Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 281



Cậu ta còn rảnh rang để nói chuyện, chứ nhiều sinh viên khóa trên khác khi cuối cùng cũng được ăn lại đồ nướng thì ngon đến mức không thốt nên lời, hoàn toàn chìm đắm trong hương vị tuyệt mỹ.

Sau một kỳ nghỉ hè dài, không chỉ sinh viên thèm thuồng mà ngay cả nhiều giảng viên và nhân viên trong trường cũng không nhịn được mà chạy ra xếp hàng. Thậm chí cả lũ ch.ó mèo nuôi trong trường cũng ngửi thấy mùi mà chạy đến, đi đi lại lại trước quầy đồ nướng để làm đủ trò xin ăn.

Thực tế mà nói, trong đợt nghỉ lễ Quốc tế Lao động trước đó, rất nhiều du khách bị thu hút đến quầy đồ nướng đã ít nhiều gây ảnh hưởng đến môi trường cổng trường. Nếu nhà trường lấy lý do đó để không cho Mộc Thiêm tiếp tục bày hàng thì cũng là chuyện bình thường, nhưng lúc đó trường không làm vậy, ngược lại còn cử bảo vệ đến giúp duy trì trật tự. Ở một khía cạnh nào đó, chắc chắn là vì các lãnh đạo trường cũng rất mê đồ nướng nhà cậu.

“Meo~”

Một thành viên “biên chế ngoài” của quầy đồ nướng, con mèo trắng không giống như những con mèo khác đi cọ người xin ăn khắp nơi, mà xác định mục tiêu rõ ràng, đi thẳng đến bên cửa xe, ngẩng đầu kêu meo meo.

Con mèo trắng thuộc đường này thực ra trong kỳ nghỉ hè có tìm đến tận nhà Mộc Thiêm để ăn chực, thỉnh thoảng lúc Mộc Thiêm nghỉ ngơi cũng sẽ đến trường thăm nó, nhưng mèo ta không bao giờ chê đồ ăn ngon là quá nhiều, vừa thấy cậu đến là kêu không ngừng nghỉ.

Mộc Thiêm tiện tay nướng cho nó một con cá đù vàng và một ít thịt bò, đựng vào đĩa rồi đặt ở cửa xe. Mèo trắng tranh thủ cọ cọ vào ống quần cậu hai cái rồi mới cúi đầu ngoạm thịt cá ăn.

Nấu cho mèo nên Mộc Thiêm không nướng quá cháy, thịt cá ăn vào tươi mềm và săn chắc, ngon đến mức cổ họng nó phát ra những tiếng gừ gừ đầy thỏa mãn.

Truyện của -Gió-

Thấy nó ăn ngon lành như vậy, những người đứng xem cũng bắt đầu thèm cá nướng, khách hàng gọi cá nướng sau đó tăng lên rõ rệt. Chẳng còn cách nào khác, khi thực đơn nhà Mộc Thiêm ngày càng dài ra, mọi người khi gọi món đều cảm thấy mười phần giới hạn là không đủ, chỉ có thể cố gắng chọn những thứ mình muốn ăn nhất.

Các loại cá và tôm khi nướng xong đều có một vị tươi ngon khác hẳn với thịt, ngửi vào cực kỳ lôi cuốn. Đặc biệt là cá nướng, khi lớp da cá được nướng hơi cháy cạnh thì mùi thơm đó đã khiến người ta thèm thuồng nhỏ dãi, đến khi gia vị được rắc lên thì đúng là thơm đến mức “không có đối thủ”.

Vì sinh viên đại học chiếm ưu thế “nhất cự ly, nhì tốc độ”, nên quầy đồ nướng hôm nay gần như bị họ bao vây hoàn toàn. Những khách hàng khác đi tới dù có muốn mua cũng rất khó để chen chân vào hàng.

“Kinh doanh tốt quá đi mất...”

Có những người đi ngang qua, ngửi thấy mùi thơm định bụng xem có nên mua chút đồ nướng không, kết quả phát hiện ra hoàn toàn không mua nổi, đành vừa cảm thán vừa lắc đầu rời đi.

Vì các sinh viên quá đỗi nhiệt tình, Mộc Thiêm bị họ kéo lại trò chuyện một hồi lâu, mãi đến khoảng mười giờ tối mới dọn hàng về nhà. May mà Khang Khang đã được bác cả đón đi từ hơn bảy giờ, cậu không còn phải lo lắng cho anh nữa, về đến nhà tắm rửa xong là có thể nằm lên giường đi ngủ ngay.

