Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 218



Người ta lúc cạn lời thì thật sự sẽ mỉm cười một cái. Mộc Thiêm nghe thấy khách hàng tranh cãi về việc mình nên đi đâu bày hàng, cậu bật cười lắc đầu nói: “Thôi được rồi, tạm thời tôi chưa có ý định đổi chỗ đâu. Mọi người có thời gian đó thì chi bằng nghĩ xem lát nữa giải đề thế nào, nghĩ xem tí nữa ăn món gì đi.”

“Tôi nghĩ xong lát nữa ăn gì từ lâu rồi, còn về chuyện giải đề thì có nghĩ trước cũng vô ích, biết là biết, không biết là không biết thôi.”

Truyện của -Gió-

Hôm nay việc kinh doanh nhà Mộc Thiêm vẫn rất bùng nổ, chỉ là lượng người xếp hàng cùng một thời điểm không đông bằng đợt Quốc tế Lao động, trông có vẻ bớt rầm rộ hơn.

Tuy nhiên nhờ được nghỉ ngơi vài ngày, hôm nay cậu không cảm thấy quá mệt mỏi. Trước khi dọn hàng về nhà, cậu vẫn còn sức để lấy phần thịt đã chừa lại từ trước cho mèo trắng ăn, còn cho nó uống thêm chút nước.

Mèo trắng ăn no uống đủ, nằm lăn ra cạnh chân cậu phơi bụng. Sau khi được cậu vuốt ve từ đầu đến đuôi một hồi, nó mới đứng dậy đi về phía trường học.

Dõi theo nó về trường xong, Mộc Thiêm mới lái xe rời đi, trên môi nở một nụ cười nhẹ.

Cùng lúc đó, những khách quen cuối cùng cũng được ăn đồ nướng lại bắt đầu chia sẻ video lên mạng, chủ yếu là để “trả đũa” việc trước đó bị du khách làm cho thèm thuồng, giờ đến lượt họ làm cho người khác thèm lại.

Đầu độc đêm khuya thực sự là một hành vi thiếu đạo đức, nhưng ai nấy đều thích làm cái việc thiếu đạo đức này. Một hội các thánh thèm cả trai lẫn gái rõ ràng biết xem sẽ bị thèm, nhưng mỗi khi lướt thấy video món ngon là tay lại không khống chế được, cứ phải xem cho hết, để nước miếng chảy ròng ròng mới chịu thôi.

Buổi tối vốn là lúc nhìn cái gì cũng thấy ngon, vậy mà còn có dân chuyên tham gia cuộc chơi, dùng kỹ thuật quay phim tài liệu để lột tả sự quyến rũ của đồ nướng nhà Mộc Thiêm.

[Làm tôi thèm c.h.ế.t thì có ích gì cho bạn chứ? Hu hu, thèm khung xương gà nướng, sườn nướng, chân gà nướng, bắp nướng, cà tím nướng quá...]

[Chẳng phải Quốc tế Lao động kết thúc rồi sao? Sao quầy Thi Mới Nướngvẫn chưa biến mất khỏi mắt tôi thế này? Thuật toán đừng gợi ý cho tôi nữa, khi nào có tiền tôi tự khắc sẽ đi thành phố Q!]

[Chắc là tôi đói đến lú rồi, đến cả món châu chấu nướng trong video cũng thấy thèm, cảm giác nó ngon cực kỳ (che mặt).]

[Châu chấu nướng thực sự ổn áp đấy, đợt lễ tôi vừa ăn xong, giòn rôm rốp, không có mùi lạ, chỉ thấy thơm nguyên bản thôi.]

[Á á á! Tại sao lúc tôi đi ăn thì chưa có ngó sen nướng, giờ lại có rồi! Tôi thích ăn nhất là ngó sen nướng!]

