Bản Sonata Rung Động Ngày Hè

Chương 18



 

8

 

Tôi thấu hiểu những lo lắng kiêng dè của cậu ấy, thế nên cả hai đều ngầm ăn ý chẳng ai mảy may vạch trần chuyện ấy.

 

Chỉ âm thầm lặng lẽ bật đi bật lại khúc nhạc hòa quyện nhịp đập trái tim của hai đứa.

 

Kỳ thực chẳng phải nhờ Tiểu Hân Hân mà bệnh tình tôi thuyên giảm, tất cả là vì cậu ấy.

 

Tôi đã hứa rồi mà, tôi nhất định sẽ cứu cậu ấy.

 

Trong lúc mổ, tim cậu ấy đã ngừng đập đến tận hai lần.

 

Tôi có cảm giác như trái tim mình cũng vừa ngừng đập theo tận hai lần.

 

Tôi tự nhủ với bản thân phải luôn giữ cái đầu lạnh, phải hết sức bình tĩnh.

 

Thật may quá, tôi đã giành giật lại được sinh mạng của cậu ấy.

 

Tôi chẳng yên dạ để ai khác chăm sóc cho cậu ấy.

 

Bèn đệ đơn xin nghỉ phép túc trực canh chừng bên giường bệnh.

 

Cậu ấy cứ liên tục lầm bầm mớ ngủ không dứt.

 

Vừa gọi mẹ, vừa lẩm nhẩm gọi tên tôi.

 

Chu Hoài Ngộ, Chu Hoài Ngộ...

 

Tôi dỗ kiểu gì cậu ấy cũng chẳng chịu nín.

 

Đành phải hôn lên đôi bàn tay cậu ấy, rồi lại hôn lên trán cậu ấy.

 

"Tôi ở đây, có tôi ở đây rồi..."

 

Làm vậy là cậu ấy sẽ ngoan ngoãn chìm vào tĩnh lặng ngay.

 

9

 

Sau khi ngấm t.h.u.ố.c mê, cậu ấy cứ liên mồm kêu thích tôi, lại còn hô hoán lên là đã từng hôn tôi nữa.

 

Thế là cả một phòng phẫu thuật đều tỏ tường, rồi cả cái bệnh viện đều tường tận rành rọt luôn.

 

Còn cậu ấy thì chẳng mảy may nhớ lấy một chữ.

 

Tôi chăm nom cậu ấy ngày này qua tháng nọ.

 

Cơm nước tôi đút cho ăn, lau mồm lau miệng tôi làm, vệ sinh thân thể tắm rửa lau mình tôi cũng thầu tất tần tật.

 

Giỏi, giỏi lắm.

 

Thế mà cậu ấy dám ngang nhiên mở miệng phán tôi chỉ là bạn bè.

 

Lần này tôi giận thật sự rồi đây.

 

Mới kéo có mỗi cái khóa áo mà cũng kẹp trúng cằm cho bị thương được, đúng là ngốc nghếch hết t.h.u.ố.c chữa.

 

Thôi bỏ đi, hết giận vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thấy xót quá.

 

10

 

Bận rộn quay cuồng, bận tối tăm mày mặt.

 

Lại còn phải trông chừng Tịch Tụng Minh đằng đẵng nữa chứ.

 

Nhớ Tịch Tụng Minh khôn xiết.

 

Có vẻ như cậu ấy lại chẳng thiết tha nhớ tôi đâu.

 

Ngày xưa thì dẻo mồm cứ mở lời ra là gọi "Bác sĩ Chu."

 

Bây giờ nhắn tin lại cộc lốc quăng cho mỗi chữ "Ồ."

 

Cậu ấy cứ đợi tôi về đến nhà đi rồi hẵng hay, Tịch Tụng Minh, em cứ ở đó mà đợi đấy.

 

11

 

Tịch Tụng Minh vốn chán ghét việc uống t.h.u.ố.c, lại mê tít hương vị ngọt ngào của kẹo nến.

 

Tôi bèn đi mua thật nhiều kẹo ngon, rồi mày mò tự tay gói ghém thành một bó hoa rực rỡ.

 

Lúc tôi ghé đến thì cậu ấy đang say sưa gảy phím dương cầm.

 

Tịch Tụng Minh bẩm sinh đã mang định mệnh gắn liền với cây đàn piano.

 

Từng nốt nhạc tuôn rơi dưới những ngón tay vươn dài của cậu ấy đều thấm đẫm sinh khí và linh hồn.

 

Khúc đàn lần này mang tiết tấu vô cùng rộn rã, lại ngập tràn vị ngọt ngào êm ái.

 

Hệt như một chiếc bánh kem lộng lẫy được rưới đẫm mật ong sánh mịn, chỉ cần dùng d.a.o khía nhẹ một đường là lớp nhân tuôn chảy bên trong lại càng đặc quánh vị mật đường ngọt lịm.

 

Bữa tối dưới ánh nến lung linh, trang phục khoác lên người lộng lẫy chỉn chu cùng với một bản nhạc được dày công sắp đặt chuẩn bị sẵn.

 

Thêm vào đó còn có cả câu hỏi kia nữa.

 

Tôi bóc một vỏ kẹo, đưa kẹo ngậm gọn trong khoang miệng.

 

Rồi tiến tới thu gọn vây hãm cậu ấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

 

Hương vị ngọt ngào đắm say của tình yêu cuồng nhiệt cứ thế vương vấn quẩn quanh nơi đầu môi kẽ răng đôi lứa.

 

Nhịp đập nơi con tim cả hai đều bắt đầu loạn nhịp tăng tốc.

 

Vì căng thẳng nên ngón tay cậu ấy vô ý đè nặng lên phím đàn.

 

Phát ra một nốt nhạc ngân vang v.út dài.

 

Bàn tay tôi cũng theo đó hạ xuống, bao trọn lấy đôi tay cậu ấy.

 

"Dạy anh đ.á.n.h lại một lần đi.

 

Bản Sonata rung động ngày hè."

 

Anh muốn được viết tiếp câu chuyện dở dang còn bỏ ngỏ của mùa hạ năm ấy.

 

(Hoàn)