Kể từ sau lần bị Mộc Thiêm dạy dỗ, gã lười tầng trên không dám tiếp tục gây ồn ào trong phòng ngủ vào ban đêm nữa mà chuyển ra phòng khách chơi bời. Tiếng động ở phòng khách tuy không đến mức làm phiền Mộc Thiêm, nhưng lại ảnh hưởng đến hai đứa trẻ trong nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà nội bọn trẻ dạo này đang ở nhà con trai út, không rảnh để quản gia đình con trai cả. Gã lười đó vốn chẳng biết chăm con, khi hai đứa trẻ chê gã làm ồn, gã chỉ mong có lý do để vứt con cho vợ cũ.

Hạ Quyên thì không hề bận tâm, ở một khía cạnh nào đó, cô thuê nhà ở gần đây chính là muốn rũ bỏ gã chồng cũ phế vật nhưng vẫn có thể chăm sóc được các con. Bây giờ đã thành công trút bỏ được gánh nặng mà con cái lại ngày càng thân thiết với mình, cô vui mừng khôn xiết.

Sáng hôm sau, cô đưa hai con đi học, xuống lầu gặp Mộc Thiêm, nghĩ đến việc nhờ có cậu đồng ý cho thuê nhà nên cười tươi chào hỏi cậu. Hai đứa trẻ cũng rất lễ phép chào hỏi, còn về việc bố chúng có mâu thuẫn với Mộc Thiêm hay không, chúng đều đứng về phía lẽ phải chứ không bênh người thân, cho rằng thực sự là do bố mình có vấn đề.

Mộc Thiêm nhìn ba mẹ con, cảm thấy so với trước khi ly hôn, hiện tại nụ cười trên gương mặt họ rõ ràng đã nhiều hơn hẳn, trong lòng cũng thấy mừng thay cho họ.

Cậu cảm thấy Hạ Quyên sau khi ly hôn sống tốt hơn, nhưng một số người trong khu tập thể rõ ràng không nghĩ vậy. Thậm chí còn có người chạy đến khuyên cô, nói rằng cô ly hôn rồi lại chạy lên tầng trên thuê nhà ở thì chẳng thà tái hôn cho xong, vừa tiết kiệm được tiền thuê nhà.

“Anh ta chẳng lẽ là hạng người tốt lành gì sao? Ồ, tôi hiểu rồi, bà là đang xót xa vì không có ai chăm sóc anh ta chứ gì? Bà thích anh ta như thế thì tự mình gả qua đó đi, yên tâm, tôi không bận tâm đâu.”

Trước đây Mộc Thiêm không hiểu sao mọi người lại rảnh rỗi đến thế, cứ hở ra là thích tụ tập hóng chuyện, hôm nay tận mắt chứng kiến Hạ Quyên mắng té tát kẻ khuyên mình tái hôn, cậu bỗng thấy chuyện này đúng là có chút “hay ho”.

Kẻ bị mắng đen mặt đáp: “Cô nói bậy bạ gì đó! Tôi đủ tuổi làm mẹ nó rồi đấy!”

“Thì chẳng phải anh ta đang muốn tìm một người mẹ để nuôi anh ta như nuôi con trai sao, hai người rất xứng đôi đấy.” Hôm nay Hạ Quyên được nghỉ, dù sao rảnh rỗi cũng chẳng để làm gì, nghĩ đến đám người trong khu này cứ rảnh là lại bàn tán sau lưng mình, cô liền tính luôn cả nợ mới lẫn nợ cũ.

Lúc này là buổi chiều, Mộc Thiêm và Khang Khang đang ăn cơm tối. Hai người còn biết ý che đậy một chút, bưng bát đứng ngoài ban công như thể đang hóng mát sẵn tiện ăn cơm. Còn bà hàng xóm sát vách thì chẳng thèm giả vờ, đi thẳng từ trong nhà ra ngoài đứng xem, bộ dạng “ăn dưa không sợ chuyện lớn” đó khiến Mộc Thiêm đứng ở ban công cũng thấy hơi ngại giùm.

Cậu vẫn chưa ăn xong cơm thì điện thoại lại reo lên, là đám sinh viên trong nhóm đang giục cậu ra bày hàng.

[Ông chủ, anh thay đổi rồi, ngày xưa anh chăm chỉ biết bao, hơn bốn giờ đã ra bày hàng rồi, anh nhìn bây giờ xem, đã năm giờ rồi, người đâu?]

[@Thủy Mộc Người đâu người đâu người đâu? Sao vẫn chưa thấy anh tới?]

[Ông chủ, anh làm thế này là không được đâu, tuổi còn trẻ sao có thể nảy sinh tâm lý lười biếng thế chứ? Mau mau ra bày hàng đi.]

[@Thủy Mộc Ông chủ rốt cuộc anh đang làm gì vậy? Nửa tiếng nữa có đến được không?]


">