tế hơn, thế thôi."
Lâm Tuyết Mai nuốt nước bọt, giọng mềm hẳn đi:
"Nhị nha... con làm gì vậy... Không cần đến mức này, sao phải động d.a.o chứ? Vừa rồi mẹ và bố con chỉ tức giận nhất thời thôi mà..."
Bà ta nói rồi, nhân lúc không ai để ý, nhéo mạnh cánh tay Vương Kiến Đông. Người đàn ông cao lớn nhưng lại sợ vợ giật mình, mặt nhăn nhúm, cố gượng cười theo:
"Phải đó, một nhà với nhau, có chuyện gì thì ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng."
Vương Ngọc Thanh nhìn chằm chằm hai người trước mặt, khóe môi cong lên đầy giễu cợt. Đúng như cô nghĩ, những kẻ này chỉ biết bắt nạt kẻ yếu. Suốt hai mươi mấy năm qua, nguyên chủ bị bọn họ hành hạ đến mức chai lì, đến nỗi chính cô ta cũng nghĩ mình yếu đuối, không phản kháng nổi. Nhưng giờ thì khác!
Cô hạ thấp giọng, từng chữ đều rõ ràng:
"Được thôi, tôi chỉ hỏi một câu: đánh hay không đánh?"
Vợ chồng Vương Kiến Đông lập tức lắc đầu lia lịa:
"Không đánh! Không đánh!"
"Chắc chứ?" Cô nhướn mày, ánh mắt sắc như dao.
"Chắc! Chắc chắn!" Lâm Tuyết Mai sợ đến mức mồ hôi lạnh túa ra. Để xoa dịu tình hình, bà ta còn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười giả tạo:
"Con dù gì cũng là do mẹ sinh ra mà, có thù hằn gì đâu. Vừa rồi mẹ chỉ lỡ lời, đều là tại con Lâm Mỹ Lệ xúi bẩy..."
Vương Kiến Đông cũng nhanh chóng phụ họa:
"Phải, phải! Lâm Mỹ Lệ đáng đời bị mắng, chồng cô ta cũng đáng bị đánh. Con làm vậy là đúng!"
Nhìn hai người đổi sắc mặt nhanh như chớp, Vương Ngọc Thanh cười khẩy, giọng điệu ung dung nhưng đầy uy hiếp:
"Tôi đói bụng rồi. Mau đi nấu cơm! Tôi muốn ăn trứng gà, muốn ăn thịt!"
Cả nhà c.h.ế.t sững.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Từ nhỏ đến lớn, nấu cơm luôn là việc của Vương Ngọc Thanh. Nếu không nấu ngon sẽ bị đánh, nấu ngon rồi vẫn bị đánh. Vậy mà hôm nay, cô lại dám ra lệnh?
Lâm Tuyết Mai và Vương Kiến Đông còn chưa kịp phản ứng, thì Vương Ngọc Thanh đã rút con d.a.o phay trên bàn, gõ mạnh lên mặt bàn một cái "cạch", gằn giọng:
"Điếc à? Tôi bảo đi nấu cơm! Ai đi nấu?"
Vương Kiến Đông giật b.ắ.n mình, theo phản xạ đẩy vợ một cái:
"Bà không nghe thấy à? Mau đi nấu cơm đi! Cả nhà còn chưa ăn cơm!"
Lâm Tuyết Mai sững người, không tin nổi vào tai mình. Từ bao giờ mà chồng bà ta dám lớn tiếng sai bảo bà ta?
Bà ta trừng mắt định quát lại, nhưng Vương Kiến Đông đã gằn giọng trước:
"Bà làm cái mặt gì đấy? Để bà đi nấu một bữa cơm thì làm sao? Dao đã kề cổ rồi, bà muốn c.h.ế.t à? Tôi còn không sai khiến được bà chắc? Tôi còn là chủ cái nhà này không?"
Lâm Tuyết Mai bàng hoàng. Đã bao nhiêu năm rồi bà ta chưa từng bước chân vào bếp? Chẳng lẽ hôm nay lại phải xuống nước nấu cơm?
Trong lúc còn đang chần chừ, bà ta vội nhìn sang con gái lớn:
"Ngọc Lan, con đi nấu đi!"
Vương Ngọc Lan nhíu mày, vẻ mặt không vui, giọng lạnh nhạt:
"Mẹ, con mang thai chín tháng rồi! Ở nhà máy còn không ai cho con làm việc nặng, mẹ còn bắt con nấu cơm?"
Cô ta nói thế khiến Lâm Tuyết Mai càng tức nghẹn. Nhưng nghĩ lại, Ngọc Lan bây giờ có tiền đồ, lấy được chồng tốt, không thể ép nó làm việc được.
Không còn cách nào khác, bà ta chỉ có thể nghiến răng nuốt giận, lầm lũi đi vào bếp.
Vương Kiến Đông sững sờ, mặt tím tái. Từ trước đến nay, ông ta chỉ quen sai bảo chứ chưa từng bị sai bảo. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nhưng đúng lúc ông ta định mở miệng chửi, một ánh d.a.o sắc lạnh lướt qua trước mặt.
Cả người ông ta lạnh toát, chẳng dám nói thêm một lời, vội vàng chạy đi rót trà, hai tay run rẩy dâng lên trước mặt Vương Ngọc Thanh và Kỷ Học Ninh.
Hôm nay có lẽ là ngày nhục nhã nhất trong đời Vương Kiến Đông. Đứa con gái mà ông ta vốn coi thường, ngày thường chẳng buồn để mắt tới, vậy mà giờ lại dám ra lệnh cho mình. Điều đáng xấu hổ hơn cả là chính ông ta lại sợ cô thật sự ra tay.
Vương Ngọc Thanh nhớ lại, sau này khi lão già này bị liệt hai chân, nguyên chủ chẳng những không oán trách nửa lời, mà còn tận tụy hầu hạ đến lúc chết. Vậy mà ngay trước khi chết, lão ta còn thẳng tay đập bô tiểu vào đầu nguyên chủ!
Nghĩ đến đó, cô chỉ cảm thấy lửa giận ngùn ngụt. Nguyên chủ quá thánh mẫu, chứ cô thì không làm nổi! Đừng nói đến chuyện hầu hạ, nếu không phải phạm pháp, cô còn muốn đ.â.m lão ta hai nhát!
Lâm Tuyết Mai đang lúi húi nấu cơm, nhưng từng cử động đều nằm trong tầm giám sát của Vương Ngọc Thanh. Khi bữa cơm dọn lên, cô cùng Kỷ Học Ninh ăn uống no nê, sau đó còn thản nhiên ra lệnh cho Vương Kiến Đông: