"Bác sĩ Chu, ngày mai lại ăn khoai tây thái lát được không?"
Cậu ấy hệt như một mặt trời nhỏ tỏa nắng rực rỡ.
Khiến người ta chẳng nỡ rời mắt đi đâu được.
5
Tôi muốn chữa khỏi bệnh cho mặt trời nhỏ của mình.
Thầy gọi tôi ra nói chuyện riêng, dặn dò rằng rủi ro của ca mổ này là quá sức tưởng tượng.
Khuyên tôi tốt nhất là nên thuyết phục Tịch Tụng Minh quay trở về New York.
Nhưng tôi thừa biết trong lòng cậu ấy nào muốn quay lại đó.
Vậy thì đừng về nữa.
6
Nhưng lời hứa của tôi e là sắp phải thất hứa mất rồi.
Bàn tay cầm d.a.o mổ của tôi, nó lại đang run rẩy.
Thầy bảo tôi sinh bệnh rồi.
Cần có thêm thời gian để từ từ phục hồi.
Nhưng Tịch Tụng Minh, cậu ấy đâu thể mòn mỏi chờ đợi lâu thêm nữa.
Tần suất những cơn khó thở của cậu ấy ngày một dày đặc hơn, loại t.h.u.ố.c cậu ấy đang dùng hiện tại đã là loại mới nhất và mang lại hiệu quả tốt nhất rồi.
Cậu ấy không thể không tiến hành phẫu thuật được.
Cậu ấy không kham nổi sự chờ đợi này.
Thầy đã đích thân tìm cậu ấy nói chuyện.
Cậu ấy ngoan ngoãn chấp thuận việc để đàn anh mổ cho mình.
Thế nhưng tôi lại chẳng nói ra rằng, bản thân tôi vốn không an lòng khi phó thác sinh mạng cậu ấy vào tay bất kỳ ai khác.
7
Cái lúc câj ấy lén hôn tôi, tôi biết chứ.
Cậu ấy vừa ngọ nguậy xích lại gần là tôi đã tỉnh giấc mất rồi.
Bờ môi cậu ấy quá đỗi mềm mại, trên người lại còn tỏa ra mùi thơm ngan ngát.
Những lời cậu ấy nỉ non thổ lộ, tôi đều nghe lọt tai cả thảy.
Cậu ấy bảo rằng cậu ấy thích tôi.
Tôi triệt để mất ngủ rồi.
Cậu ấy ngủ rất ngoan ngoãn, theo bản năng vô thức rúc cơ thể nép lại gần phía tôi.
Tôi vươn tay vén chăn đắp lại cẩn thận cho cậu ấy.
Rồi lại chẳng thể kìm lòng mà ôm ghì cậu ấy vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.