Mộc Thiêm không ngờ một câu nói của ông lão lại khiến món châu chấu nướng nhà mình cháy hàng, cảm thấy hơi buồn cười. Tuy nhiên cậu cười chưa được hai phút thì khi một sinh viên cầm một con côn trùng vẫn còn đang kêu đưa về phía cậu, nụ cười của cậu lập tức tắt ngóm.
“Ông chủ, em vừa bắt được con châu chấu trong lùm cỏ của trường, có nướng được không anh?”
“Thứ nhất, châu chấu hoang dã bên ngoài có thể không vệ sinh nên không nướng được. Thứ hai, đây là con dế.”
“Hả? Dế với châu chấu khác nhau chỗ nào ạ? Nó không ăn được ạ?”
Mộc Thiêm đối diện với đôi mắt tràn đầy khao khát kiến thức của cậu ta, cuối cùng cũng hiểu tại sao cư dân mạng hay nói đôi mắt của sinh viên đại học luôn “trong trẻo mà ngu ngơ”.
“Châu chấu không kêu, còn dế mèn thì có. Châu chấu phá hoại mùa màng, còn dế mèn ăn mảnh vụn thực vật và các côn trùng khác, có thể coi là thiên địch có ích.”
Mộc Thiêm thực ra cũng chẳng lớn hơn đám sinh viên này bao nhiêu, nhưng có lẽ vì từ nhỏ không có người quản, hay chạy nhảy chơi bời bên ngoài, nên hồi bé đừng nói là dế mèn, cậu còn bắt đủ loại như xén tóc, ve sầu, ốc sên để chơi.
“Nó là côn trùng có ích ạ? Thế thì em thả nó đi vậy.”
Mộc Thiêm nghe cậu ta nói thế, vừa định nhắc cậu ta mang ra xa một chút hãy thả, không ngờ cậu chàng nhanh tay ném ngay sang bên cạnh. Kết quả là con dế mèn đó bay vọt lên, khiến mấy vị khách sợ côn trùng gần đó giật mình la hét.
Cũng may trong xe có bếp nướng, nhiệt độ cao cùng khói dầu khiến con dế theo bản năng không dám lại gần, nếu không mà để nó bay thẳng vào đống đồ nướng thì đúng là đen đủi.
“Xin lỗi, xin lỗi mọi người.” Cậu sinh viên nghe tiếng hét mới phản ứng lại là mình đã quá hấp tấp, vừa rối rít xin lỗi vừa tìm cách bắt nó lại.
Nhưng con dế khó khăn lắm mới thoát thân, đâu dễ để cậu ta bắt lại như vậy. Vì xung quanh không có cây cối, nó theo bản năng nhảy rồi bay loạn xạ về phía những vị khách có yếu tố màu xanh lá cây trên người, khiến vài em nhỏ và người lớn phải liên tục né tránh.
Cuối cùng, chính Khang Khang nghe thấy tiếng động chạy tới, nằm rạp xuống đất dùng hai tay vồ gọn con dế.
“Mẹ ơi, lúc mấu chốt vẫn cứ là Khang Khang nhà mình đáng tin cậy nhất.” Thấy Khang Khang bắt được con dế, lập tức có người lên tiếng khen ngợi.
Khang Khang chỉ đơn thuần thấy con dế hay hay nên mới bắt, nhưng nghe thấy lời khen cũng rất vui, lập tức khum tay nâng con dế chạy đến khoe với Mộc Thiêm.
Mộc Thiêm quay đầu nhìn con dế anh bắt được, tiện miệng khen vài câu rồi nói: “Em thấy rồi, anh mang ra chỗ khác chơi đi, hoặc là thả nó lại vào bụi cỏ. Trong xe toàn là đồ ăn, côn trùng bẩn lắm, không được để nó lại gần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Anh mang cho Đậu Đậu xem.”
