Bản Sonata Rung Động Ngày Hè

Chương 17



 

2

 

Lần đầu chạm mặt, tôi hoàn toàn không nhận ra cậu ấy.

 

Cậu ấy thoăn thoắt lộn người nhảy lên lan can sân thượng, tôi hoảng hốt chạy lại ôm ghì cậu ấy xuống.

 

Trên người cậu ấy vương vấn mùi hương hoa cam đắng.

 

Bế lên vô cùng nhẹ bẫng, hệt như một cánh bướm mỏng manh có thể bị gió cuốn trôi bất cứ lúc nào.

 

Khuôn mặt tinh tế ánh lên nét nhợt nhạt của người mang bệnh, đôi mắt ngấn nước long lanh lại chớp lóe tia sáng ranh mãnh tinh nghịch.

 

Tôi thấy cậu ấy có chút gì đó quen mắt.

 

Ốm yếu, bế tắc túng quẫn, mang theo cả sự tiều tụy xen lẫn hoảng loạn.

 

Nhất thời tôi chẳng thể nào liên hệ cậu ấy với dáng vẻ của một thiếu niên kiêu sa, lộng lẫy trên sân khấu kia được.

 

Mãi cho đến khi cậu ấy bảo mình là nghệ sĩ piano, còn đồng nghiệp thì gọi cậu ấy là anh Tịch.

 

Lúc tra cứu tư liệu về cậu ấy, tôi cũng biết cậu ấy mắc bệnh tim.

 

Chỉ là do hiệu ứng ánh đèn lóa mắt và kỹ xảo trang điểm nên trông chẳng rõ ràng cho lắm.

 

Tôi không hề biết bệnh tình của cậu ấy lại nghiêm trọng đến mức này.

 

Cậu ấy nằng nặc đòi tôi làm bác sĩ điều trị chính cho mình.

 

Nhưng tôi đã bị đình chỉ công tác rồi.

 

Tôi chẳng thể giúp gì được cho cậu ấy cả.

 

3

 

Cậu ấy nghi ngờ tôi có ý định tự t.ử.

 

Nhưng thực chất tôi chỉ định gọt táo ăn, mà lại lỡ quên béng mất việc mua d.a.o gọt hoa quả.

 

Mùi hương của quả táo có tác dụng giúp tôi thư giãn tinh thần.

 

Cậu ấy bịa ra một cái cớ vô cùng vụng về, thế rồi cứ vậy mà lách người chuồn vào phòng tôi.

 

Tôi đưa cho cậu ấy một quả táo, cậu ấy ngoan ngoãn cầm lấy rồi gặm từng miếng nhỏ.

 

Chẳng lẽ đôi bàn tay của nghệ sĩ dương cầm nào cũng đẹp rạng ngời đến nhường này sao?

 

Dáng vẻ của cậu ấy khác xa một trời một vực so với những gì thể hiện trên mạng.

 

Cậu ấy mang một nét ngốc nghếch đáng yêu cực kỳ.

 

Đôi mắt ấy mỗi lần hướng về phía tôi, lúc nào cũng trong veo ngấn nước.

 

4

 

Tôi hoàn toàn không nhớ chút gì về lần đầu tiên gặp gỡ mà cậu ấy nhắc đến.

 

Nhưng tôi thấy rất đỗi hân hoan, vì có cơ duyên được quen biết và gặp lại cậu ấy.

 

Tịch Tụng Minh chuyển đến ở cùng tôi tại nhà thầy.

 

Trông bộ dạng cậu ấy ngoan ngoãn như một đứa trẻ, rất dễ nuôi.

 

Đôi bàn tay lướt trên phím đàn xinh đẹp ấy, lúc nào cũng rộn ràng chạy lăng xăng quanh tôi.

 

Tiện tay nhón lấy miếng trái cây mình thích trong đĩa hoa quả mà tôi vừa mới gọt xong.

 

Ăn xong thì đôi mắt cười híp cả lại, còn không quên tiện tay đút cho tôi một miếng.

 

Cậu ấy rất khoái khen ngợi tôi, quấn quýt quanh tôi không rời.

 

"Bác sĩ Chu, anh giỏi quá đi mất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Bác sĩ Chu, món này ngon lắm cho anh ăn nè."

 

"Bác sĩ Chu, xới giúp tôi nửa bát cơm với, cảm ơn anh."

 

"Bác sĩ Chu, ngày mai lại ăn khoai tây thái lát được không?"

 

Cậu ấy hệt như một mặt trời nhỏ tỏa nắng rực rỡ.

 

Khiến người ta chẳng nỡ rời mắt đi đâu được.

 

5

 

Tôi muốn chữa khỏi bệnh cho mặt trời nhỏ của mình.

 

Thầy gọi tôi ra nói chuyện riêng, dặn dò rằng rủi ro của ca mổ này là quá sức tưởng tượng.

 

Khuyên tôi tốt nhất là nên thuyết phục Tịch Tụng Minh quay trở về New York.

 

Nhưng tôi thừa biết trong lòng cậu ấy nào muốn quay lại đó.

 

Vậy thì đừng về nữa.

 

6

 

Nhưng lời hứa của tôi e là sắp phải thất hứa mất rồi.

 

Bàn tay cầm d.a.o mổ của tôi, nó lại đang run rẩy.

 

Thầy bảo tôi sinh bệnh rồi.

 

Cần có thêm thời gian để từ từ phục hồi.

 

Nhưng Tịch Tụng Minh, cậu ấy đâu thể mòn mỏi chờ đợi lâu thêm nữa.

 

Tần suất những cơn khó thở của cậu ấy ngày một dày đặc hơn, loại t.h.u.ố.c cậu ấy đang dùng hiện tại đã là loại mới nhất và mang lại hiệu quả tốt nhất rồi.

 

Cậu ấy không thể không tiến hành phẫu thuật được.

 

Cậu ấy không kham nổi sự chờ đợi này.

 

Thầy đã đích thân tìm cậu ấy nói chuyện.

 

Cậu ấy ngoan ngoãn chấp thuận việc để đàn anh mổ cho mình.

 

Thế nhưng tôi lại chẳng nói ra rằng, bản thân tôi vốn không an lòng khi phó thác sinh mạng cậu ấy vào tay bất kỳ ai khác.

 

7

 

Cái lúc câj ấy lén hôn tôi, tôi biết chứ.

 

Cậu ấy vừa ngọ nguậy xích lại gần là tôi đã tỉnh giấc mất rồi.

 

Bờ môi cậu ấy quá đỗi mềm mại, trên người lại còn tỏa ra mùi thơm ngan ngát.

 

Những lời cậu ấy nỉ non thổ lộ, tôi đều nghe lọt tai cả thảy.

 

Cậu ấy bảo rằng cậu ấy thích tôi.

 

Tôi triệt để mất ngủ rồi.

 

Cậu ấy ngủ rất ngoan ngoãn, theo bản năng vô thức rúc cơ thể nép lại gần phía tôi.

 

Tôi vươn tay vén chăn đắp lại cẩn thận cho cậu ấy.

 

Rồi lại chẳng thể kìm lòng mà ôm ghì cậu ấy vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Sắc trời vừa tờ mờ sáng.

 

Tôi đặt một nụ hôn khẽ lên trán cậu ấy.