[Được lắm, cứ nhất định phải làm tôi thèm thế này mới chịu hả! Đợi đấy, nghỉ hè tôi nhất định phải đi thành phố Q một chuyến mới được.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bên cạnh những video cao cấp phiên bản tài liệu, hôm nay các khách quen còn đăng tải nhiều video chia sẻ phiên bản đời thường hơn, thậm chí có người còn quay lại được cả đoạn đứa trẻ bị trật khớp tay.

Cư dân mạng xem video này, đầu tiên là cảm thán đồ nướng chắc chắn phải ngon lắm mới khiến đứa trẻ đang khóc nức nở phải im bặt, sau đó là ngưỡng mộ vận may của đứa bé, đi ăn đồ nướng mà còn gặp được danh y Đông y.

[Đỉnh thật sự! Chỉ nắn vài cái là xong luôn rồi? Thế lần trước tôi bị trật khớp vào viện, vừa chụp phim vừa bó bột thì tính là cái gì?]

[Tính là bạn có tiền.]

[Đi ăn đồ nướng còn tiện thể được danh y thăm khám á? Biết thế đợt lễ tôi đã đi thành phố Q rồi, tôi đang rất muốn tìm một thầy Đông y uy tín để bắt mạch.]

[Lần trước tôi đi sao không gặp được danh y nhỉ? Cảm giác như vừa bỏ lỡ một trăm triệu vậy!]

[Nói đi cũng phải nói lại, quầy đồ nướng này lợi hại thật, từ đống video liên quan, tôi lướt thấy được hai streamer nổi tiếng, vài nhà thư pháp, ba tuyển thủ Esports, một người nghi là ngôi sao, thậm chí còn có cả một đại gia giới kinh doanh, giờ lại mọc ra thêm một danh y Đông y nhìn là biết cao thủ nữa.]

[Thật hay giả vậy? Nếu là thật thì tôi thấy bạn cũng đỉnh đấy, nhận ra được bao nhiêu người như thế, có thể bật mí ngôi sao là ai không?]

[Tôi thì muốn biết đại gia kinh doanh là vị nào hơn? Giờ tôi ra quầy đồ nướng liệu có tình cờ gặp được không?]

[Ngôi sao là người đang quay show giải trí ở thành phố Q đợt Quốc tế Lao động đấy, nếu đúng là anh ta thì chứng tỏ hình tượng thánh ăn của anh ta không phải diễn mà là thật. Còn đại gia kinh doanh thì nghỉ hưu nhiều năm rồi, chắc đứng trong đám đông cũng chẳng mấy ai nhận ra đâu.]

Ngày hôm sau, khi Mộc Thiêm ra bày hàng đã bị một hội thực khách tò mò hỏi thăm, hỏi xem có đúng là có ngôi sao và đại gia kinh doanh đến ăn đồ nướng không.

“Ngôi sao? Ngôi sao nào? Tôi không để ý.” Mộc Thiêm không quan tâm đến giới giải trí, hỏi cậu cũng bằng thừa. Còn về đại gia kinh doanh, cậu lại càng không quen, dù người ta có đến mua thật thì cậu cũng chẳng biết.

Thấy cậu không có ấn tượng, có vị khách còn đặc biệt lấy điện thoại mở ảnh cho cậu xem: “Là người này này.”

Dịp lễ đông người như thế, Mộc Thiêm bận nướng đồ còn không kịp, thực sự không có tâm trí để ý đến diện mạo khách, nên cậu lắc đầu bảo không nhớ rõ.

Bất kể là ngôi sao hay đại gia, cậu đều thấy chẳng liên quan gì đến mình, trả lời xong lại cúi đầu tập trung nướng đồ.

Mỗi khi có món mới trong thực đơn đều sẽ bán rất chạy. Lúc này cậu đang phết dầu lên những lát ngó sen, chờ mặt tiếp xúc với than củi cháy cạnh là lập tức lật mặt, nướng đến khi vàng óng hai mặt rồi mới rắc gia vị.


">