Buổi chiều ngày thứ ba, chúng tôi đến Hoắc Nhĩ Quả Tư.
Đợi đến khi tháo dỡ hàng hóa xong xuôi, thanh toán cước phí đầy đủ thì trời cũng đã nhá nhem tối.
Chúng tôi loanh quanh tìm một nhà nghỉ nhỏ ở ngay gần khu vực cửa khẩu.
Bà chủ nhà nghỉ là một người phụ nữ Tứ Xuyên lớn tuổi, giọng nói hào sảng, tính tình lại hồ hởi.
Thấy chúng tôi mệt nhoài vì chạy xe đường dài, bà chủ tinh ý sắp xếp cho ngay căn phòng yên tĩnh nhất ở tầng một.
Phòng có hai chiếc giường, ga trải giường trắng tinh tươm, máy điều hòa cửa sổ thì liên tục phát ra tiếng rì rầm ồn ã.
Khi tôi tắm rửa xong bước ra, anh đang đứng hút t.h.u.ố.c bên cửa sổ.
Cánh cửa sổ mở hé ra một khe nhỏ, khói t.h.u.ố.c xanh mờ trườn qua khe hở tản ra ngoài, rồi hòa vào làn gió đêm tan đi mất.
Tôi ngả lưng lên chiếc giường nằm sát cửa sổ, nhắm nghiền mắt lại, văng vẳng nghe tiếng anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c.
Tiếp đó là tiếng bước chân chầm chậm tiến tới.
Đệm giường bị ấn lõm xuống một khoảng.
Anh không quay về chiếc giường của mình.
Tôi mở bừng mắt.
Anh ngồi ở ngay mép giường của tôi, quay lưng lại với ánh đèn đường hắt hiu hắt lọt qua cửa sổ.
Hoàn toàn không thể nhìn thấu nét mặt anh.
"Chu Dã."
"Ừ."
"Xe của anh:" Tôi mở lời: "Vết nứt trên tấm kính chắn gió ấy, sao anh vẫn chưa chịu đem đi sửa."
Anh lặng đi một lúc.
"Sợ sửa đi rồi, em lại không nhận ra."
Tôi không nói gì.
Anh cũng chẳng buồn nói thêm câu nào nữa.
Thỉnh thoảng lại có vài chiếc xe tải chạy ngang qua cửa sổ, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường râm ran dội lại từ xa đến gần, rồi lại khuất dần về chốn xa xăm.
Máy lạnh trong phòng vẫn chạy ro ro, đều đều phả làn hơi mát lạnh mỏng manh quanh quẩn khắp căn phòng.
Anh nằm xuống.
Xuyên qua tấm chăn mỏng màu trắng đã giặt đến thô ráp, anh đưa tay nắm lấy tay tôi.
"Ngủ đi." Anh dỗ dành, "Ngày mai còn phải lên đường sớm."
"Đi đâu?"
Anh ngẫm nghĩ một chút.
"Cứ đi miết về hướng Nam." Anh đáp: "Chạy đến tận những vùng đới nóng."
Tôi nghiêng người, đối mặt với anh.
Dưới màn đêm đen đặc, tôi chẳng thể phân biệt nổi liệu anh đang nhắm hay mở mắt.
"Rồi sao nữa?"
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y tôi thêm một nhịp.
"Rồi dừng lại ngay bên cạnh em."
Ánh đèn đường le lói hắt qua cửa sổ bỗng phụt tắt ngấm.
Căn phòng chìm sâu vào một màn đêm tăm tối.
Nhưng tôi không hề sợ hãi.
Bởi vì vẫn còn đôi bàn tay anh ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
17
Trước lúc xuất phát vào sáng ngày hôm sau, tôi sang tiệm tạp hóa cạnh nhà nghỉ mua nước.
Bà chủ đang mải mê sắp xếp hàng hóa, thấy tôi bước vào liền nhìn thêm mấy lần.
"Tối hôm qua hai cậu cùng trọ ở đây đấy à?"
"Vâng ạ."
Bà chủ đưa chai nước khoáng cho tôi, bất chợt thốt lên: "Bạn cậu từng ghé đây rồi đấy."
Bàn tay tôi bỗng khựng lại.
"Ba năm trước." Bà chủ cúi đầu ghi chép sổ sách, "Cũng lái một chiếc Foton rách nát, kính chắn gió nứt một đường. Cậu ấy ngồi lì trước cửa suốt cả một đêm, đến ngày hôm sau lại ngược về phía Bắc."
"Anh ấy..."
"Cậu ấy từng hỏi tôi cách đi đến Lan Châu." Bà chủ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào tôi, "Tôi khuyên cậu ấy đi tàu hỏa. Cậu ấy lại bảo tàu hỏa chạy chậm quá, tự lái xe thì lại sợ bỏ lỡ mất."
Bà chủ dừng lại một nhịp.
"Tôi có hỏi sợ lỡ mất cái gì."
"Cậu ấy không chịu nói."
Tôi nắm c.h.ặ.t chai nước trong tay, đứng bất động rất lâu.
Lúc tôi bước ra cửa, Chu Dã đang tựa người vào đầu xe hút t.h.u.ố.c.
Tháng Sáu ở Hoắc Nhĩ Quả Tư, ánh nắng mặt trời trắng lóa ch.ói lòa cả mắt.
Anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, cất vào vỏ bao, rồi ngẩng đầu nhìn tôi.
"Mua gì mà lâu thế?"
Tôi dõi mắt nhìn anh.
Vết nứt quen thuộc ấy, tấm lưng lúc nào cũng thẳng tắp cứng cỏi kia, và cả đôi bàn tay ôm vô lăng chạy ròng rã suốt mười hai năm không ngơi nghỉ ấy.
"Chu Dã."
"Ừ."
"Ba năm trước anh từng ghé qua đây à?"
Anh trầm ngâm.
Ánh nắng gay gắt ép cái bóng của anh thu ngắn lại, nằm co ro dưới chân.
"Tạt ngang qua thôi." Anh nói.
"Bà chủ bảo anh từng hỏi đường đi Lan Châu."
Anh vẫn im lặng.
"Đi tàu hỏa thì sợ chậm, tự lái xe thì lại sợ bỏ lỡ." Tôi hỏi: "Sợ lỡ mất cái gì cơ?"
Anh nhìn tôi đăm đăm.
Cơn gió thổi ngang qua, làm lá cờ ngay khu vực cửa khẩu bay phấp phới kêu phần phật.
"Sợ lỡ mất lúc em tan trường." Anh cất lời.
"Anh chẳng biết em dạy khối lớp nào, cũng chẳng rõ mấy giờ em tan làm. Chạy đến đó cũng chỉ có thể đứng đợi ở cổng trường." Anh khựng lại: "Anh sợ em sẽ nhìn thấy anh, nhưng lại sợ em chẳng muốn gặp mặt anh."
Tôi quăng mạnh chai nước trên tay vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.
Anh dang tay đỡ lấy.
"Chu Dã." Tôi thốt không thành tiếng, cổ họng như bị một cục bông gòn nghẹn ứ: "Anh đúng là cái đồ ngốc nghếch."