Khang Khang hiểu ý cậu, tung tăng chạy khỏi quầy hàng để đi cho Đậu Đậu xem con dế mình vừa bắt.
Trẻ con đứa nào cũng gan dạ, Đậu Đậu cũng chẳng sợ dế. Hai đứa nhỏ còn định cho dế ăn uống, mãi đến khi thấy nó nhất quyết không ăn thì mới chơi thêm một lúc rồi mang ra dải cây xanh thả đi, nhìn nó nhảy nhót trên kẽ lá.
Hơn bảy giờ, Khang Khang được bác cả đón về. Cùng lúc đó, hội những người đi làm bắt đầu đổ xô đến quầy đồ nướng.
“May quá may quá, vẫn còn số.”
“Ông chủ, anh có biết hai ngày qua tôi sống thế nào không? Vốn dĩ hết nghỉ lễ đi làm lại đã bực mình, thế mà còn không được ăn đồ nướng nhà anh, tôi suýt nữa thì muốn nghỉ việc luôn đấy!”
“Thế sao anh vẫn chưa nghỉ?” Mộc Thiêm thấy đó là khách quen mặt nên vừa xếp nguyên liệu lên bếp vừa hỏi.
“Tôi đã định nói từ trước rồi, ông chủ anh có phải bị bệnh cưỡng chế không? Cứ nhất thiết phải xếp đồ nướng ngay ngắn thế kia mới chịu.” Khách quen càm ràm một câu rồi mới trả lời: “Nếu không phải tôi nghĩ đến chuyện nghỉ việc rồi sẽ không có lương, không có lương thì không mua nổi đồ nướng nhà anh ăn, thì cái công việc c.h.ế.t tiệt đó tôi thật sự chẳng muốn làm thêm lấy một ngày.”
Mộc Thiêm cũng không biết mình có mắc chứng cưỡng chế hay không, chỉ là cậu thấy xếp ngay ngắn trông sẽ đẹp mắt và dễ nhìn hơn thôi.
Tính cách cậu thực ra hơi chậm nhiệt, so với đám du khách trước đó, rõ ràng cậu nói chuyện với khách quen hợp rơ hơn. Về cơ bản, chỉ cần khách quen bắt chuyện là cậu đều sẽ tiếp lời vài câu.
“Ông chủ, tôi bảo này, gần công ty tôi có một phố ẩm thực có thể bày hàng đấy, ở đó lượng người qua lại đông kinh khủng luôn...”
Một vị khách nói chưa dứt lời, những người khác đã nhìn ra tâm tư nhỏ nhen của cô ấy. Lập tức có một sinh viên Đại học Q lên tiếng: “Ông chủ đâu có thiếu khách, bây giờ anh ấy đã bận túi bụi rồi.”
Bị sinh viên ngắt lời, vị khách đó vẫn không từ bỏ ý định: “Ông chủ, ngày nào cũng bày hàng ở cùng một chỗ, anh không thấy ngán sao? Thành phố Q lớn thế này, tôi thấy anh nên đi tham quan khắp nơi xem sao, ví dụ như khu gần công ty tôi chẳng hạn.”
“Bàn về phong cảnh thì ở đâu đẹp bằng khu du lịch. Ông chủ anh có cân nhắc đến khu du lịch bày hàng không? Cậu tôi là quản lý một khu du lịch 4A đấy, anh đến đó vừa có thể thưởng ngoạn phong cảnh 4A vừa nướng đồ.”
Truyện của -Gió-
“4A thì bõ bèn gì, với tay nghề của ông chủ thì ít nhất phải khu du lịch 5A mới xứng tầm.”
“Cậu tôi bên đó đang phấn đấu lên 5A rồi, biết đâu một hai năm nữa là thành công đấy.”
“Khu du lịch có gì hay, toàn chỗ hẻo lánh. Theo tôi thấy thì trung tâm thương mại vẫn náo nhiệt hơn, ông chủ anh thấy sao...”