Mộc Thiêm bị tiếng @ trong nhóm làm cho nhức đầu, liền trực tiếp ghi âm một đoạn thoại gửi vào nhóm, bảo họ rằng mình đang “ăn dưa hóng biến”.
Cậu không hề lừa họ, trước cửa tòa nhà thực sự đã biến từ náo nhiệt thành một “bãi chiến trường ăn dưa”. Nguyên nhân là vì người cãi nhau với Hạ Quyên sau khi bị cô mắng đến mức không nói lại được đã tìm cách đả kích cô, thế là tiết lộ rằng gã lười kia từ trước khi ly hôn đã có quan hệ mập mờ với người đàn bà khác.
Hạ Quyên thì chẳng hề bị đả kích, bởi vì ngay từ khi quyết định ly hôn cô đã nhận rõ chồng cũ là một gã tồi, điều khiến cô thấy cạn lời hơn chính là: “Bà biết anh ta có tiểu tam mà còn khuyên tôi tái hôn? Não bà có vấn đề à?”
Một số người trong khu có tư tưởng cổ hủ, luôn giữ quan điểm “thà phá một ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân”. Thế là hay rồi, người tiết lộ chuyện gã lười ngoại tình bỗng chốc trở thành mục tiêu bị công kích, những người khác bắt đầu nhao nhao chỉ trích bà ta là nhiều chuyện, nói rằng nếu vợ chồng gã lười không tái hôn được thì đều là tại bà ta.
“Liên quan gì đến tôi!” Bà ta phản xạ tự nhiên cãi lại.
Hạ Quyên tức quá hóa cười: “Giờ thì biết không liên quan gì đến bà rồi à? Thế vừa nãy bà chạy đến trước mặt tôi phun phân cái gì, ăn phân nhiều quá nên bị mặn người à?”
Cô mắng rất hả dạ, nhưng Mộc Thiêm đang ăn cơm, cuối cùng cậu vẫn phải nhanh ch.óng kéo Khang Khang vào lại phòng khách.
Còn trong nhóm chát, một đám sinh viên nghe thấy có dưa để hóng, ai nấy đều phấn khích như được mùa, thi nhau hóa thân thành ếch kêu “quác quác quác” không dứt.
[Dưa gì thế? Dưa gì thế? Cho em ăn với, em thích ăn dưa nhất trần đời.]
[Oa, hình như đang c.h.ử.i nhau, c.h.ử.i dữ quá, sao họ lại cãi nhau thế? Em nghe thấy mấy tiếng “chồng”, lẽ nào là bắt gian tiểu tam?]
[Ông chủ anh đang ở đâu đấy? Nếu gần thì cho em xin địa chỉ, em đến hóng cùng anh.]
[Có thể livestream không ạ? Em không phải ham hố gì đâu, chỉ là em thấy tiếng này quen quá, muốn xem có phải người quen không thôi.]
[Hả? Khéo vậy sao? Ông chủ hóng biến trúng ngay người nhà cậu à?]
[Ông ngốc à, nghĩ cũng biết làm gì có chuyện khéo thế, cô ấy rõ ràng là đang muốn lừa ông chủ livestream thôi.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện của -Gió-
[Ông mới ngốc ấy, biết thì biết chứ, nói ra làm gì?]
Mộc Thiêm ăn xong mấy miếng cơm cuối cùng, nhìn thấy tin nhắn trong nhóm, cảm thấy bọn trẻ này đúng là quá rảnh rỗi. Để tránh việc các sinh viên tiếp tục giục giã, cậu ăn xong liền thu dọn bát đũa rồi đưa Khang Khang ra ngoài, chuẩn bị đi bày hàng.
Sức chiến đấu của Hạ Quyên đúng là thực sự rất mạnh. Một mình cô không chỉ cãi thắng được cả đám người, mà khi thấy Mộc Thiêm chuẩn bị đi ra ngoài, cô còn đẩy mạnh mấy người đó ra để họ không chắn đường cậu.
Mộc Thiêm lái xe rời khỏi khu tập thể, thầm nghĩ sau trận đại chiến này, chắc hẳn sắp tới sẽ không ai dám nói năng gì trước mặt cô, hoặc nói những lời quái gở với hai đứa trẻ nhà cô nữa. Tất nhiên, sau lưng họ chắc chắn sẽ còn bàn tán dữ dội hơn, nhưng chỉ cần không nghe thấy thì thực ra cũng chẳng sao cả.
Khi cậu đến cổng trường, đã có sinh viên chờ sẵn ở đó và nhanh ch.óng xếp hàng ngay lập tức.
“Ông chủ, anh có thể khôi phục lại giờ bày hàng như trước đây không?”
Mộc Thiêm vừa nhóm than vừa trả lời với giọng điệu kiên định: “Không thể.”
Sau khi trải nghiệm sự tiện lợi của việc ăn xong bữa tối mới ra bày hàng, cậu cảm thấy trước đây mình cứ bày hàng từ lúc ba bốn giờ chiều đúng là hơi ngốc. Tất nhiên, thực ra không phải trước đây cậu ngốc, mà là khi mới bắt đầu khởi nghiệp cậu không có nhiều tiền, điều đầu tiên phải cân nhắc hoàn toàn không phải là tiện hay không, mệt hay không, mà là có kiếm được tiền hay không. Bây giờ trong tay không thiếu tiền, cậu mới có đủ tự tin để theo đuổi sự tiện lợi và thoải mái.
Sau khi cố gắng thuyết phục cậu bày hàng sớm hơn không thành công, có sinh viên nhớ lại chuyện ăn dưa mà cậu nói trong nhóm, liền tò mò hỏi dồn.
Mộc Thiêm trước đó chỉ là muốn họ đừng giục nữa nên mới ném ra một mẩu tin, lúc này bị họ hỏi han, cậu cảm thấy đem chuyện xảy ra với người khác ra làm trò đùa thì không tốt lắm, bèn tóm tắt đơn giản là hàng xóm trong khu cãi nhau.
Cậu không muốn chia sẻ sâu hơn, nhưng các sinh viên bị cậu khơi mào chủ đề này lại đua nhau phàn nàn về những người hàng xóm kỳ quặc gần nhà mình.
“Hồi nghỉ hè em ở nhà một mình, bà nội em thỉnh thoảng mới qua thăm. Rất nhiều người trong khu quen thân với bà em, các anh chị không biết họ vô lý đến mức nào đâu. Lúc thì họ nói với bà em là em suốt ngày trốn trong nhà không ra khỏi cửa, lúc lại bảo em hay đi siêu thị mua cả đống đồ ăn vặt... Em thật sự muốn hỏi họ, làm thế nào mà em vừa không ra khỏi cửa vừa thường xuyên đi siêu thị mua đồ ăn vặt được?”
“Haha, có lẽ họ nghĩ em biết thuật phân thân đấy?”
“Không đâu, hàng xóm nhà bà nhiều chuyện đến thế sao? Tôi cảm thấy tôi với hàng xóm tầng trên tầng dưới chẳng quen biết gì nhau cả.”
“Nhà tôi là khu tập thể cũ, bà tôi trước đây ở cùng nhà tôi, trong khu toàn là hàng xóm quen biết nhau mười mấy năm rồi. Đám người già đó đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, chẳng tôn trọng quyền riêng tư của người khác gì cả. Tôi cứ thắc mắc lần trước đi mua đồ về, có ông lão cứ nhìn chằm chằm vào túi đồ của mình làm gì, hóa ra là để đi mách lẻo với bà tôi!”