Vương Ngọc Thanh năm nay mới hai mươi hai tuổi, còn ba năm nữa mới đủ tuổi đăng ký kết hôn. Điều đó có nghĩa là vợ chồng Lâm Tuyết Mai vẫn có thể lợi dụng danh nghĩa của cô để nhận lương thực cung cấp từ nhà nước thêm ba năm nữa.
Mỗi tháng thêm 27 cân lương thực, một con số không hề nhỏ.
Vương Ngọc Thanh không muốn vòng vo, cô thẳng thừng vạch trần suy tính ích kỷ của họ:
"Tôi biết rõ ý định của hai người. Chẳng phải muốn giữ hộ khẩu của tôi để mỗi tháng đến trạm lương thực nhận 27 cân sao? Năm nay đã trôi qua sáu tháng, nghĩa là hai người vẫn có thể nhận thêm 30 tháng lương thực nữa, tổng cộng là 810 cân. Số lượng này cũng kha khá đấy!"
Lâm Tuyết Mai không ngờ đứa con gái trước kia luôn cam chịu, đần độn nay lại thông minh và rành rọt như vậy. Bà ta vội lên tiếng:
"Tao nuôi mày bao nhiêu năm, cho mày ăn, cho mày mặc, giờ mày không ở nhà nữa, tao nhận một ít lương thực thì sao? Đợi đến khi mày đủ tuổi kết hôn, tao sẽ trả lại sổ hộ khẩu!"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Nghe vậy, Vương Ngọc Thanh chỉ cảm thấy buồn cười, cô lạnh lùng nói:
"Đợi đến khi tôi đủ tuổi đăng ký kết hôn, nhập hộ khẩu vào đội thì sẽ không còn được hưởng lương thực cung cấp nữa. Bà tính toán giỏi thật đấy! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chẳng phải tôi đã làm trâu làm ngựa cho hai người suốt bao nhiêu năm rồi sao? Từ lúc bốn tuổi đã bị sai khiến!"
Cô cười lạnh, ánh mắt sắc bén:
"Bốn năm đầu đời, thứ tôi ăn, thứ tôi mặc, thứ tôi dùng đều do ông nội Kỷ gửi đến."
"Bà nuôi tôi cái gì chứ?"
"Cùng lắm bà chỉ mang thai tôi mười tháng. Cái ân tình đó, bao năm qua tôi làm bảo mẫu cho nhà này cũng đã trả hết rồi."
Nhớ lại những năm tháng tăm tối của nguyên chủ, cô không khỏi cay mũi, oán hận nhìn chằm chằm vào hai vợ chồng họ:
"Suốt bao năm qua, hai người chỉ mang đến cho tôi sự đau khổ. Hai người từng dùng thắt lưng, dép lê, chổi, cả củi lửa để đánh tôi. Nhẹ thì mắng chửi, nặng thì đánh đập. Ngày nào cũng sỉ nhục, chửi bới. Hai người là cha mẹ độc ác, dùng từ tàn nhẫn để hình dung cũng không quá đáng!"
Lâm Tuyết Mai không hề cảm thấy hổ thẹn, bà ta nhếch môi lạnh lùng:
"Đó là số phận của mày! Nếu không muốn chịu khổ thì đừng đầu thai vào nhà tao! Sao không đầu thai thành tiểu thư nhà giàu đi?"
Ngay giây tiếp theo.
"BỐP!"
Vương Ngọc Thanh thẳng tay vung chiếc thớt trong tay, đập thẳng vào mặt Lâm Tuyết Mai.
"Aaaaaaa!!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Lâm Tuyết Mai ôm mặt, đau đớn kêu thảm thiết.
Vương Ngọc Thanh không chút do dự, cầm d.a.o chỉ thẳng vào bà ta:
"Tôi đến đây không phải để thương lượng, mà là để thông báo! Bà có đưa sổ hộ khẩu cho tôi hay không, không phải do bà quyết định!"
Vương Kiến Đông sợ đến toát mồ hôi lạnh, lắp bắp:
"Đưa... đưa ngay đây! Tôi đi lấy sổ hộ khẩu cho cô ngay..."
Thực ra, có rất nhiều cách để lấy lại hộ khẩu, nhưng Vương Ngọc Thanh chọn cách đơn giản và thô bạo nhất. Cách này vừa nhanh, vừa tiết kiệm sức, vừa không tốn tâm trí. Chỉ cần dọa một chút là người ta đã ngoan ngoãn giao ra rồi.
Lâm Tuyết Mai không còn quan tâm đến cơn đau, vẫn gào khóc dữ dội:
"Không! Không thể đưa cho nó! Số lương thực này tôi phải giữ lại cho Bảo Đệ ăn thêm, nó đang tuổi lớn!"
Vương Kiến Đông không nhịn được nữa, run rẩy lấy cuốn hộ khẩu ra, đặt lên bàn rồi quay sang quát vợ:
"Im miệng! Bà còn gào nữa là tôi vả cho đấy, đồ đàn bà c.h.ế.t tiệt!"
Ông ta chỉ muốn nhanh chóng tiễn con quỷ này đi, nếu không cứ thế này thì chắc chắn tim cũng nhảy ra ngoài mất.
Vương Ngọc Thanh cầm lấy hộ khẩu của mình, ánh mắt vẫn không mấy hài lòng.
Cô không vội rời đi, mà còn ném phí nuôi dưỡng xuống trước mặt Lâm Tuyết Mai đang khóc lóc thảm thiết, lạnh lùng nói:
"Bà còn khóc được. Còn tôi thì sao? Tôi bị hành hạ suốt bao năm qua, đến khóc cũng không khóc được."
Lúc này, Vương Ngọc Lan nhẹ giọng khuyên nhủ:
"Mẹ, thôi đi. Cứ để cô ta lấy đi. Dù sao cô ta cũng họ Vương, cũng là con ruột của mẹ mà. Chúng ta không thể nhẫn tâm nhìn cô ta gả cho một người nông dân rồi chịu đói được, đúng không? Điều kiện nhà họ Kỷ thế nào chúng ta đều biết cả. Trên có người già, dưới có trẻ nhỏ, bữa trước no bữa sau đói. Cô ta muốn lấy hộ khẩu để nhận lương thực mỗi tháng cũng là lẽ đương nhiên thôi."
Lâm Tuyết Mai nghe xong, cơn tức càng dâng lên.
Bà ta nuôi con gái là để sau này nó lấy chồng rồi trợ cấp cho nhà mẹ đẻ! Kết quả, đứa con gái ngốc này không những không đưa tiền về mà còn đòi hộ khẩu, cắt đứt luôn mối lợi ba năm lương thực!
Nhưng có thể làm gì đây? Mắng không lại, đánh không được. Người ta chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, vô tình vô nghĩa như một con súc vật. Hơn nữa, còn cướp luôn cả hộ khẩu trước mặt bà ta!
Bà ta luôn nghĩ rằng có thể kiểm soát Vương Ngọc Thanh cả đời.
Nhưng không ngờ, người này như biến thành một kẻ hoàn toàn khác, vừa tàn nhẫn, vừa lạnh lùng, vừa quyết đoán. Nghĩ đến thôi cũng thấy kinh hãi...